Tắm rửa xong Chu Tẫn đưa Sở Tiêu về nhà, đứng trước cửa vẫn còn quyến luyến nhau. Nhưng vì sợ có người nhìn thấy nên Sở Tiêu vội đuổi Chu Tẫn về.
Tối đến Sở Tiêu ngủ rất ngon, lúc ngủ còn không quên mơ tới anh.
Sáng dạy bà Triệu thấy mặt mũi Sở Tiêu khác lạ liền hỏi: "Sao miệng con trông sưng vậy?"
Sở Tiêu giật mình soi gương mới thấy, cả người cô đủ loại vết tích Chu Tẫn để lại.
Sau hôm đó, tối nào Chu Tẫn đi làm về, Sở Tiêu cũng sang nhà anh. Hai người đêm đến khi tất cả đã đi ngủ mới bắt đầu hẹn hò với nhau. Được một lần, những lần sau trở thành thói quen, càng ngày càng mê mẩn, lúc nào cũng muốn gần gũi với nhau.
Sở Tiêu ở nhà chỉ mong ngóng đợi anh về, hai người cứ gặp nhau là quấn lấy nhau. Chạy ra cửa thấy Chu Tẫn đợi mình liền lập tức vui sướng nhảy lên người anh. Sau đó Chu Tẫn ôm cô mang về nhà.
Mỗi đêm hai người tâm sự, cùng nói chuyện, cùng kể những việc hàng ngày, ôn lại thời quá khứ, cùng xem phim, cùng ăn đêm, rồi cả... cùng khám phá cơ thể của nhau.
Sở Tiêu thấy cô và Chu Tẫn ăn đêm nhiều quá, có hôm cô sợ béo liền than phiền: "Chu Tẫn, chúng ta sẽ béo lắm đấy."
Chu Tẫn lập tức đưa giải pháp cho cô: "Vậy thì ăn xong chúng ta vận động nhiều một chút."
Kết quả là anh và cô kết hợp vận động cả đêm.
Có hôm Sở Tiêu ngủ quên, ngủ luôn cùng Chu Tẫn tới sáng. Tỉnh dạy chạy về thấy mẹ Triệu vừa đi ra mở cửa, Sở Tiêu liền giả bộ luôn là cô vừa mới đi chạy bộ xong.
Bà Triệu nhìn cô như thể sinh vật lạ.
Sở Tiêu dần dần cũng bắt đầu sợ, sợ bố mẹ phát hiện, cũng sợ có ai nhìn thấy. Dù sao cô cũng là con gái, đêm hôm mò sang nhà trai không phải chuyện tốt cho lắm. Bố mẹ cô lại còn là giáo viên, danh tiếng rất lớn.
Cũng thỉnh thoảng đang sang nhà Chu Tẫn lại gặp được người quen, Sở Tiêu hoảng hốt liền giả bộ mình với Chu Tẫn vô tình gặp, Chu Tẫn cứ đứng cười cô.
Từ lần đó mỗi lần đi sang nhà Chu Tẫn, Sở Tiêu đều phải cẩn thận, nếu có thấy ai đó đi qua liền quay ngoắt đi, mặc kệ Chu Tẫn đứng ở đó, ngó nhìn cô, thấy biểu lộ sợ sệt như vậy thì cười châm chọc.
Anh còn doạ:
"Em sợ gì chứ? Mình đường hoàng mà. Hay là anh nói cho cả khu cùng biết chuyện nhé."
Sở Tiêu sợ hãi nhảy cẫng lên. Cũng không phải chuyện bất hợp pháp gì, nhưng cô còn muốn yêu đương tự do một thời gian nữa. Giờ mà cả khu Trương Minh này đều biết thì sẽ ồn ào cỡ nào, bố mẹ cô với dì Chu còn là chỗ thân quen nữa, chắc cô không dám nhìn mặt dì Chu mất. Mới cách đây không lâu cô còn tuyên bố có chết mới yêu Chu Tẫn, vậy mà giờ như tự vả mặt thế này. Sở Tiêu không tưởng tượng cũng biết được cảnh mình sau này ra đường gặp người quen sẽ bị cười như thế nào.
Chu Tẫn cũng tạm thời không muốn có ai phá rối chuyện của anh và cô, nhưng hi hữu lại có hôm đang ở trong, chuẩn bị vận động với nhau thì dì Chu đứng ngoài gõ cửa. Nghe tiếng gọi Sở Tiêu hoảng loạn chạy khắp nhà, còn đánh Chu Tẫn: "Sao anh kêu dì Chu ngủ rồi?"
Chu Tẫn thì chỉ cười rồi mau chóng mặc đồ đứng lên, Sở Tiêu nấp ở trong, trước khi anh đi ra mở cửa còn cố dặn: "Đừng để mẹ vào nhé."
Dì Chu thật ra được hôm mất ngủ, thấy xe con trai về mà không thấy lên nhà, bà đợi anh một lúc thì đi ra kiểm tra. Nhưng ra sân chỉ thấy căn phòng đằng sau nhà để đèn sáng. Gõ cửa được một lúc thì Chu Tẫn mới đi ra. Chu Tẫn đứng ở cửa mặt lấm lét hỏi: "Sao mẹ chưa ngủ?"
Dì Chu nghe vậy mới nói: "Mẹ thấy xe con, sao con không lên nhà. Ăn uống gì chưa? Mẹ có nấu đủ đủ hầm xương đấy. Con ăn chút đi?"
Chu Tẫn tay vẫn giữ ở cửa: "Con có ăn rồi, con cũng không đói lắm. Mẹ để đấy đi, sáng ngủ dạy con ăn."
Dì Chu lúc này mới nhìn lướt vào trong phòng sau lưng Chu Tẫn một cái, thấy có chút đồ đạc của anh ở đây thì hỏi: "Con dạo này ngủ ở đây à?"
"Dạ." Chu Tẫn gãi mũi.
Dì Chu nghe giọng thấy con trai có vẻ mệt nên cũng không làm phiền nữa: "Thế thôi con nghỉ đi."
Dì Chu đi rồi Sở Tiêu mới thở nhẹ ra một cái, thót cả tim. Cũng may là dì Chu không đi vào.
Nhưng mà cô bắt đầu từ lúc đó như có bóng ma tâm lí vậy, lúc nào cũng sợ dì Chu phát hiện. Cảm giác có một ngày nào đó kiểu gì dì Chu cũng phát hiện ra? Nên lại thấy lo lo.
"Nhỡ dì thấy được em và anh thì sao?"
Chu Tẫn đi vào ôm cô chẳng quan tâm, còn nói: "Thấy được thì nói thật ra, anh sẽ xin phép mẹ cho anh và em yêu nhau."
Dì Chu cũng quý cô lắm, mà Sở Tiêu sợ bà đánh giá cô, dù sao cũng nửa đêm rồi, cô là thân con gái còn một mình sang đây ở cùng anh như này.
Sở Tiêu không muốn bị mất điểm.
Chu Tẫn không cho cô nghĩ luyên thuyên nữa, nhanh tay lôi cô lên giường, làm nốt chuyện dang dở lúc nãy cô và anh chưa kịp làm. Tháo được quần áo Sở Tiêu ra rồi, Chu Tẫn lại nhìn ngắm vùng kín của Sở Tiêu
"Sở Tiêu, anh dùng lưỡi làm cho em nhé."
Sở Tiêu ngượng ngùng: "Dơ thì sao."
"Không dơ. Của em sạch mà."
Chu Tẫn cúi xuống, thử ngậm lấy. Sở Tiêu nằm yên để Chu Tẫn gập hai chân cô lên cao, anh dùng lưỡi đá vào lỗ nhỏ của cô, vừa mút vừa liếm vừa nghịch ngợm chỗ đó.
Lần đầu tiên Sở Tiêu được thử loại cảm giác này, đúng thật sự mới lạ kích thích vô cùng. Đầu lưỡi Chu Tẫn mát lạnh, thoăn thoắt lả lướt hết âm hộ của cô, cơn khoái cảm ập đến, Sở Tiêu phải rên hừ hừ lên.
"Chu Tẫn...~.. khó chịu."
Chu Tẫn đá lưỡi mạnh hơn, chọc đẩy liên tục vào hột ngọc, liếm mút hết dâm thuỳ của cô.
Bên dưới Sở Tiêu bắt đầu tê tê nóng nóng, càng lúc càng căng trướng, Chu Tẫn không ngừng động tác dùng lưỡi trêu chọc hoa huyệt của cô, đến lúc đầu óc Sở Tiêu muốn tê dại, bên dưới bụng sau đó co giật theo.
Sở Tiêu đã ra rồi, Chu Tẫn liền ngồi lên cởi đồ, quay lại tách hai chân Sở Tiêu ra rồi đút côn thịt vào.
Sở Tiêu khẽ thở dài ra một tiếng, côn thịt của anh khít bên trong cô chặt quá, khó chịu chỉ muốn anh động đậy dưới thân.
Chu Tẫn cũng không cho cô thất vọng lâu, trực tiếp cắm rút vào trong.
Sở Tiêu nghe những tiếng bạch bạch bên dưới, không ngừng kích thích cơ thể mình, tâm trí muốn nổ tung, Chu Tẫn lại dùng tay nhào ngực, Sở Tiêu cứ thế rên la.
"A~...Chu Tẫn...~hưm...a~."
Chu Tẫn vừa làm vừa hỏi: "Muốn anh mạnh nữa không?"
Mà Sở Tiêu không còn sức, cảm giác lại một lần nữa muốn ra.
Chu Tẫn nâng chân cô cao thêm cử động mạnh hơn, chỗ hai người giao hợp cứ phát ra tiếng róc rách vì dâm thuỳ chảy ra liên tục.
Chu Tẫn mỗi lần nhìn vào chỗ đó của cô và anh, đều mang lại cho anh khoái cảm cực độ. Cảm giác được làm cùng cô đúng là vô cùng sung sướng khó thể nào lột tả được.
Anh càng cắm rút, càng mê.
Lực giữ ở eo càng chặt, đâm chọc mạnh bạo mới thoả mãn được dục vọng của anh, lỗ nhỏ của Sở Tiêu ôm sát bao bọc côn thịt anh bằng thịt non mềm mịn bên trong, làm anh hưng phấn vô cùng.
Sở Tiêu nằm dưới người anh vị bị đâm chọc mà rung lên rung xuống không ngừng, ngực cũng liên hồi nảy lên.
Sở Tiêu đờ đẫn cả đi.
Cô thật sự bị đê mê trong khoái cảm này. Dường như từ lúc ở bên Chu Tẫn, cô bị anh làm cho gây nghiện, càng lúc càng muốn làm hơn. Hai người lần đầu tiên trải nghiệm, không tránh khỏi kích động.
Sở Tiêu một lúc mới mở mắt ra nói với anh: "Chu Tẫn...a~...em muốn ra."
Chu Tẫn vừa vận động eo, vừa dùng tay mát xa cơ thể cho cô, nghe Sở Tiêu nói vậy anh nâng chân cô lên hẳn vai anh, cắm rút thật mạnh thật nhanh.
Sở Tiêu bị khoái cảm dồn dập đến liên tục, càng lúc càng nhanh, hơi thở cũng gấp gáp rối loạn, liên hồi nhũng cú va chạm vào thân làm cô bắt đầu không chống đỡ được nữa, miệng càng rên la lên.
"Chu Tẫn...hu...a~...nhanh quá..."
Chu Tẫn bóp eo cô đập dữ dội, đến lúc Sở Tiêu thấy bên dưới vô cùng trướng, giây phút mơ hồ, Chu Tẫn đã khiến cô đạt cao trào.
Chu Tẫn cũng phải cắm rút thêm một đợt mới bắn ra.
Lúc sau khi cơn thăng hoa đi qua hoàn toàn, Chu Tẫn mới gục người nằm xuống nằm bên cạnh cô. Sở Tiêu quay ra ôm anh, Chu Tẫn cũng khẽ hôn lên trán cô.
Hai người thắm thiết sau một đợt làm tình.
Bình luận