Đạo (Dịch) – Chương 974

- Hôm nay cầm chín sợi dây xích xem như bảo bối hò hét rất khí thế, không ngờ dám uy hiếp chủ nhân mà bản soái kính phục, quả nhiên là chán sống. Nhìn xem, nhìn thấy Tiểu Điếm gia gia của ngươi uy vũ ngạo nhân không, ta mạnh hơn dây xích tàn phá của ngươi vô số lần.

- Chờ lát nữa bản soái chém đứt chín sợi dây xích rác rưởi kia, sau đó lại cắt ngươi thành vài chục đoạn, nhìn ngươi còn kiêu ngạo như vậy hay không! Không ngờ dám làm càn trước mặt chủ nhân của bản soái, có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục!

Sau khi Tiểu Điếm phát hiện Tiêu Thần hôm nay thâm bất khả trắc cho nên ý niệm trong đầu biến hóa, đã không phải đối thủ, hơn nữa phải biểu hiện một phen, cũng tốt đền bù sai lầm lúc trước, thuận tiện để chủ nhân biết rõ, Tiểu Điếm hiện tại chính là hung khí giết người phóng hỏa vô cùng lợi hại. Tuy không thể triệt để cải biến địa vị nhưng cũng phải thể hiện mình đầy đủ xuất sắc, chắc hẳn có thể để chủ nhân càng trọng thị nó hơn trước.

Muốn đạt được thêm chỗ tốt, phải biểu hiện năng lực mạnh hơn, điểm này Tiểu Điếm sớm nghĩ đến, nó khổ sở không biết nên thể hiện mình thế nào, lão giả thượng tộc cầm theo chín sợi dây xích xuất hiện thật sự là mưa đúng lúc.

Nội tâm Tiểu Điếm vô cùng cảm kích, nói thầm, vì biểu đạt thành ý, hảo hảo biểu hiện bản thân một phen.

Tiêu Thần nghe vậy nội tâm chấn động, dùng hiểu biết của hắn về Tiểu Điếm, điển hình là bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, hiện tại nhìn thấy lão giả cầm chín sợi dây xích, nếu không có nắm chắc thì gia hỏa chắc chắn sẽ làm con rùa rút đầu, hiện tại ngoi đầu lên chắc chắn có lực lượng.

Dung hợp bản thể hóa thành trường kiếm nguyên vẹn, cũng không biết Tiểu Điếm hôm nay có uy năng thế nào, nghĩ tới nó là cái mai rùa không gì phá nổi, Tiêu Thần cũng sinh ra vài phần chờ mong.

- Tiểu Điếm, ngươi cần phải hiểu rõ, chín sợi dây xích kia không tầm thường, đừng để chút nữa thật ra tay nếu không giúp được gì lại biến thành cản trở thì ta không cứu ngươi.

Tiêu Thần lên tiếng, ngữ khí cố ý mang theo vài phần hoài nghi.

Tiểu Điếm nghe xong lập tức giận dữ.

Tốt, dám xem nhẹ bản soái, thật sự quá phận! Nội tâm âm thầm khoa tay múa chân nhưng không dám phát tác chút nào, bộ ngực chấn động phập phồng.

- Chủ nhân ngươi cứ yên tâm, chờ lát nữa Tiểu Điếm nhất định sau đó cắt chín sợi xích này thành mảnh nhỏ đặt trong mâm đưa tới trước mặt ngài.

Ca quyết định cái gì cũng không nói, dùng sự thật chứng minh tất cả.

Nội tâm Tiểu Điếm nảy sinh ác độc.

Sắc mặt lão giả thượng tộc tái nhợt, mặc cho ai tốn hao vô số vạn năm mới chiếm được bảo vật lại bị kẻ khác nói không đáng một xu, còn muốn cắt nát đặt trong mâm, chắc hẳn tâm tình không thể nào tốt được.

Chín sợi xích sau lưng lão giả lắc lư không thôi, trong xích sắt tỏa ra khí tức ngập trời, chúng muốn quấn quanh thôn phệ luyện hóa Tiểu Điếm mới có thể giải trừ hận ý trong lòng. Vào lúc xích sắt rung động thật mạnh, tầng tầng huyết diễm bộc phát và hóa thành chín đầu lâu huyết sắc

- Chủ nhân, ta muốn đốt thanh kiếm mẻ kia thành tro bụi, muốn thôn phệ linh thần của nó, xin thành toàn cho ta.

- Tốt!

- Cửu tác, hôm nay chính là trận chiến đầu tiên của lão phu và ngươi, không thể có nửa điểm sai lầm, chỉ cần ngươi có thể trợ giúp lão phu lưu con sâu cái kiến hạ tộc kia lại, lão phu dùng tâm ma thề ngày sau tuyệt đối không bạc đãi ngươi.

- Trong tay lão phu, tương lai ngươi chưa hẳn không thể hóa thành hình người và cơ hội thành tựu đại đạo.

Lão giả thượng tộc cười lạnh mở miệng, chín sợi xích sau lưng chấn động.

- Đa tạ chủ nhân, cửu tác sẽ không để ngươi thất vọng.

Chín đầu lâu huyết sắc lên tiếng, chúng phá ra âm thanh như nam như nữ như già như trẻ nhưng trăm miệng một lười nên vô cùng quỷ dị, hiện tại nói xong liền cười ha ha, sóng âm cuồn cuộn có uy năng công kích nguyên thần.

Tiểu Điếm bị mắng thành kiếm mẻ, nó cảm giác lòng tự tôn bị sỉ nhục, quát lớn:

- Nói nhảm quá nhiều, thuộc hạ gặp chân chương, chết đi cho ta!

Tiêu Thần vung tay, tiểu Kiếm tự hành phá không bay đi, hình thể tăng vọt biến lớn vạn trượng, kiếm ý lăng lệ ác liệt phóng thẳng lên trời giống như thượng cổ kiếm tiên lâm thế, đối mặt bất cứ khó khăn gì cũng chỉ cần một kiếm là có thể phá hủy.

Oanh!

Dùng bản thể Tiểu Điếm làm trung tâm, không gian phương viên vạn dặm vỡ vụn, ngàn vạn kiếm khí ngưng tụ trong hư không sau đó nó như muốn cắt không gian thành mảnh nhỏ.

Chín đầu khô lâu cười lạnh, cũng không cần lão quái thượng tộc điều khiển, chín sợi xích hóa thành tiềm long lao tới, huyết diễm trên người chúng sinh ra uy thế ngập trời.

Trên hư không có thanh kiếm và chín sợi xích giao chiến không gian vỡ vụn tầng tầng, dại địa bị khí kình đánh vỡ tạo thành vô số vực sâu giăng khắp nơi như mạng nhện.

Tiểu Điếm vô cùng dũng mãnh, lấy một địch chín nhưng không lâm vào hạ phong, kiếm khí tung hoành, mỗi lần va chạm với sợi xích liền bắn ra hoa lửa sáng ngời, tiếng nổ vang truyền khắp đại lục Tinh Vực. Hiện tại nội tâm của nó gấp tới độ kêu oa oa, vốn tưởng rằng bằng vào thủ đoạn của mình có thể chặt đứt chín sợi xích không tới một phút, không nghĩ tới công lâu không được. Điểm ấy làm Tiểu Điếm có cảm giác mình quá mất mặt.

Nếu ngay cả chút việc nhỏ này cũng không thể xử lý thỏa đáng sẽ không thể hiện tầm quan trọng của nó, cũng không được chủ nhân xem trọng.

Đáng chết, chín sợi phá xích này quá cứng rắn.

Nội tâm của tiểu kiếm kêu rên không dứt, nó lại không biết mình vượt qua dự kiến của Tiêu Thần. Chín sợi xích có thể vây khốn lão quái thượng tộc vô số năm tháng, lại là bảo bối của tôn giả cho nên không phải đồ vật tầm thường, Tiểu Điếm có thể ngăn cản nó không lâm vào hạ phong đã làm hắn ngạc nhiên khó nói thành lời. Lúc này nội tâm đang giật mình, khó trách gia hỏa này đầy khẩu khí gia tăng địa vị và uy nghiêm, thì ra uy năng đã tăng vọt vô số lần.

Bị nó oanh kích chém giết liên tục, linh thần cửu tác rống to nhưng không thể làm gì được Tiểu Điếm. Dù sao gia hỏa cứng rắn cỡ nào thì Tiêu Thần biết rõ, hôm nay dung hợp với nửa kiếm gãy khác càng không thể phá vỡ, tuy cửu tác vô cùng lợi hại nhưng không có năng lực gây tổn thương lên Tiểu Điếm.

Đánh không động, giết không chết nhưng mỗi lần va chạm lại gây ra trùng kích lên bản thân mình không nhỏ, cửu tác biệt khuất có thể nghĩ.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...