Chương 1018: Hàng xóm ở thành phố cổ

“Cậu không cần lo lắng về các quan hệ giữa các cá nhân, tôi chắc chắn sẽ hòa thuận với đồng nghiệp của mình, nhưng cậu có thể trả lương cho tôi theo tiêu chuẩn của học việc là được rồi, chờ đến khi tôi làm thật tốt rồi tăng lương cũng không muộn.” Thái độ của Ngô Kim Bằng rất chân thành.

“Chỗ của tôi không có nhân viên học việc, hoặc là thời gian học việc tương đối ngắn, bình thường đều là nhìn mặt đã có thể biết phù hợp hay không rồi.” Nhà ma của Trần Ca tổ chức lễ giới thiệu nhân viên mới, sau khi đã nhận được sự tin tưởng tuyệt đối của Trần Ca, đi theo cách du khách tham quan tất cả các cảnh trong nhà ma, rồi khiến họ được kiêng ra ngoài, vậy thì có nghĩa là nhân viên đó rất tuyệt vời, có thể ở lại làm việc được rồi.

“Được rồi, ngày mai anh sẽ đưa Ngô Thanh đến trường và làm đơn từ chức, đúng lúc chỗ tôi đang làm cũng muốn cắt giảm nhân sự, có lẽ buổi trưa lãnh đạo sẽ phê chuẩn đơn đó, xong việc có lẽ buổi chiều tôi sẽ đến nhà ma của cậu. À đúng rồi, nhà ma của cậu ở đâu?”

“Nhà ma trong Khu vui chơi Thế Kỷ Mới ở ngoại ô phía Tây Hàm Giang.” Trần Ca nhìn Ngô Kim Bằng, đây chính là nhân viên còn sống thứ năm mà anh đích thân tuyển dụng, sau này cho dù có đến Tân Hải để mở chi nhánh hay là xử lý nhiều việc khác nhau, có lẽ Ngô Kim Bằng sẽ giúp đỡ anh rất nhiều.

Hãy để lệ quỷ chăm sóc những thứ trong bóng tối, dưới ánh mặt trời thì có người sống phục vụ, một nhà ma tốt phải được quản lý đồng thời như thế này.

Chờ đến khi buổi lễ nhận chức của Ngô Kim Bằng kết thúc, anh ta sẽ là thực sự là người của mình, Trần Ca luôn coi các nhân viên như thành viên trong gia đình mình.

“Anh Bằng, cho tôi hỏi một điều cuối cùng.” Trần Ca đứng dậy đi tới bên cạnh Ngô Khôn: “Từ nhỏ em trai anh đã bị như thế này rồi sao? Cha mẹ anh đã từng đưa cậu ấy đi chữa trị khi họ còn sống không?”

“Khi còn nhỏ, cha mẹ tôi đã đưa thằng bé đi chữa trị, hiệu quả rất kém, mặc dù nó không thể sống tự lập và làm việc, nhưng nó cũng biết làm một số việc nhà, em trai của tôi rất hiền lành, có đôi khi còn chủ động giúp đỡ tôi làm vài việc.” Ngô Kim Bằng cũng ngồi cạnh em trai mình: “Có một khoảng thời gian, ban ngày tối đi làm, buổi tối thì đến hát trong quán bar, đều là em trai tôi ở bên cạnh Ngô Thanh, dù cả hai đều có khiếm khuyết về cơ thể, nhưng hai đứa là những người bạn rất tốt của nhau.”

“Bạn tốt? Có chút kỳ lạ.” Trần Ca không muốn che giấu điều gì: “Thế giới phía sau cánh cửa của Ngô Thanh tràn ngập những hình ảnh khác nhau, tất cả hình ảnh đều có liên quan đến thực tế, nhưng tôi hoàn toàn không nhìn thấy hình ảnh em trai Ngô Khôn của anh ở đằng sau cánh cửa đó, như thể trong thế giới ký ức của Ngô Thanh hoàn toàn không có người tên Ngô Khôn này vậy.”

“Không thể nào, hai người bọn họ ngày nào cũng ở cùng nhau mà.”

“Đây chỉ là điều đầu tiên khiến tôi cảm thấy kỳ lạ, điều thứ hai khiến tôi cảm thấy kỳ lạ chính là chiếc quạt trên tay Ngô Khôn, tại sao anh ta lại liên tục nói về cái quạt?" Trần Ca chỉ vào bàn tay đáng sợ của Ngô Khôn: “Mặc dù tâm trí của em trai anh tồn tại chút thiếu sót, thấp hơn trình độ bình thường, nhưng anh ta hoàn toàn không phải là một kẻ điên loạn, trông anh ta không giống kiểu người có thể đưa tay mình vào trong cái quạt, cho nên tôi nghĩ có thể có người khác ở đây vào ngày xảy ra sự việc!”

“Cậu nói tay em trai tôi bị ấn vào trong quạt sao?” Ngô Kim Bằng cắn chặt răng.

“Nếu không, tại sao anh ta cứ luôn miệng quạt điện, quạt điện chứ, rất có thể anh ta đang nhắc nhở anh.” Trần Ca vừa dứt lời, Ngô Kim Bằng đã đánh thức Ngô Khôn.

Ngô Khôn, người không biết một cái gì, ôm lấy cái quạt ngồi dựa vào góc tường, vừa sợ hãi lại vừa tức giận.

“Tiểu Khôn, anh của em muốn hỏi em một câu, tay của em có phải là bị bắt nạt không? Em không phải sợ, em đã quên lúc nhỏ anh trai từng giúp em đánh nhau sao? Ai dám bắt nạt em, anh trai sẽ đánh người, bây giờ em có thể nói cho anh biết được không?”

Ngô Khôn ôm quạt điện, đắp một chiếc chăn mỏng, vừa bò vừa la hét trên mặt đất.

“Mấy người định không cho người khác ngủ nữa hả?”

Hiệu quả cách âm của căn nhà trọ này rất kém, hàng xóm cũng đã có ý kiến, Trần Ca cùng Ngô Kim Bằng nhanh chóng phối hợp với nhau để khống chế Ngô Khôn.

“Tiểu Khôn, đừng sợ, anh trai đang ở bên cạnh em.” Ngô Kim Bằng sờ sờ đầu Ngô Khôn, nhưng lại nhìn về phía Trần Ca: “Cậu nhắc nhở tôi như vậy, ngược lại anh cũng nhớ ra một chút gì đó, tình trạng của em trai tôi vẫn luôn rất ổn định, nhưng kể từ khi tay của nó quạt điện làm bị thương, tình trạng bệnh tật của nó đã trở nên tồi tệ hơn rất nhiều.”

“Sau khi xảy ra chuyện đó, em trai anh có làm gì không bình thường không?”

Ngô Kim Bằng suy nghĩ một chút: “Thật ra là có, có nhiều lần tôi đi làm trở về, đều thấy em trai đang trốn trong góc tường nhìn chằm chằm vào cái bóng của bản thân, có đôi khi còn lén đánh cái bóng của mình mấy cái.”

“Chính cái bóng ở thị trấn Lệ Loan đã khiến Ngô Khôn bị thương sao? Nhưng dựa theo tính cách của cái bóng, nếu Ngô Khôn cản đường nó, nó sẽ trực tiếp giết chết Ngô Khôn, hoàn toàn không nương tay, chẳng lẽ là do nó sơ suất sao?" Trần Ca không ngờ lại có thể tìm ra manh mối từ trên người em trai Ngô Kim Bằng: “Ngoại trừ quạt điện, Ngô Khôn còn nói lời gì kỳ lạ nữa không?”

“Để tôi nghĩ lại đã.” Ngô Kim Bằng cau mày: “Được rồi, lúc bọn anh còn sống ở phố cổ, Ngô Khôn luôn chạy rất nhanh khi ra ngoài, có vẻ như không muốn ở trên tầng nơi chúng tôi ở, có lần tôi thử hỏi thằng bé lý do thì nó chỉ vào cửa nhà hàng xóm của tôi và liên tục kêu quỷ, quỷ, quỷ!”

“Phố cổ? Ban đầu gia đình anh sống ở đâu trong phố cổ?”

“Đầu tiên tôi sống ở phố Đông Hạnh Phúc ở phố cổ Hàm Giang, sau đó chuyển đến ngoại ô phía Đông Hàm Giang, sống ở đó một thời gian, cuối cùng vì lý do công việc mới chuyện đến ngoại ô phía Tây Hàm Giang.” Ngô Kim Bằng nói hết địa chỉ thuê nhà ra cho Trần Ca nghe.

“Gia đình anh ấy từng sống ở phố cổ, Giang Minh cũng sống ở phố cổ, khi còn bé Phạm Úc cũng sống ở phố cổ đó, phố cổ không phải quá tà dị sao?” Trần Ca nhớ kỹ nơi ở trước đây của Ngô Kim Bằng, chuẩn bị đi đến đó và xem xét ngay bây giờ.

“Chờ một chút, tôi nhớ ra một điều nữa.” Ngô Kim Bằng mở hộp gỗ đựng cây đàn ra, và lấy ra một bức tượng làm bằng đất sét có viết tên Ngô Thanh bên trong, bức tượng làm bằng đất sét này có màu đen sì, có vẻ được làm bằng bùn đất trộn lẫn vào: “Khi bọn tôi còn sống ở phố cổ, người hàng xóm kỳ lạ đó đã tặng cho nhà tôi một ngôi miếu, nói rằng chỉ cần đặt nó ở nhà, trong vòng chín năm tới Ngô Thanh nhất định sẽ nói được.”

“Cái miếu đó ở đâu?”

“Ngôi miếu quá lớn cho nên không tiện cầm đi, tôi đã để nó lại trong căn nhà trọ ở ngoại ô phía Đông khi anh chuyển nhà lần thứ hai, người thuê mới cảm thấy ngôi miếu không may mắn cho nên đã vứt nó xuống tầng hầm.” Ngô Kim Bằng đưa bức tượng làm bằng đất sét trong tay cho Trần Ca: “Chỉ là tôi vẫn luôn cầm theo bức tượng được đặt trong miếu thờ.”

Mọi chuyện đều đã ổn thỏa, Trần Ca cầm lấy bức tượng và đặt nó lên cái bóng của mình: “Anh Bằng, ngôi miếu đó không phải thờ thần, anh đã bị người hàng xóm ở phố cổ đó hại rồi.”

“Chẳng lẽ chính là người hàng xóm đó ấn tay Ngô Khôn vào trong quạt điện sao?”

“Tạm thời không thể xác định, tôi sẽ điều tra rõ ràng chuyện này, anh đi nghỉ ngơi sớm một chút, tôi không làm phiền anh nữa.” Trần Ca nhặt bức tượng làm bằng đất sét trên cái bóng của mình lên và trả lại cho Ngô Kim Bằng: “Ngày mai nhớ đến làm.”

Nói đến cũng kỳ lạ, không lâu sau khi bức tượng được đặt trên cái bóng của Trần Ca, tất cả các vết máu đen trên bức tượng đó đều biến mất.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...