“Tôi tên Thiệu Văn, còn anh ấy là Lăng Phi Kiệt.” Người đàn ông đeo kính liếc nhìn Ngô Kim Bằng, rồi khẽ lắc đầu, anh ta nhìn ra đồ trên người Ngô Kim Bằng tất cả đều là hàng vỉa hẻ, cái loại hơi thở nghèo kiết xác này gần như muốn đập thẳng vào mặt người khác.
“Xin chào, tôi là nhân viên mới nhận chức của nhà ma này, ông chủ đã yêu cầu tôi trải nghiệm với du khách các cảnh trong này trước.” Ngô Kim Bằng liếc mắt là đã có thể biết được chuyện gì đang xảy ra, anh biết rằng hai người đàn ông này đều thích người phụ nữ, nhưng người phụ nữ đó dường như không thích họ lắm.
“Chú à, chú thật sự là nhân viên nhà ma sao? Nhìn chú không giống lắm?" Hai du khách khác đi theo họ cũng vây quanh Ngô Kim Bằng, hai người đó nhìn cũng không lớn tuổi lắm: “Chúng cháu là sinh viên của Học viện Pháp y Hàm Giang, cháu nghe các tiền bối nói diễn viên trong nhà ma này đáng sợ hơn những nhà ma khác nhiều, giống như là mới chui ra từ địa ngục vậy.”
Nghe những lời nhận xét của hai sinh viên, trán của Ngô Kim Bằng bắt đầu đổ mồ hôi, anh cảm thấy dường như mình đã tham gia vào một tổ chức đáng sợ.
“Tôi còn chưa gặp mặt chính thức với các nhân viên khác, nên cũng không biết rõ tình huống cụ thể.”
“Chú à, cháu cảm thấy chú có vẻ là người tốt, chú đừng có nói dối chúng cháu". Hai sinh viên trường y biết rõ những phương thức dọa ma khác nhau trong nhà ma của Trần Ca, bọn họ có thể nghe thông tin về nhà ma của Trần Ca mỗi ngày, mưa dầm thấm lâu, cũng coi như là một du khách lão làng rồi.
“Nhìn chú giống với loại người hay nói dối sao?” Ngô Kim Bằng muốn giải thích, nhưng anh càng giải thích, thì ánh mắt người khác khi nhìn anh lại càng tràn ngập nghi ngờ.
“Đừng nói nhiều nữa, đi vào xem trước rồi nói tiếp.” Lăng Phi Kiệt lớn hơn hai sinh viên kia một chút nhưng lai mang đến cho người khác cảm giác còn không trưởng thành bằng hai sinh viên kia, giống như một đóa hoa mọc trong nhà kính vậy, tuy nhìn thì rất nam tính nhưng thực ra trái tim lại rất mong manh.
Mấy người đi dọc hành lang vào Trường Trung Học Mộ Dương, Ngô Kim Bằng và hai sinh viên y khoa đi phía trước, ba người còn lại đi rất chậm, bọn họ vừa đi vừa quan sát, cảm giác không giống như là đang tham quan mà giống như đang tìm kiếm một cái gì đó hơn.
Những tờ giấy kiểm tra trắng bị gió thổi bay, ma sát với mặt đất tạo ra tiếng sột soạt, Ngô Kim Bằng cũng không cảm thấy ghê gớm lắm ngay khi bước vào cảnh dưới lòng đất, nhưng càng bước sâu vào trong, nhịp tim của anh lại càng nhanh và lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi một cách vô thức.
“Chú ơi, không cần phải căng cứng cơ thế như thế đâu, có đi bộ thôi mà cũng muốn lừa gạt người khác.” Một sinh viên y khoa nhìn Ngô Kim Bằng, mặt nở nụ cười gượng gạo: “Có cần phải diễn chân thực như vậy không?”
“Xin lỗi, đây là ngày đầu tiên tôi đi làm.” Ngô Kim Bằng cũng không muốn như thế này, nhưng lá gan của anh thực sự không lớn: “Chúng ta có nên đợi mấy người kia đi đến không? Mọi người có thể chăm sóc lẫn nhau...”
Ngô Kim Bằng quay đầu lại nhìn, anh phát hiện ba người kia đang đứng trước một lớp học, không hề có ý định tiếp tục đi về phía trước, trong số đó, người đàn ông tên là Thiệu Văn thậm chí còn lùi lại vài bước, giống như là định rời khỏi cảnh Trường Trung Học Mộ Dương.
“Này! Mấy người không phải sợ, mọi người quây đi chung với nhau là sẽ không có vấn đề gì đâu.” Ngô Kim Bằng muốn an ủi người khác, nhưng người đàn ông tên Thiệu Văn lại không cảm kích, ngược lại còn trừng mắt nhìn Ngô Kim Bằng.
“Ba người chúng tôi sẽ tự mình tham quan, mấy người đi vào trước đi.” Lăng Phi Kiệt luôn ở bên cạnh Trầm Mộng Băng mọi lúc mọi nơi, một tấc cũng không rời.
“Theo lời tiền bối của chúng tôi nói, những người hành động riêng rẽ trong nhà ma này đều có kết cục rất thảm hại.” Hai sinh viên y khoa có vẻ rất có kinh nghiệm, hai người họ trực tiếp túm lấy Ngô Kim Bằng và đi về phía Trầm Mộng Băng: “Đây là một cảnh hai sao, mấy người không nên làm loạn!”
Bị hai sinh viên nhìn rõ ràng là nhỏ tuổi hơn mình giáo dục, Lăng Phi Kiệt ngay lập tức tức giận, anh ta định tranh cãi với hai sinh viên y khoa nhưng lại bị người phụ nữ bên cạnh ngăn lại.
“Bọn họ nói cũng có lý, Tiểu Kiệt, đừng lúc nào cũng bốc đồng như vậy. Có đôi khi cũng phải nghe lời góp ý của người khác.
” Trầm Mộng Băng nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay của Lăng Phi Kiệt: “Điều kiện để qua được cảnh này là phải tìm đủ thẻ học sinh, chúng ta hãy tranh thủ thời gian và cố gắng qua cửa trong một lần đi.”
Giọng nói của Trầm Mộng Băng rất nhẹ nhàng, những gì cô ta nói dường như có một ma lực đặc biệt, có thể huấn luyện Lăng Phi Kiệt từ một tên khó tính nóng nảy trở nên dễ bảo hơn.
“Chỉ có hai người thôi sao? Mặc kệ cậu ta à?” Ngô Kim Bằng chỉ vào Thiệu Văn, người đàn ông đeo kính đang đứng ở lối vào Trường Trung Học Mộ Dương, anh ta đang cầm điện thoại dường như đang nói chuyện với ai đó.
“Cha của A Văn đang gọi anh ấy, chúng ta cứ đi về phía trước đi, lát nữa anh ấy sẽ đuổi theo.” Trầm Mộng Băng đi đến bên cạnh Ngô Kim Bằng: “Đi thôi, ông chú thuận quải.” (thuận quải: khi bước đi chúng ta sẽ kết hợp với đánh tay, chân trái bước thì tay phải đánh và ngược lại, còn trong trường hợp này thì Ngô Kim Bằng bước chân và đánh tay cùng một bên)
“Ừm.” Mấy người cứ như vậy mà đi vào Trường Trung Học Mộ Dương, sau khi bọn họ đã đi xa, Thiệu Văn để điện thoại di động xuống, liếc nhìn mấy camera giám sát bên cạnh, lặng lẽ núp dưới cái cầu thang gần đấy.
Mấy phút đồng hồ sau, cánh cổng sắt dẫn vào lòng đất lại mở ra, một số du khách bước vào cảnh thôn Hoạt Quan cùng với Lão Chu.
Khi họ đi về phía cảnh thôn Hoạt Quan, Thiệu Văn bước ra khỏi nơi ẩn nấp và lẻn trở lại mặt đất.
Trong hành lang trống không có ai, Thiệu Văn lấy điện thoại di động ra xem, trên màn hình có bản đồ tầng một hoàn chỉnh của nhà ma, trong đó vị trí camera giám sát còn được đánh dấu bằng bút đỏ.
“Thực sự không biết tại sao Trầm Mộng Băng lại có hứng thú với nhà ma này.” Anh ta cẩn thận tránh camera và mở cửa phòng thay đồ ra.
Trong phòng chất đống các loại quần áo và trang sức trong khá dọa người, trên bàn vẫn còn bày rất nhiều đồ dùng để hóa trang.
“Không phải ở đây.”
Thiệu Văn cầm lấy điện thoại di động, cẩn thận đóng cửa phòng thay đồ, lại bước vào phòng đạo cụ bên cạnh, trong phòng vẫn không có thứ mà anh ta muốn tìm.
“Vận may cũng coi như không tệ, trong hai căn phòng này đều không có ai, làm mình còn phải nghĩ ra rất nhiều cớ để thoát ra ngoài.”
Sát bên phòng đạo cụ là phòng nghỉ của nhân viên, Thiệu Văn vặn nắm cửa, và cánh cửa mở ra.
“Tất cả các cửa trong nhà ma này đều không khóa sao? Bọn họ không sợ bị trộm sao?”
Vừa đẩy cửa ra, Thiệu Văn sững sờ đứng im ở cửa, anh ta nhìn thấy trong phòng nghỉ của nhân viên có một con mèo lớn.
Con mèo này lớn hơn mèo bình thường một vòng, toàn thân màu trắng, lúc này đang nằm ở trên giường, đôi mắt kỳ lạ đang nhìn chằm chằm Thiệu Văn.
“Dọa mình sợ hết hồn.” Thiệu Văn đi vào trong phòng, anh ra liếc trái nhìn phải rồi bắt đầu lục tung phòng lên.
Con mèo kia từ đầu đến cuối đều nằm úp sấp trên giường nhìn anh ta chằm, nhìn đến mức trong lòng Thiệu Văn có chút sợ hãi: “Tại sao mình lại cảm thấy con mèo này đang cười vậy? Mèo cũng biết cười sao?”
Thiệu Văn tăng nhanh động tác, anh ta mở cửa tủ quần áo ra, bên trong chỉ có vài bộ quần áo khá là kém chất lượng.
Anh ta lại nhìn xuống gầm giường, nơi đó chỉ có một đống đạo cụ bỏ đi, dường như dùng để nâng đỡ chiếc giường.
“Phòng nghỉ nhân viên này cũng quá thô sơ rồi? Nhân viên bọn họ không có ý kiến gì sao?" Thiệu Văn đi quanh một vòng, cuối cùng nhìn về phía bàn làm việc: “Bàn làm việc không có khóa, có lẽ trong đó cũng không có thứ gì quan trọng.”
Kéo mở ngăn kéo, Thiệu Văn thấy một chiếc bật lửa đã hết dầu và một xấp giấy nháp dày cộp.
Lật lật mấy tờ giấy nháp, anh ta tìm thấy một cuốn nhật ký có bìa đỏ như máu dưới đống giấy nháp.
“Meow.”
Nhìn thấy cuốn nhật ký, con mèo trắng vốn đang nằm lỳ trên giường vội vàng chạy xuống gầm giường.
“Làm sao vậy? Làm mình sợ hết hồn.” Thiệu Văn đặt cuốn nhật ký lên bàn, lật trang đầu tiên ra.
“* Năm * Tháng * ngày, tôi kéo tóc cô ta, trói cô ta trên hành lang, tôi áp sát vào mặt cô ta, lắng nghe nhịp tim yếu ớt của cô ta, khoảnh khắc trước khi cô ta tắt thở, tôi dường như từ nghe thấy tên mình từ trong cổ họng của cô ta: Trương Nhã... ”
Thiệu Văn nhìn cuốn nhật ký đỏ như máu, con ngươi rung động, có cảm giác bàn tay lật sách không thể thu lại được.
Nội dung trong cuốn nhật ký quá tàn nhẫn, trang nào cũng đẫm máu tanh và đau thương, chủ nhân của cuốn nhật ký này chắc chắn là một con quái vật không hơn không kém.
Bình luận