Chương 805: Chuyện cũ của người cuối cùng

“Ở khu dạy học phía Đông?”

Rõ ràng Chu Đồ có hơi do dự, cả giáo viên và học trưởng đều đã cảnh báo học sinh mới không được đến gần khu dạy học phía Đông, bọn họ không giải thích lý do cụ thể, nhưng từ giọng điệu của họ, có thể đoán được là khu dạy học phía Đông rất nguy hiểm.

“Các em có hiểu lầm rất sâu sắc về khu dạy học phía Đông, thật ra nơi đó cũng tương tự như nơi này, chỉ có phương pháp quản lý của hai khu là hoàn toàn khác nhau thôi. Bọn họ sống trong nỗi kinh hoàng thực sự, còn các em thì sống trong hạnh phúc giả tạo.” Trần Ca nhìn vào mắt Chu Đồ: “Nếu so với các em thì thật ra họ gần với hy vọng hơn, bởi vì ít nhất họ còn biết mình là ai và biết được cách thoát ra.”

Trần Ca cũng không nói dối Chu Đồ, bất kể là học sinh ở khu dạy học phía Đông hay khu dạy học phía Tây, tất cả đều bị mắc kẹt trong ngôi trường này.

Ký ức của học sinh khu dạy học phía Tây đã bị sửa đổi, lặp đi lặp lại cuộc sống do kẻ đứng sau tạo ra, còn học sinh khu dạy học phía Đông ít nhiều gì vẫn biết tìm kiếm kẻ chết thay, nghĩ cách rời khỏi nơi này.

“Học sinh khu dạy học phía Đông gần với hy vọng hơn? Nhưng em nghe nói chỉ có những rác thải bỏ đi không cần nữa của khu dạy học phía Tây mới được gửi tới đó.” Chu Đồ đã bị lung lay, nhưng vẫn có phần không yên tâm.

“Bất kể theo tiêu chuẩn đánh giá nào, trường nào cho rằng học sinh là rác thải thì trường đó chắc chắn cũng là một trường học bỏ đi.” Trần Ca chỉ tay vào bức tường rào cao giữa hai khu dạy học: “Em có biết tại sao bức tường đó tồn tại không?”

“Tại sao?”

“Bởi vì sợ mất kiểm soát nên trường học dùng nhiều biện pháp khác nhau để cải tạo lại nhân tính, nhưng họ lại quên mất rằng nhân tính là thứ phức tạp nhất trên đời. Chuyện đã xảy ra rồi, dù có cố quên thế nào đi chăng nữa thì vết thương để lại vẫn mãi in sâu thương lòng. Không nhớ bất cứ điều gì không có nghĩa là chúng không tồn tại, vì vậy một số kế hoạch của trường đã định trước là sẽ thất bại rồi.” Trần Ca nói những điều mà các thành viên của câu lạc bộ không hiểu, họ cũng không biết tại sao Trần Ca lại nói vậy, nhưng họ cảm thấy những gì Trần Ca nói hình như cũng có lý.

Bản thân bọn trẻ đã có tính tò mò, Trần Ca lại liên tục nói cho chúng biết sự thật về ngôi trường này, cuối cùng đã thành công trong việc khơi dậy sự hứng thú của các thành viên trong câu lạc bộ.

“Vậy thì chúng ta đi qua ngay bây giờ luôn đi? Nói thật, em thực sự không tin rằng trong khu dạy học phía Đông sẽ có phòng vẽ tranh trong mơ của em đâu.” Chu Đồ nhỏ giọng nói.

“Bây giờ vẫn chưa đến lúc.” Trần Ca quay đầu nhìn lại cái bóng, bóng đen trong phòng số 413 vẫn đang ngủ say, nhưng cơ thể nó đã trải qua rất nhiều thay đổi lớn.

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện cái bóng của Trần Ca khác với cái bóng của người khác, nó đen như mực, như thể tất cả ánh sáng chiếu vào đều sẽ bị nuốt chửng.

Hình như nó đã mạnh hơn nhiều.

Bóng đen có tiềm năng rất lớn, đó là một điều tốt đối với Trần Ca. Chờ đến khi nó tỉnh dậy, Trần Ca sẽ dẫn các học sinh trở lại khu dạy học phía Đông lần nữa để tìm kiếm và ra tay với lệ quỷ lạc đàn.

Bóng đen có tiềm năng rất lớn, đó là một điều tốt đối với Trần Ca. Chờ đến khi nó tỉnh dậy, Trần Ca sẽ dẫn các học sinh trở lại khu dạy học phía Đông lần nữa để tìm kiếm và ra tay với lệ quỷ lạc đàn.

Làm như vậy thì một là có thể nâng cao thực lực của bản thân, hai là có thể quấy đục làn nước tĩnh lặng của trường học này, bao che cho "hung thủ” khác trong trường.

“Hiện tại vẫn còn trong giai đoạn tích trữ sức mạnh, trước khi chủ nhân của trường này phát hiện ra con sâu nhỏ là mình, mình phải chuẩn bị cho mình càng nhiều át chủ bài càng tốt.”

Trần Ca quay đầu nhìn về phía Vương Nhất Thành. Anh đã hiểu rõ chuyện cũ của ba thành viên còn lại trong câu lạc bộ, chỉ còn lại cậu bé chân thọt gia nhập câu lạc bộ đầu tiên này: “Nơi tiếp theo chúng ta đến là ký túc xá của Vương Nhất Thành.”

“Lúc em nói câu này, giọng nói của em cao hơn bình thường, tốc độ nói cũng nhanh hơn, ánh mắt thì lơ lửng không cố định, em đúng là một cậu bé không biết nói dối.” Trần Ca nhẹ nhàng ôm lấy vai Vương Nhất Thành: “Tại sao em không muốn chúng ta đi đến đó? Em lo mọi người sẽ nhìn thấy gì đó sao?”

“Em...” Vương Nhất Thành suy nghĩ hồi lâu cũng không biết nên nói gì, cuối cùng đưa mắt sang hướng khác: “Không có chuyện gì, chúng ta cứ đi đến đó đi.”

“Được.”

Vương Nhất Thành sống trong phòng số 413 ở khu dạy học phía Tây, còn Lâm Tư Tư thì sống trong phòng 413 ở khu dạy học phía Đông.

Số phòng ngủ hoàn toàn giống nhau, nhưng ở phòng 413 khu dạy học phía Tây, ngoại trừ giường số 4, các giường còn lại đều có học sinh ở, còn ở khu dạy học phía Đông thì ngược lại, chỉ có giường số 4 là có người còn các giường khác thì trống.

“Đừng nói cho người khác biết bí mật của câu lạc bộ chúng ta, mọi người nên cố gắng đừng gây chú ý một chút, trong trường này có vài giáo viên giống như thầy, nhưng cũng có những giáo viên không dễ nói chuyện như vậy.” Trần Ca vẫn giữ cảnh giác mọi lúc mọi nơi, bọn họ đã tạo động tĩnh quá lớn trong phòng giải phẫu, rất có thể nhân viên nhà trường đã bắt đầu điều tra rồi.

“Không còn nhiều thời gian cho chúng ta nữa, sau khi xem xong phòng 413, chúng ta phải tránh đầu sóng ngọn gió trước.”

Trong khu dạy học phía Tây có tổng cộng bốn tòa nhà ký túc xá nam, số lượng học sinh gấp mấy lần khu dạy học phía Đông. Bây giờ đèn vẫn chưa tắt, cũng là lúc khu ký túc xá nam sinh nhộn nhịp nhất, tiếng giặt giũ, chậu nhựa rơi xuống, tiếng nói chuyện, đứng ở dưới cũng có thể nghe rõ ràng.

“Tòa nhà này cũng giống khu dạy học phía Đông.” Biểu hiện của Trần Ca rất tự nhiên, bước vào tòa nhà cùng với bốn học sinh.

Cửa phòng quản lý ký túc xá đóng kín, nhưng cửa sổ thủy tinh vẫn hơi mở, bên trong có một bác gái ngoài năm mươi đang ngồi ngâm nga, có vẻ tâm trạng rất vui vẻ.

Một thông báo được dán cạnh ô cửa sổ nhỏ, trên đó ghi rõ nghiêm cấm sinh viên sử dụng các thiết bị điện công suất lớn trong ký túc xá và cấm sinh viên tự nấu ăn trong ký túc xá.

“Mình nhớ rõ thông báo trong ký túc xá của khu dạy học phía Đông có ghi là gần đây có một vụ án rất nguy hiểm, cấm học sinh ra ngoài sau khi tắt đèn.”

Cách nhau có một bức tường mà gần như là hai thế giới khác nhau, giống như là bên trong và bên ngoài "cửa".

Đi qua hành lang, Trần Ca và các thành viên của câu lạc bộ đi đến trước cửa phòng 413.

“Ký túc xá này cũng không khác gì những ký túc xá khác.” Vương Nhất Thành mở cửa. Sau khi cậu ta đi vào trong phòng, những người ở chung phòng đều giống như không nhìn thấy sự tồn tại của cậu ta, vẫn làm việc của mình, không ai nói chuyện với cậu ta.

Sau khi Vương Nhất Thành đi vào vài bước, nam sinh đang ngủ trên giường cạnh cửa đột nhiên xốc màn lên, trừng mắt nhìn cậu ta: “Đã nói bao nhiêu lần rồi? Vào rồi thì phải đóng cửa lại, cậu què chân nên lỗ tai có vẻ cũng không hoạt động đúng không?”

Nam sinh ăn nói rất khó nghe, không hiểu tại sao cậu ta lại có vẻ ghét Vương Nhất Thành.

“Cậu ấy không đóng cửa vì phía sau cậu ấy vẫn còn có người muốn đi vào, nếu em cần một lời xin lỗi, mấy người chúng tôi có thể xin lỗi em hộ cậu ấy, chỉ là không biết em cần lời xin lỗi kiểu gì?" Trần Ca nắm lấy tay nắm cửa và bước vào phòng, anh nhìn lướt qua những người khác trong phòng ngủ.

Cậu trai kéo màn nhìn thấy Trần Ca thì nhất thời sợ hãi, cậu ta không nói gì, và kéo màn lại với khuôn mặt tối sầm.

“Thầy Bạch, đây là giường số 4, bởi vì không có ai ở nên chúng em dùng nó để xếp hành lý rồi.” Vương Nhất Thành chỉ vào giường số 4, trên đó có vài chiếc vali, trong phòng ngủ này chỉ còn lại hành lý của cậu ta là để ở dưới giường mình, những người khác đều ném đồ lặt vặt và hành lý của mình lên giường số 4.

Trần Ca rất quen thuộc với giường số 4, bản thân anh cũng đã từng nằm trên giường số 4 ở khu dạy học phía Đông.

Anh bước đến bên cạnh giường số 4, mặc dù chiếc giường này không có người ở nhưng phía trên vẫn trải ga trải giường và chăn, chỉ có điều những thứ đó đã bị hành lý cùng đồ lặt vặt làm bị bẩn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...