Lão giả thượng tộc nhìn chằm chằm vào Tiêu Thần, tuy nội tâm vô cùng xác định nhưng ánh mắt của hắn vẫn mang theo thần sắc không tin nổi, bằng vào thân phận Hỏa tộc của hắn, trời sinh thân cận hỏa thuộc tính, tu luyện vô số năm tháng tới bây giờ mới miễn cưỡng tiếp xúc tới bổn nguyên. Tiêu Thần chỉ là con sâu cái kiến hạ tộc, hắn chỉ tu hành mấy trăm năm nhưng lại có được hỏa chi bổn nguyên, nếu hắn không tận mắt nhìn thấy sẽ không tin có việc này.
Thời điểm rung động, nội tâm lão bất tử mừng rỡ vạn phần.
Bị tôn giả trừng phạt phong trấn vô số năm, hôm nay rốt cục có cơ hội triệt để xoay người. Chỉ cần hắn có thể giết Tiêu Thần sau đó đoạt xá thân thể đối phương, như vậy hắn cũng có thể cướp hỏa chi bổn nguyên vào trong tay.
Một khi khống chế bổn nguyên, dùng thân phận Hỏa tộc của hắn có thể tu luyện thật nhanh, bế quan tiềm tu vạn năm, càng không cần nói khôi phục tu vi, hắn bồi dưỡng bổn nguyên tới cảnh giới đại thành, một lần hành động thành tựu Phá Diệt tôn giả cũng không phải không có khả năng.
Chỉ cần trở thành Phá Diệt tôn giả, hắn có thể quay về trong tộc và trở thành lão tổ, hưởng thụ hương khói của hàng tỉ con dân cung phụng, từ nay về sau đặt chân vào cấp độ mạnh nhất dưới thiên đạo, thiên địa đồng thọ, vĩnh viễn lưu truyền!
Đoạt xá!
Hôm nay không tiếc bất cứ giá nào cũng phải lưu Tiêu Thần lại nơi đây, chỉ cần hắn có thể thành công, như vậy đây là cơ duyên tạo hóa cực lớn.
Hô hấp của lão giả thượng tộc nặng nề, sâu trong mắt hắn ngưng tụ hai đám hỏa diễm bốc cháy dữ dội, trong người lão quái bộc phát khí tức sâm lãnh dẫn động phong vân biến sắc, sát cơ bạo phát như thủy triều.
- Con sâu cái kiến hạ giới, hôm nay ngươi đã làm lão phu mừng rỡ không thôi, không ngờ lại có được hỏa chi bổn nguyên.
- Ngươi phải chết không nghi ngờ!
Giọng nói của hắn giống như từ cửu u truyền ra ngoài, âm lãnh lành lạnh, khi lão giả thượng tộc lên tiếng, chậm rãi đứng dậy, âm thanh đùng đùng vang lên không dứt bên tai, cùng lúc đó khí tức của lão quái tăng lên rất mạnh.
Rầm rầm!
Rầm rầm!
Chín khóa sắt tròn đang cắm vào người vẫn khóa chặt hắn ở nơi đây, trăm triệu năm không thể rời đi cho tới khi triệt để hồn phi phách tán. Hiện tai khi lão giả thượng tộc đứng lên, chín sợi dây xích lắc lư rất mạnh đã kéo hắn về, xích sắt xuyên thấu cột sống cũng chấn động mạnh, miệng vết thương khủng bố vỡ ra, máu tươi chảy cuồn cuộn dọc theo xích sắt và hóa thành một vũng máu lớn.
Tuy cảm ứng phong trấn trên xích sắt, gương mặt lão giả thượng tộc không biểu tình, giống như vết thương không phải trên người hắn, hắn cũng không cảm thấy đau đớn chút nào, khóe miệng hắn tươi cười mỉa mai, nói:
- Máu tươi lão phu chảy ra vô số năm qua đã sớm xâm nhập vào các ngươi, chẳng lẽ thật cho rằng máu của lão phu chảy là uổng phí hay sao?
- Hôm nay lão phu sẽ thoát thân ra ngoài đoạt được đại cơ duyên, từ nay về sau tung hoành thiên địa không cố kỵ, bằng vào chín sợi xích sắt các ngươi chẳng lẽ vọng tưởng vĩnh viễn trấn phong lão phu hay sao? Buồn cười.
- Uống máu của lão phu, các ngươi phải trả lại cho ta!
Oanh!
Dưới một cái kéo như vậy đã sinh ra tiếng nổ mạnh như trời long đất lở.
Cùng lúc đó trên sợi xích đỏ rực sinh ra hỏa diễm đen nhánh, hỏa diễm hai màu không ngừng thôn phệ lẫn nhau, thẳng tới khi tiêu diệt kẻ địch mới thôi.
Tuy hỏa diễm màu đen tinh khiết cực kỳ cường đại nhưng lại mỏng manh, sau đó lại bị vô số huyết diễm bao quanh nên tự thân khó bảo toàn, chỉ có thể bị tầng tầng luyện hóa thôn phệ.
- Mặc dù là thần thông tôn giả, trải qua vô số năm tháng cũng bị xói mòn, hôm nay chỉ có vài phần uy năng. Ngươi muốn hút thu huyết dịch tinh hoa của lão phu ỏổ sung, lão phu sẽ cho ngươi tất cả, hiện tại huyết diễm của lão phu đại thành, ngươi có thể làm gì được ta?
- Phá cho ta!
Đột nhiên lão giả thượng tộc quát lớn, hắn quay người dùng hai tay nắm giữ chín sợi xích và bước lùi về phía sau.
Ầm ầm!
Mặt đất cả đại lục Tinh Vực chấn động lắc lư, ngọn nguồn của chín sợi xích chính là đại lục Tinh Vực. Hỏa diễm màu đen trên dây xích bị thôn phệ không còn, sau đó màu máu trên dây xích rút đi không ít.
XÍU...UU!!
Chín sợi xích gào thét phá không.
Gương mặt lão giả thượng tộc bình tĩnh, máu thịt chung quanh vết thương biến mất chỉ để lộ xương trắng âm trầm, chín khóa sắt xuyên qua cột sống, trải qua vô số năm tháng đã dính vào trong xương, dung nhập huyết nhục, không thể nhổ ra ngoài.
Huyết thủy như suối ướt sũng quần áo của lão giả, mặt đất cũng dím không ít máu tươi.
Rầm rầm!
Chín sợi dây xích bị phá rơi vào trong tay lão giả thượng tộc, trên gương mặt hắn mang theo tàn nhẫn.
- Chín sợi dây xích này khóa lão phu vô số năm tháng, lúc nào cũng làm lão phu thừa nhận thống khổ, những năm qua ăn đau khổ không uổng phí, vật này chính là bảo vật tôn giả, hôm nay đã bị lão phu luyện hóa, dung hợp vào huyết nhục trở thành chí bảo của ta.
- Hôm nay con sâu cái kiến hạ giới ngươi có thể bức bách lão phu tổn hao nguyên khí vận dụng vật này, mặc dù chết cũng cảm thấy tự ngạo.
Vào lúc nói chuyện, lão giả thượng tộc chậm rãi buông tay, chín khóa sắt cũng không rơi xuống mặt đất, chúng đón gió dài ra, mỗi dây xích dài vạn trượng, chúng không khác gì chín xúc tu thật dài.
Hung thần, thái cổ, âm độc, nóng bỏng sinh ra trong xích sắt, tiếng dây xích rung động chấn vỡ hư không vạn trượng, khí tức bàng bạc chói tai tạo thành trùng kích thị giác rất mạnh.
Sắc mặt Tiêu Thần vô cùng âm trầm.
Xích sắt sinh ra uy năng khủng bố, chỉ cảm ứng khí tức cũng làm thân thể hắn cứng ngắt, trong nội tâm sinh ra kiêng kị vô tận. Chẳng trách lão giả thượng tộc tự tin như vậy, thì ra trong tay còn có át chủ bài, luyện hóa xích sắt dính vào lưng, hóa nó thành chí bảo của bản thân. Từ lời của lão giả đã biết, xích sắt chính là tôn giả thượng giới lưu lại, nhất định vô cùng cường đại, xem ra lần này muốn giết hắn có chút phiền phức.
Vào lúc này lại có giọng nói hung hăng càn quấy vang lên.
- Hắc hắc, chỉ là mấy sợi dây xích mà thôi, còn xem nó thành bảo bối, lại cắm vào xương cốt, như thế nào, còn sợ người ta cướp đoạt hay sao?
- Yên tâm, trên đời này tu sĩ yêu thích nhặt đồ ve chai xem như bảo vật như ngươi không nhiều, ăn no rửng mỡ không có việc gì làm đi cướp đoạt của ngươi làm gì?
Bình luận