Ngồi bên cạnh Ngô Kim Bằng, Ngô Thanh không ngừng khóc, cảm giác giống như muốn trút hết những giọt nước mắt tích tụ trong lòng bao năm qua ra.
Cậu bé dùng đôi tay nhỏ bé nắm lấy quần áo của Ngô Kim Bằng, vẻ mặt oan ức, muốn nói gì đó, nhưng khi giọng nói vừa thoát ra khỏi miệng, lại thành tiếng khóc.
“Con gặp ác mộng sao? Không sao đâu, cha ở bên con.” Ngô Kim Bằng ôm Ngô Thanh, vỗ nhẹ vào lưng Ngô Thanh.
Hai cha con dựa vào nhau, Trần Ca cũng thở phào nhẹ nhõm, xoa xoa đầu gối, chậm rãi đi ra ngoài.
Khi anh vừa mở rèm ra, chiếc điện thoại màu đen trong túi quần đột nhiên rung lên, Trần Ca lấy điện thoại ra vuốt màn hình, bấm vào tin nhắn mới nhất chưa đọc.
[Nhiệm vụ thí luyện bốn sao Minh Thai đã hoàn thành hai phần chín, Minh Thai đã không còn cách nào để nguyền rủa bạn bằng âm thanh nữa. Người May Mắn Được Áo Đỏ Quan Tâm, thời gian của bạn sắp hết!]
“Nguyền rủa qua âm thanh? Có nghĩa là chỉ cần nghe thấy mình nói chuyện là nó có thể dùng cái này để nguyền rủa mình sao? Sức mạnh của Minh Thai cũng quá đáng sợ rồi?”
Trong ấn tượng của Trần Ca, lời nguyền đòi hỏi phải có chất xúc tác, nếu muốn nguyền rủa một người thì phải lấy tóc, móng tay, quần áo của người đó, thậm chí nếu không có thì cũng phải tiếp xúc thân thể, v.v., nhưng tin tức trên điện thoại màu đen đã lật đổ suy nghĩ trước đó của Trần Ca, hóa ra chỉ cần Minh Thai nghe thấy âm thanh là nó có thể nguyền rủa theo âm thanh đó.
Khả năng này đã bị điện thoại màu đen làm lộ ra, Minh Thai có thể trở thành hung thần, năng lực của nó nhất định còn hơn thế, hiện tại cho dù có áo đỏ vây quanh bảo vệ, Trần Ca cũng cảm thấy không an toàn: “Đối phương có quá nhiều thủ đoạn, chỉ vô tình cũng có thể trúng kế, cũng khó trách tại sao điện thoại màu đen nói chỉ cần Minh Thai tái sinh, mình nhất định sẽ chết.”
Tiếng khóc bên kia tấm rèm đánh thức cậu em trai đang ngủ trong phòng khách, cậu ta ôm chiếc quạt bị hỏng và nhìn Trần Ca với vẻ sợ hãi.
Lúc đầu Trần Ca cũng không để ý, nhưng sau khi bị nhìn chằm chằm một lúc lâu, Trần Ca cảm thấy có chút không đúng: “Tại sao lại nhìn tôi? Chẳng lẽ anh nhìn thấy điều gì ở trên người tôi sao?”
Nghe thấy giọng nói của Trần Ca, em trai của Ngô Kim Bằng túm lấy một tấm chăn mỏng và trùm lên đầu, như thể sợ đến mức sắp khóc đến nơi.
Ngô Khôn nhỏ hơn Ngô Kim Bằng bảy tám tuổi, bị một người đàn ông khoảng 30 tuổi đối xử như thế này, Trần Ca cũng hơi khó chịu.
“Anh sợ tôi à?” Trần Ca đi về phía Ngô Khôn, anh còn chưa kịp đến gần, Ngô Khôn đã run rẩy đưa hai tay ra ngoài.
“Quạt, quạt...”
Hai tay Ngô Khôn dâng cái quạt bị hỏng ra, quỳ một chân trên mặt đất, cơ thể vẫn luôn run rẩy.
“Anh muốn đưa quạt cho tôi sao?" Trần Ca ngồi trước mặt Ngô Khôn, khi anh chuẩn bị cầm lấy cái quạt, đã nhìn thấy bàn tay bị thương của Ngô Khôn.
“Cảm giác có điều gì đó không ổn, tại sao anh ta cứ nói cái quạt? Rốt cuộc anh ta muốn bày tỏ điều gì? Lúc mình ở phía sau cánh cửa của Ngô Thanh cũng không thấy Ngô Khôn, là em trai của cha cậu bé, Ngô Thanh không thể không có chút ấn tượng nào với người này được.”
Trần Ca trả lại cái quạt cho Ngô Khôn, một lúc lâu sau, Ngô Khôn mới từ từ bình tĩnh lại.
“Anh đang sợ cái gì?”
Không đợi được câu trả lời của Ngô Khôn, mười mấy phút sau tấm rèm được kéo ra, Ngô Kim Bằng đã tắt ngọn đèn nhỏ bên cạnh giường của Ngô Thanh.
“Ngô Thanh có khá hơn chút nào không?”
“Đứa nhỏ đã ngủ thiếp đi sau khi khóc mệt rồi.” Đôi mắt của Ngô Kim Bằng cũng có chút sưng đỏ, anh ta đứng trước mặt Trần Ca: “Em trai, ước nguyện lớn nhất trong cuộc đời tôi là hy vọng rằng Ngô Thanh có thể giống như những đứa trẻ bình thường khác, tôi cũng đã chuẩn bị để chăm sóc nó cả đời... Cảm ơn cậu.”
“Anh Bằng, thành thật mà nói, Ngô Thanh có thể trở lại bình thường hoàn toàn là nhờ anh.” Trần Ca chuẩn bị thuê Ngô Kim Bằng làm nhân viên mới của mình, vì vậy anh quyết định không giấu diếm quá nhiều: “Điều tôi muốn nói tiếp theo, có thể anh sẽ không thể tin được, nhưng đừng bao giờ nói với người khác.”
“Đằng sau cánh cửa đó là một thế giới tuyệt vọng, đẫm máu, kỳ dị và đáng sợ, khi Ngô Thanh ngủ, cậu bé sẽ mơ thấy mình bị nhốt trong thế giới đó, một đứa trẻ nhỏ như vậy sẽ phải đối mặt với tất cả những con quái vật trong giấc mơ đó một mình.” Trần Ca hạ giọng xuống: “Để bản thân không suy sụp, cậu bé đã tưởng tượng ra anh trong giấc mơ đó, anh trong mơ cũng giống như anh trong thực tế, cố gắng hết sức để bảo vệ cậu bé. Cũng chính bởi vì có sự hiện hữu của anh, cậu bé mới không đánh mất chính mình, và bị những linh hồn xấu xa nuốt chửng.”
“Lượng thông tin mà cậu nói có hơi lớn, để tôi ngẫm nghĩ một chút.” Sau khi Ngô Kim Bằng im lặng một lúc, đột nhiên nhéo bản thân một cái: “Thế chẳng phải là nếu như tôi có thể đi vào cánh cửa đó sớm hơn một chút thì Ngô Thanh sẽ đỡ phải chịu đau đớn hơn sao?”
“Cánh cửa đó không phải ai cũng có thể đi vào, người bình thường mà mở ra có thể sẽ không bao giờ quay lại được.” Khi Trần Ca nhìn về phía Ngô Kim Bằng, đồng tử của anh từ từ nhỏ lại, anh đang sử dụng Âm Đồng.
Đối diện với Trần Ca, Ngô Kim Bằng cảm thấy lạnh sống lưng, anh ta cảm thấy đôi mắt của Trần Ca không giống đôi mắt của người sống chút nào.
“Anh sợ sao?”
“Một chút.” Ngô Kim Bằng thành thật gật đầu, ông chú đẹp trai này ngồi trước mặt Trần Ca một cách quy củ phép tắc, trông như một đứa trẻ vậy.
“Thực ra lúc trước tôi vẫn luôn nói dối anh, tôi nói với anh là tôi có một đứa con bị bệnh giống như Ngô Thanh, tôi đã dùng cách đó để tiếp cận anh.” Trần Ca bỏ ba lô xuống, khẽ thở dài: “Thật ra thì tôi không hề có đứa trẻ nào cả, mà đứa trẻ có các triệu chứng giống như Ngô Thanh - chính là tôi.”
“Cậu?” Gương mặt Ngô Kim Bằng trông không thể tưởng tượng nổi: “Nhưng trông cậu rất bình thường mà?”
“Tôi có thể lớn lên khỏe mạnh như những đứa trẻ bình thường bởi vì tôi cũng có cha mẹ rất yêu thương tôi, bọn họ đã bước vào cánh cửa của tôi.” Trần Ca mở miệng, từ từ cúi đầu: “Điểm khác biệt duy nhất là, cho đến tận bây giờ bọn họ vẫn chưa đi ra khỏi cánh cửa đó, tôi không thể tìm thấy họ.”
“Đó là lý do tại sao cậu lại tìm kiếm cánh cửa hả? Xem cha mẹ của cậu có ở phía sau cánh cửa không?" Hai mắt Ngô Kim Bằng đỏ hoe, anh có thể hiểu được Trần Ca: “Người anh em, nếu như cậu không chê, thì sau này hãy để tôi giúp cậu đi! Thêm một người sẽ có thêm sức mạnh, cậu lại là ân nhân của tôi và Ngô Thanh, tôi phải đền đáp phần ân tình này!”
“Không cần, tôi đến đây để giúp đỡ Ngô Thanh là còn có ý đồ khác, thực ra tôi muốn xem sau cánh cửa có dấu vết của cha mẹ tôi hay không thôi.”
“Nhưng dù có nói thế nào thì có một sự thật là cậu đã cứu Ngô Thanh! Cậu đừng khiến cho lương tâm tôi cảm thấy bất an!" Kim Bằng nóng nảy.
“Được rồi, tôi biết tôi không thể lay chuyển được anh.” Trần Ca lại ngẩng đầu lên: “Nghề nghiệp thực sự của tôi là ông chủ nhà ma, anh có biết nhà ma không? Nếu nói theo một cách nào đó, thì nó cũng có thể được gọi là nhà ma.”
“Khi còn nhỏ tôi cũng rất thích đi nhà ma, đã từng đi rất nhiều lần.” Ngô Kim Bằng có vẻ rất thích thú.
“Anh Bằng, hiện tại ban ngày anh đi làm ở đâu? Lương tháng của anh là bao nhiêu?”
“Nếu tính cả làm thêm giờ, thì khoảng bốn nghìn, nhưng gần đây kinh tế kém, chỗ tôi làm đang sa thải người trên quy mô lớn.”
“Như vậy đi, anh đến làm việc trong nhà ma của tôi, em sẽ cho anh một khoản lương cơ bản là bốn nghìn, cuối tháng còn có thể có thêm một khoản tiền thưởng nữa.” Số lượng nhân viên còn sống trong nhà ma của Trần Ca bị thiếu một cách trầm trọng, nhiều khi một người phải làm nhiều công việc, nhưng Trần Ca cũng không có cách nào khác, nhà ma của anh đang ở trong một tình huống đặc biệt, mọi nhân viên còn sống đều phải tin cậy 100% mới chọn được.
“Thế là quá nhiều rồi, tôi cũng muốn giúp cậu một tay, thay cậu giải quyết công việc, làm thế là tôi được lợi lớn rồi.” Ngô Kim Bằng lắc đầu từ chối.
“Dù sao thì anh cũng đã nhìn thấy "cửa", có nhiều chuyện cũng sẽ giao tiếp thuận lợi hơn, hơn nữa tính tình của anh rất tốt, nhất định sẽ được đồng nghiệp hoan nghênh.” Trần Ca khá yêu thích Ngô Kim Bằng, người cha đã trải qua không biết bao nhiêu nghịch cảnh này có một trái tim biết yêu thương, và một tâm hồn cứng cỏi.
Chương 1017vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnHệ Thống Nhà Ma– một bộ truyện thuộc thể loạiKinh dịđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận