Nỗi kinh hoàng không giải thích được quét qua toàn cơ thể, Chu Long cảm thấy cơ thể mình như đang chìm dần, sức lực như bị rút cạn, giống như bị nhốt trong phòng giam tối tăm, mọi người đều bỏ mặc cậu ta.
“Bình tĩnh!” Trần Ca lắc mạnh vai Chu Long, ánh mắt tan rã của đối phương dần có tiêu điểm: “Lần này không tệ, em không có la lên hay ngất đi. Thế nào? Có nhớ được gì không?”
“Không có.” Chu Long đang dần quen với nó. Giọng nói của cậu ta đã khác trước, bớt chút non nớt của học sinh và có thêm một hương vị khó tả. Đứa trẻ này đang dần thay đổi, mà chính cậu ta còn không nhận ra được.
“Xem ra kích thích còn chưa đủ mạnh.” Có một vài chuyện không thể cưỡng cầu, xem xét đến thể chất của Chu Long, Trần Ca không tiếp tục kích thích cậu ta nữa: “Em cầm chiếc điện thoại màu hồng này đi, nó chứa đựng trí nhớ của em, phần lớn nội dung trên đó đều là thật, chỉ có điều em đã quên chúng thôi.”
“Em vốn không biết chủ nhân của chiếc điện thoại...”
“Vậy tại sao sau khi nhìn thấy những thứ này, trong đầu em lại hiện lên tên một cô gái?”
Câu hỏi của Trần Ca khiến Chu Long á khẩu không trả lời được. Đối với một người bình thường mà nói, tình hình hiện tại rất đáng sợ.
Chu Long vò đầu bứt tai, loại cảm giác không nhớ nổi này có thể khiến người ta phát điên: “Thầy à, bây giờ chúng ta đã biết chủ nhân của chiếc điện thoại tên là Cao Khiết, hay là thầy đại diện, chúng ta hãy trực tiếp đi tìm cô gái đó và hỏi tận mặt những chuyện này!”
“Em có chắc là cô gái tên Cao Khiết này cũng đang ở trong trường học không?” Trần Ca nhìn Chu Long với ánh mắt thương hại.
Thế giới đằng sau cánh cửa được dệt nên từ ký ức của những người tuyệt vọng, mà những người mang đến sự tuyệt vọng cho họ lại không ở bên trong cửa.
Đây cũng là điểm trớ trêu nhất, nạn nhân tự giam mình vào phía sau cánh cửa, nhưng hung thủ hại bản thân lại có thể vẫn còn sống ở nhân gian.
“Nếu cô ấy không phải là học sinh của trường này, làm sao điện thoại di động của cô ấy lại có thể xuất hiện trong phòng giải phẫu được?" Một điều rất đơn giản, Chu Long không biết tại sao Trần Ca lại không hiểu.
“Cho dù tìm được cô ta, những gì em nghe được từ trong miệng cô ta cũng chưa chắc đã là sự thật, em phải tự tìm lại ký ức đã mất đó.” Trần Ca nhét chiếc điện thoại màu hồng vào tay Chu Long: “Em hãy cầm rồi từ từ nhớ lại đi, nếu có phát hiện ra cái gì thì hãy nhớ phải nói với thầy trước.”
“Thầy Bạch, Chu Long đã tỉnh rồi, tiếp theo chúng ta nên đi đâu?” Trương Cự cầm khung gương mang ra từ trong phòng giải phẫu, nhìn Trần Ca với đôi mắt lấp lánh có thần.
“Hoạt động ngày hôm nay kết thúc được chưa? Đã muộn lắm rồi, nếu không trở về phòng ngủ, có thể sẽ bị nhốt ở bên ngoài phòng ngủ đấy!" Chu Đồ thở phào nhẹ nhõm khi thấy Chu Long không sao.
“Bây giờ em trở về phòng ngủ, ngày mai rất có thể sẽ quên hết tất cả mọi chuyện ở đây, đương nhiên điều kiện tiên quyết là em có thể nhìn thấy ánh mặt trời vào ngày mai.” Trần Ca nói những lời không giống một giáo viên trường học bình thường có thể nói chút nào, Chu Đồ thậm chí bắt đầu hơi hơi sợ Trần Ca.
“Quên hết mọi chuyện có nghĩa là sao?”
“Giống như em không nhớ chuyện gì đã xảy ra trong kỳ nghỉ hè tốt nghiệp đó, mấy người chúng ta, cùng với những chuyện chúng ta làm tối nay cũng sẽ biến mất khỏi tâm trí của em.” Trần Ca bình tĩnh nhìn Chu Đồ: “Em nguyện ý vĩnh viễn sống mãi trong một ngày này, hay là lựa chọn tin tưởng thầy, để giúp chúng ta cùng nhau tìm lại dáng vẻ thật sự của mình.”
“Hay là cứ vĩnh viễn sống mãi trong một ngày này là được rồi.” Chu Đồ cũng không muốn mạo hiểm, giấc mơ mà cậu ta cứ mơ đi mơ lại thật đáng sợ, nhưng còn lâu mới có thể so được với người đàn ông xa lạ trước mặt này.
“Đừng vội trả lời, thế giới này đang dần thay đổi, đợi sau khi Chu Long nhớ lại được trí nhớ của mình, lúc đó em quyết định cũng không muộn.
” Trần Ca rời mắt khỏi Chu Đồ, lại rơi vào người Trương Cự: “Em là học sinh mới, nhưng em lại biết rất nhiều thứ.”
“Có lẽ em cũng đã bị mất đi một số ký ức.” Trương Cự muốn nở một nụ cười, nhưng như thế thì cơ mặt sẽ kéo theo vết sẹo, lộ ra vẻ đáng sợ: “Cũng thật là trùng hợp, ngôi trường này lớn như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác những học sinh tương đối đặc biệt như chúng ta lại đi cùng với nhau.”
“Thật là trùng hợp.” Trần Ca không nhận thấy bất kỳ hơi thở nguy hiểm nào từ trên người Trương Cự: “Lát nữa em và Chu Đồ có thể đi theo thầy đến khu dạy học phía Đông, có lẽ các em đã đánh mất trí nhớ ở chỗ đó.”
“Đến khu dạy học phía Đông? Điều này không tốt lắm đâu? Khi chúng em mới nhập học, thầy phụ trách có nói với chúng em rằng cấm chúng em không được đi vào khu dạy học phía Đông, càng không được tiếp xúc với học sinh ở đó.” Trương Cự sờ lên vết sẹo trên mặt: “Thầy ấy còn nói đã từng có học sinh tự ý đi từ khu dạy học phía Tây sang khu dạy học phía Đông, cuối cùng bị ở lại đó vĩnh viễn.”
“Đúng vậy, ngày đầu tiên khi em đến trường, học trưởng cũng đã nói với em là tuyệt đối không được đến khu dạy học phía Đông. Tất cả mọi thứ ở nơi đó đều là rác thải từ bên khu dạy học phía Tây chuyển sang, nếu ở bên đó quá lâu, trên người sẽ có mùi hôi thối, cũng sẽ không trở lại được.” Vương Nhất Thành rụt rè nói, cậu ta là người thấp nhất và trông cũng nhỏ yếu nhất trong tất cả mọi người: “Khu dạy học phía Tây là một trường học khép kín, còn khu dạy học phía Đông thì tiếp xúc với thế giới bên ngoài, thường xuyên có người ngoài đi ra đi vào, rất hỗn loạn. Đánh nhau ẩu đả đều là chuyện bình thường, thậm chí đã từng có vụ án nghiêm trọng xảy ra trước đây.”
“Có vẻ như các em có hiểu lầm gì đó về khu dạy học phía Đông, nói miệng không bằng chứng, đợi lát nữa thầy sẽ dẫn các em đến đó nhìn tận mắt.” Trần Ca nhếch môi, bọn trẻ này đã hiểu lầm về khu dạy học phía Đông, nơi đó không phải chỉ có chuyện đánh nhau ẩu đả đơn giản như vậy, đó là một nơi mà lệ quỷ và những kẻ biến thái hoành hành, âm u quỷ dị, nếu không cẩn thận là sẽ mất mạng.
“Em cũng nghĩ là do thầy phụ trách chuyện bé xé ra to, học sinh ở khu dạy học phía Đông có lẽ chỉ hơi nghịch ngợm một chút thôi.” Sắc mặt Chu Long tái nhợt, tay cầm chiếc điện thoại màu hồng của Cao Khiết, đôi mắt ươn ướt, trong mắt vẫn còn vằn vện tơ máu như lúc trước.
“Người anh em, bộ dạng cậu như này rồi mà còn nói giúp thầy Bạch sao?” Ánh mắt Chu Đồ nhìn Chu Long giống như đang xem biểu diễn ảo thuật vậy.
“Cậu không hiểu cảm giác đó đâu, rõ ràng là đã từng trải qua nhưng lại không nhớ ra được, bây giờ thầy Bạch đã giúp tôi mở ra một cánh cửa để tìm lại quá khứ, đương nhiên là tôi phải cảm ơn thầy ấy.”
“Tôi không hiểu? Nếu tôi thực sự không hiểu, tôi sẽ không đi theo mấy người như vậy.” Chu Đồ bước tới bên Trần Ca: “Thầy Bạch, em...”
“Không phải em muốn đi đến câu lạc bộ mỹ thuật sao?” Trần Ca nở nụ cười: “Thầy có thể đưa em đến đó.”
“Thật không?” Giọng nói của Chu Đồ rõ ràng đã thay đổi: “Cảm ơn thầy!”
“Đừng vội cảm ơn thầy, em có biết câu lạc bộ mỹ thuật ở đâu không?” Trần Ca đi đến bên Chu Đồ.
“Ở đâu?” Chu Đồ có dự cảm không tốt.
“Trong tòa nhà phòng thí nghiệm của khu dạy học phía Đông, khung cảnh trong mơ của em là ở khu dạy học phía Đông, em có muốn đi cùng với thầy không?" Giọng nói của Trần Ca giống như ác ma đang thì thầm, làm Chu Đồ nổi hết cả da gà.
“Thầy có thể khẳng định với em rằng giấc mơ của em là có thật, trí nhớ của em khác với những đứa trẻ khác, có lẽ bên trong có liên quan với thứ cơ bản nhất trong trường học này, cho nên mới xuất hiện tình huống như vậy.” Trần Ca đi đến rất gần: “Thế nào? Có muốn tới đó nữa không? Chân tướng ở ngay bên kia bức tường vây kia thôi!”
Bình luận