Chương 1021: Ngô Kim Bằng ra mắt

“Thế là tốt rồi, đợi lát nữa anh chỉ cần thích nghi với môi trường làm việc của nhà ma này là được rồi.” Trần Ca rất tin tưởng Ngô Kim Bằng, chuẩn bị bắt đầu buổi lễ chào đón nhân viên mới: “Hiện tại đang thiếu nhân lực, tôi không thể dẫn anh đi tham quan xung quanh được, cho nên anh hãy đi vào cùng du khách để cùng nhau trải nghiệm xem, đừng cảm thấy có gánh nặng tâm lý, hãy cứ coi mình như là một du khách, chỉ đến đây chơi thôi là được.”

“Hiểu rồi.” Ngô Kim Bằng đồng ý rất dứt khoát, có thể thấy anh ta rất coi trọng công việc mới này, trước khi đến còn cố ý tắm rửa sạch sẽ rồi thay quần áo mới.

“Vậy thì hãy bắt đầu với cảnh nửa sao đi.” Trần Ca sắp xếp cho Ngô Kim Bằng và hai du khách khác đi vào.

Nửa giờ sau, Ngô Kim Bằng, sắc mặt tái nhợt, cùng hai du khách kia chạy ra khỏi nhà ma.

“Cảm giác thế nào?”

“Cảm thấy mấy nhà ma mà trước đây mình từng chơi như trò đùa vậy.”

Trái tim của Ngô Kim Bằng vẫn còn đang sợ hãi, định nói thêm gì đó, nhưng Trần Ca đã vỗ vai anh ta một cái: “Anh đi ra cũng thật đúng lúc, mấy người bọn họ định đi thăm cảnh một ngôi sao Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm, anh hãy đi vào tham quan cùng họ đi.”

“Nhưng mà tôi vừa mới đi ra...”

“Không trải qua mưa gió thì làm sao thấy được cầu vồng? Áp lực trong cuộc sống lớn đến vậy mà còn không làm anh ngã gục, chút khó khăn nho nhỏ này thì tính là cái gì?" Trần Ca dẫn họ lên tầng hai của nhà ma: “Hãy tin vào chính mình, anh Bằng.”

“Chờ một chút! Đừng rời đi.” Ngô Kim Bằng túm mạnh quần áo của Trần Ca: “Ở chỗ của cậu tổng cộng có bao nhiêu cảnh vậy? Hôm nay tôi phải tham quan hết một lượt sao?”

“Có khoảng mười cái thì phải, sao càng cao, thì cảnh tượng càng kinh khủng, cái cảnh mà anh vừa tham quan chỉ có thể coi là món khai vị mà thôi.” Trần Ca nói đến đây, suy nghĩ một lúc: “Nếu một ngày mà tham quan hết các cảnh thì phi thực tế quá.”

“Vậy là được rồi.”

“Bởi vì anh có thể ngất xỉu giữa chuyến tham quan, nhưng mà cũng không sao, chỗ tôi có hệ thống các bác sĩ giỏi nhất. Nếu anh nhanh chân thì có thể sẽ tham quan được tất cả trong một ngày.” Trần Ca dẫn Ngô Kim Bằng và một số du khách khác đi vào cảnh Chạy Trốn Lúc Nửa Đêm: “Chúc mọi người chơi đùa vui vẻ.”

Đóng cổng sắt lại, Trần Ca đi ra xa, một lúc sau, anh đã nghe thấy tiếng hét của Ngô Kim Bằng.

“Dù sao cũng từng là ca sĩ, ngay cả tiếng hét cũng có thể nhịp nhàng như vậy.”

Sau nửa tiếng sau, Ngô Kim Bằng đã đầu bù tóc rối chạy ra ngoài, anh ta chơi đùa vui vẻ đến mức dây chun buộc tóc cũng rơi ra.

“Uống miếng nước đi, trong phòng thay đồ có một sợi dây chun dự phòng, anh dùng tạm đi.” Trần Ca đưa cho Ngô Kim Bằng một chai nước.

“Đây không phải là vấn đề có dây chun hay không có dây chun, vừa nãy khi tôi đi vào trong đó, có một con búp bê cứ luôn đi theo sau tôi, nó cứ giật giật, như thể rất có hứng thú với mái tóc của tôi vậy!”

“Có vẻ như anh rất được lòng các nhân viên cũ, đừng lo lắng, tất cả đều do hậu trường kiểm soát, mọi người đều đang chào hỏi anh theo cách riêng của họ đấy.” Trần Ca để Ngô Kim Bằng ngồi bên cạnh anh nghỉ ngơi một lát, còn bản thân thì đi đến chỗ mấy du khách đang xếp hàng: “Chú Từ, hôm nay có du khách nào đến tham cảnh từ hai sao trở lên không?”

“Cậu đến thật đúng lúc, ba du khách này đã mua vé vào Trường Trung học Mộ Dương, thôn Hoạt Quan và Nhà Xác Dưới Lòng Đất trên mạng, bây giờ bọn họ đang muốn tham quan ba cảnh cùng một lúc, cậu xem có nên để cho họ vào không?”

“Mỗi lần chỉ có thể đến thăm một cảnh.” Trần Ca nhìn về phía ba du khách: “Xin lỗi, chúng tôi cũng vì sự an toàn của các bạn mà thôi.”

“Chúng tôi cũng đều đã mua vé rồi, anh còn muốn chúng tôi cứ xếp hàng dài như vậy và đợi đến khi ra về sao? Tiền bạc không thành vấn đề, tôi chỉ không muốn lãng phí thời gian vào việc chờ đợi thôi.

” Người đàn ông mở miệng nói chuyện nhìn khá văn vẻ lịch sự, đeo kính cận, cao khoảng một mét tám lăm, chân dài to, cả người toàn hàng hiệu, trông không có vẻ gì là người thiếu tiền.

“Anh không phải lo lắng về sự an toàn của chúng tôi, cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng không liên quan gì đến anh.” Một người đàn ông khác cũng đứng dậy, anh ta mặc quần áo thể thao, dáng người rất chuẩn, có thể nhìn thấy rõ cơ bắp. Chẳng qua là tuổi tác của anh ta không lớn lắm, ăn nói có vẻ hơi thiếu đầu óc.

“Tôi biết mấy anh không thiếu tiền, nhưng đây là quy định. Mấy anh có thể chọn một cảnh trước và chờ đến khi tham quan xong cảnh đó lại suy nghĩ tiếp, có thể đến lúc đó mấy anh sẽ thay đổi ý định đấy.” Trần Ca đề nghị.

“A Văn, Tiểu Kiệt, hay là chúng ta cứ đi vào chơi trước đi, chúng ta đã đợi lâu quá rồi.” Người nói cuối cùng là cô gái duy nhất trong ba người, cô ta khoảng 26, 27 tuổi, lớn lên trông khá trong sáng và đáng yêu, nhưng tính tình lại khá chững chạc và chín chắn cho nên có một sức hút đặc biệt với các chàng trai.

“Vậy thì trước tiên hãy tham quan Trường Trung học Mộ Dương đi.” Trần Ca đưa ba người họ và hai du khách khác mới tham gia đi vào nhà ma, lúc này Ngô Kim Bằng cũng gần như hoàn hồn lại rồi: “Anh Bằng, anh di theo năm người bọn họ vào tham quan cảnh hai sao đi.”

“Cậu có thể để tôi nghỉ ngơi thêm một lúc được không?”

“Sớm muộn gì anh cũng phải trải qua chuyện này.” Trần Ca thu thập mấy bản cam kết không truy cứu trách nhiệm của các du khách, và dẫn họ đến lối vào của cảnh dưới lòng đất: “Trước khi đi vào Trường Trung Học Mộ Dương, tôi sẽ cảnh báo các bạn một lần nữa, thành thật tham quan cảnh của mình, đừng chạy lung tung.”

Mở cánh cổng sắt dẫn đến cảnh dưới lòng đất, một cơn gió u ám từ dưới đất thổi tới, Ngô Kim Bằng đứng bên cạnh Trần Ca rùng mình một cái: “Cái tầng hầm này còn gì nữa vậy?”

“Cuộc vui giờ mới bắt đầu thôi.” Trần Ca nhìn mấy người đi vào tầng hầm, anh không lập tức đóng cổng sắt lại mà nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người phụ nữ.

Anh chắc chắn rằng đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy người phụ nữ đó, nhưng anh luôn cảm thấy người phụ nữ đó mang lại cho anh cảm giác rất quen thuộc.

“Hai người đàn ông nhìn cô ta với ánh mắt rất là yêu thương, nhưng cô ta lại không có hứng thú với hai người đàn ông đó một chút nào. Trong đôi mắt cô ta ẩn chứa một sự chán ghét sâu sắc. Hơn nữa không biết vô tình hay cố ý mà cô ta luôn trốn phía sau hai người đàn ông, tránh tiếp xúc trực tiếp với mình, đôi mắt của cô ta cũng chưa rơi lên người mình một lúc nào, như thể đang cố tình không nhìn mình vậy.”

Thu hồi ánh mắt, Trần Ca chậm rãi đóng cánh cửa sắt lại: “Có vấn đề.”

Xách ba lô lên, Trần Ca vội vàng chạy vào phòng giám sát, tập trung quan sát những du khách này.

...

“Chú à, chú là nhân viên ở đây à? Vừa nãy tôi thấy chú có quan hệ khá tốt với ông chủ ở đây.” Sau khi cánh cổng sắt đóng lại, người phụ nữ có vẻ ngoài thuần khiết lập tức đi đến bên cạnh Ngô Kim Bằng: “Nghe nói là ông chủ nhà ma này thỉnh thoảng sẽ bắt diễn viên đóng giả làm du khách để vào tham quan cùng.”

“Tôi sẽ không giả vờ, tôi quả thật là nhân viên ở đây, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm, tôi không biết gì cả.” Ngô Kim Bằng tỏ vẻ bất lực: “Đợt lát nữa có thể tôi còn sẽ trốn ở sau lưng mấy bạn, xin lỗi, tôi cảm thấy thật xấu hổ với các nhân viên trong nhà ma.”

“Ha ha, chú khá là thú vị, tôi tên là Trầm Mộng Băng, còn chú thì sao?”

“Tên tôi là Ngô Kim Bằng.”

“Đó là một cái tên hay.” Người phụ nữ cười rất tươi, cô ta còn muốn nói chuyện với Ngô Kim Bằng vài câu, nhưng hai người đàn ông lúc trước đã đi đến, bọn họ rất ăn ý mà đẩy Ngô Kim Bằng sang một bên.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...