Chương 17: Chương 16: Anh không yêu em 🍬

Cảnh báo 18+ nhé 😆

Nghe nói lần đầu sẽ đau lắm, nên Sở Tiêu khá hồi hộp.

Chu Tẫn lúc này cầm lấy côn thịt của anh, đưa quy đầu anh vuốt nhẹ bên ngoài âm hộ của Sở Tiêu, làm trong người cô cứ ngứa ngứa râm ran, thật sự muốn anh cho vật đó của anh vào.

"Muốn không?" Chu Tẫn hỏi lại.

Sở Tiêu hừ nhẹ.

Sau một hồi tiểu huyệt của Sở Tiêu ướt dầm dề, anh chẳng đợi cô trả lời mà tự ý đưa côn thịt của mình từ từ đút vào trong.

Sở Tiêu bám chặt ga gối vẫn cố gắng không sợ, nhưng đi được một đoạn cô bắt đầu thấy không ổn rồi vỗ vỗ vài đùi anh.

"Từ từ, Chu Tẫn. Được rồi, dừng lại đã. Em thấy đau rồi, em đau, đau..."

Sở Tiêu đã cảm nhận đau một chút, nhưng mà cô sợ, bản tính nhát chết, không chịu đau được nên ngăn anh đâm vào nhanh.

Chu Tẫn thấy biểu hiện của cô thật sự không nhịn được cười: "Sở Tiêu, em nằm yên đi. Anh chưa cho vào mà."

Trán Sở Tiêu đổ một tầng mồ hôi hột, cô không nghĩ lần đầu làm chuyện đó mà căng thẳng như thế. Sở Tiêu cuối cùng không thể tỏ ra mạnh mẽ.

"Chu Tẫn, đừng làm em đau."

"Anh biết rồi." Chu Tẫn cúi thấp người xuống hôn lên trán cô một cái, tay giữ côn thịt điều chỉnh lại, rồi nói cô: "Sở Tiêu, ôm anh đi."

Sở Tiêu vòng tay lên cổ anh, rồi hít một hơi thật sâu.

Chu Tẫn mới dùng sức đút thêm vào, mà bên trong chặt khít. Lúc cảm nhận như chạm tới màng trinh rồi không thể vào thêm được nữa. Chu Tẫn ngừng lại, chỉnh đúng vị trí, sau đó bình tĩnh an ủi Sở Tiêu: "Lần này anh vào thật đấy nhé. Bám chặt anh, không chịu được thì nói."

Sở Tiêu nước mắt lưng tròng gật đầu.

Cô cắn môi thì Chu Tẫn cũng cử động bên dưới, cơn đau bắt đầu lấn tới khiến cô nhăn hết cả mặt mày, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Chu Tẫn chỉ mới rút ra rút vào một nửa đường được vài ba cái nhẹ nhàng thì anh mới chọc mạnh một phát. Sở Tiêu lập tức đau xé người, chuẩn bị la lên thì Chu Tẫn liền cúi xuống ngậm lấy môi cô, chặn tiếng la hét lại, bên dưới đồng thời cắm rút nhịp nhàng.

Sơ Tiêu trong cơn khó chịu, lẫn sự đau âm ỉ rát rát, qua một hồi mới dịu hẳn đi, thay vào đó là một đợt khoái cảm lạ.

Chu Tẫn cắm rút cũng ngày càng nhiệt tình hơn, hai người môi lưỡi cắn nhau nhưng vẫn không quên tập trung bên dưới, khoái cảm dâng lên trên tận đỉnh đầu. Thấy Sở Tiêu đã thờ thẫn người rồi Chu Tẫn mới rời môi cô ra, ngồi thẳng lên vận động.

Chu Tẫn giữ chặt tay ở eo cô, đâm chọc cật lực vào tiểu huyệt. Anh thở hổn hển nhìn vào chỗ hai người không ngừng giao hợp với nhau, Chu Tẫn càng thêm hưng phấn kích động. Bên trong của Sở Tiêu khít chặt quá, khít làm anh muốn bắn luôn vào trong. Cảm giác này thật muốn gây chết người.

Sở Tiêu cũng bị anh làm cho mê muội, cố gắng kiềm nén, nhắm mắt mà nước mắt trào ra. Mặc dù cơn đau không còn nữa, nhưng cảm giác tội lỗi ập đến.

"Chu Tẫn..ữm~."

Chu Tẫn va đập vào cô ngày càng nhanh hơn, tiếng bạch bạch càng lúc càng mạnh. Côn thịt của Chu Tẫn như cắm sâu vào tận đỉnh sâu bên trong đó. Sở Tiêu thật sự sắp ngất vì khoải cảm, miệng không ngừng rên rỉ.

Chu Tẫn nhìn ngực cô vì anh đâm chọc mà nảy lên lên nảy xuống liên tục, anh đưa hai tay nắn bóp quả bồng đào của cô. Nơi này đúng phần nhạy cảm làm Sở Tiêu, làm cô phải há miệng ra thở, không chịu được phải bấu vào tay anh.

"Chu Tẫn...ã..."

Cái cảm giác khoái cảm này dường khiến cô không còn đơn thuần như cô ngày trước nữa. Sự kích thích này đang biến chất cô.

Chu Tẫn lại nâng chân cô gập lên cao, để ra vào mạnh bảo hơn. Sở Tiêu không kiếm chế được bắt đầu muốn rên rỉ giống cô gái trong clip cô xem cùng Chu Tẫn.

"Đừng mà.. Chu Tẫn..."

"Ưm....A~...Chu Tẫn...a~."

Nhưng chỗ đó, côn thịt của anh đâm chọc trong cô càng nhanh càng mạnh hơn, làm khoái cảm của cô cũng tăng thêm. Đến khi bên dưới căng trướng đến mức tê liệt không thể chịu thêm được nữa, Sở Tiêu há miệng thở dồn dập, cô đạt khoái cảm, co giật liên tục, dâm thuỳ nức nở trào ra.

Chu Tẫn cũng cắm rút thêm một trận nữa mới rút ra, bắn hết tinh dịch lên bụng cô. Lúc đó Sở Tiêu đã đờ đẫn mệt mỏi nhắm tịt mắt rồi.

Chu Tẫn cũng bị ra nhiều làm cho đờ người, thở không ra hơi.

Lúc tỉnh táo thì bỗng thấy Sở Tiêu nằm dưới mà không hiểu sao mặt mày chau lại.

Sở Tiêu ngồi dạy kéo chăn che cơ thể mình đi, vẻ mặt hơi căm giận nhìn anh.

Chu Tẫn khó hiểu.

"Em sao vậy?"

Sở Tiêu có chút ấm ức: "Chu Tẫn, sao lúc nãy anh làm mạnh như vậy? Đây là lần đầu của em mà."

Lúc đó khi làm Chu Tẫn cắm rất mạnh, khiến cô rất đau. Sở Tiêu nghe nói lần đầu của con gái người đàn ông thường sẽ nhẹ nhàng cẩn thận lắm. Từ chuyện đó, cô suy nghĩ ra Chu Tẫn hình như không phải thật lòng với cô.

Cô với anh cũng vừa mới bắt đầu, chưa gì Chu Tẫn đã lôi về đây. Sở Tiêu nghĩ lại, đây như là ý đồ của anh vậy.

Những ngày qua cô bị anh dụ dỗ nên mới không đề phòng với anh. Sở Tiêu vốn ghét anh lắm mà, tại sao giờ lại có thể đồng ý anh vậy chứ. Chu Tẫn cho cô đồ ăn rồi lấy lòng cô. Trong lúc cô mềm lòng, anh liền thực hiện ý đồ củ anh.

Đây cứ như là kế hoạch của anh vậy.

"Em đau lắm à?" Chu Tẫn còn cười.

Sở Tiêu một bụng đầy nghi hoặc: "Anh lừa em đúng không?"

Chu Tẫn tự nhiên bị kết tội thì giật mình.

"Anh lừa em gì chứ? Tại sao em nói anh lừa em? Anh đâu có."

"Anh không nhẹ nhàng với em."

Chu Tẫn ngẩn ra.

"Anh tưởng như vậy mới khiến em mau hết đau chứ. Anh làm nhẹ...sao cái đó rách được."

Sở Tiêu nghe anh nói vậy lại càng tổn thương hơn, cuối cùng kết luận: "Anh không yêu em."

Chu Tẫn nhìn biểu cảm giận hờn của cô mà thật sự rất buồn cười. Anh phải cố nín lại.

"Được rồi. Anh xin lỗi, anh không cố ý. Anh yêu em mà." Chu Tẫn không giỏi mồm miệng lắm, nhưng vẫn cố nói.

"Yêu chỉ yêu mình em. Thật đấy."

Sở Tiêu chưa hết ấm ức: "Lừa đảo."

Chu Tẫn đành phải hạ sách, nịnh nọt cô: "Hay là để anh làm lại nhé, lần này anh sẽ nhẹ nhàng hơn."

"Còn nữa đâu mà làm." Sở Tiêu cáu lên.

Chu Tẫn trước sự giận hờn của cô không thể nhịn cười được nữa, ôm ấp rồi xin lỗi: "Thôi mà, đừng giận, anh không cố ý. Anh xin lỗi mà, làm sao em mới tin anh đây."

Sở Tiêu ngoảnh mặt đẩy anh đi.

Chu Tẫn lại kéo lại hôn chụt chụt thêm mấy phát: "Sở Tiêu, đừng giận nữa. Em còn đau không? Để anh xem cho nha."

Chu Tẫn định mở chăn che trên người cô ra nhưng bị Sở Tiêu gạt phăng: "Bỏ ra."

Chu Tẫn bất lực đành nhìn Sở Tiêu giận một hồi mới gọi cô: "Sở Tiêu."

Mặt Sở Tiêu nhắn nhó quay lại: "Gì?"

"Đi tắm không?" Nét mặt Chu Tẫn rất hợm hĩnh, chẳng có chút gì là nhận ra được tội lỗi của anh.

Sở Tiêu không giận nổi nữa.

Chu Tẫn luồn tay qua người cô, Sở Tiêu đành vòng ôm lấy cổ anh để anh bế lên, đi về phía nhà tắm.

Trong lúc đi cô ngoái đầu lại, nhìn thấy vết máu đỏ trên ga giường, lúc này mới cảm nhận rõ, cô bây giờ dường như đã trở thành người của anh.

Sở Tiêu thỏ thẻ bên tai anh hỏi lại để khẳng định: "Chu Tẫn, chúng mình... bây giờ là gì?"

Chu Tẫn quay qua nhìn cô, khoé miệng khẽ cười, hôn chụt môi cô cái: "Là vợ chồng...em quên rồi à."

Mặt Sở Tiêu đỏ lên, cuối cùng gục vào vai anh.

Chu Tẫn vặn đầy nước bồn tắm, thả Sở Tiêu xuống, rồi cũng bước vào ngồi cùng cô.

Sở Tiêu trong chốc lát được ngâm mình trong nước nóng ấm mát dịu, cơ thể cũng được thả lỏng dễ chịu hơn.

Vừa mới thư giãn chút, thế nhưng ai đó từ đằng sau vòng lấy tay ôm lấy eo cô, mặt gục lên vai thỏ thẻ, tay mò xuống vùng tư mật, mát xa âm đạo của cô.

"Còn đau nữa không?"

Sở Tiêu cảm nhận bàn tay anh đang dạo một vòng bên ngoài miệng tiểu huyệt, người khẽ căng thẳng. Cô ngại ngùng gật đầu.

Chu Tẫn thấy Sở Tiêu có vẻ thích anh chạm vào nơi đó, tay anh càng mát xa nhịp nhàng hơn. Chỗ đó của Sở Tiêu mềm mịn, trơn trơn, rất kích thích.

Sở Tiêu cũng bị sờ đến đờ cả người, thở dồn dập hơn, ngửa đầu ra sau vai anh, miệng ngâm nga mấy tiếng.

Chu Tẫn lại được đà tay còn lại vuốt lên bầu ngực của cô, ôm trọn lấy, xoa nắn quả bồng đào đáng yêu đấy.

Anh thấy mặt cô dễ chịu, liền hỏi: "Thích không? Anh làm cho em ra nhé."

"Ưm..."

Sở Tiêu không nói được, bên dưới ngón tay anh đang khều bên ngoài âm vật của cô, càng lúc càng linh hoạt, tấn công dồn dập vào cơ quan thần kinh dưới vùng kín. Sở Tiêu nhịn không được phải rên la thật lớn.

Chu Tẫn cứ hôn lên cổ lên vai cô, một tay bóp ngực, một tay mớn trớn vùng cấm, đến khi Sở Tiêu đạt cao trào ra, người co rút lại, ngực theo đà phập phồng lên. Người cô mềm oặt lại, ngả vào lòng anh.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...