Đạo (Dịch) – Chương 921

- Hom nay ngươi dám hạ lôi phạt với ta, Tiêu Thần ta cũng có thể mạnh mẽ đánh tan ngươi. Để xem giữa ta và ngươi ai mạnh hơn.

- Đến, đến đây. Hôm nay có thủ đọa gì thì thiên kiếp nhà ngươi cứ việc thi triển ra. Nếu không ngày sau ngươi sẽ không có cơ hội chém giết ta nữa đâu. Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, từ nay về sau Tiêu Thần ta sẽ một bước lên trời, triệt để đạp lên người.

Tiêu Thần cười dài, thân ảnh từ trong mặt đất bắn ra, tuy rằng thanh sam vỡ vụn, mái tóc đen trên đầu rối loạn, sắc mặt hơi trắng, nhưng mà lúc này khí tức đại thế trên thân thể hắn không giảm mà còn đại thịnh, càng thêm mãnh liệt, càng bành trướng, giống như trường thương chỉ lên trên trời, muốn đâm tới chân trời vậy.

Đối mặt với thiên kiếp mà vẫn kiêu ngạo như vậy, vẫn cuồng ngạo, có phong phạm khí độ bá đạo như thế, tuy rằng thế gian này rộng lớn, nhưng mà cũng không có mấy người có thể như Tiêu Thần.

Bảy ngàn dặm ngoài hư không, thân ảnh Lôi Đạo Thiên Tôn hiện lên, ánh mắt nhìn lên trên thân ảnh ở trên không trung, đồng tử co rút lại, hiện lên vẻ khiếp sợ.

Tiêu Thần này không ngờ lại dám dùng thân thể đối chiến với thiên kiếp, hơn nữa còn mạnh mẽ đánh nát nó. Thủ đoạn cuồng bạo như vậy bình sinh hắn mới thấy lần đầu. Tu sĩ tầm thường độ kiếp ai mà không phải cẩn thận từng ly từng tí, còn phải chuẩn bị nhiều thứ, chỉ cầu có thể chống đỡ được lôi kiếp đuổi giết đã là vạn hạnh rồi, ai dám cả gan làm như Tiêu Thần này chứ?

Hơn nữa càng làm cho Lôi Đạo Thiên Tôn này khiếp sợ đó chính là cũng không phải là thực lực mà Tiêu Thần này thể hiện, mà là uy năng lôi kiếp bộc phát trong hư không. Vừa rồi tuy rằng mới chỉ là đạo lôi kiếp đầu tiên, nhưng mà đạo lôi kiếp màu đen kia lại khiến cho lão quái này cảm thấy khẩn trương. Có thể khiến cho hắn có loại cảm giác này, đủ để thấy được chỗ khủng bố của đạo lôi kiếp màu đen này ra sao.

Kiếp đầu tiên đã hung hãn như vậy, tám kiếp về sau không biết sẽ đạt tới tình trạng nào chứ?

Cho dù thủ đoạn của Tiêu Thần này nghịch thiên, chỉ sợ lần này cũng sẽ bị lôi kiếp đuổi giết. Mà hắn chỉ cần đứng chờ ở đây, đợi cho người này chết đi, sau đó lại thu nhẫn trữ vật và đồ trên người đối phương. Như vậy tuy rằng có chút tiếc nuối vì không có cách nào tự tay chém giết tiểu tử này, nhưng mà đây lại là lựa chọn tốt nhất.

Về phần ra tay, nhìn kiếp vân cuồn cuộn trên không trung, Lôi Đạo Thiên Tôn chần chờ một lát, cuối cùng vẫn đè xuống suy nghĩ này trong đầu.

Đại điện Lâm gia, Lâm Nguyên nhìn thân ảnh sư tôn trên hậu sơn, bên tai hắn dường như còn có thể nghe được tiếng cười dài cuồng ngạo, bá đạo kia. Hắn chỉ cảm thấy trong cơ thể như có nhiệt huyết sôi trào, sinh ra sự kích động, kiêu ngạo, thậm chí còn có tự hào.

Tu sĩ độ kiếp trên thế gian này liệu có ai có được phong độ, tư thái như sư tôn nhà hắn chứ?

Tại thời khắc này, khi Tiêu Thần nghênh chiến Thiên kiếp thì lưng vẫn thẳng, bóng lưng cao lớn, thẳng tắp này in dấu thật sâu vào trong nguyên thần của Lâm nguyên, khiến cho hình tượng của Tiêu Thần trong lòng hắn trở nên cao lớn vô hạn, trở thành cao điểm vô thượng trong lòng hắn mà vĩnh viễn không ai có thể siêu việt được.

Mà cùng lúc đó, lấy hậu sơn của Lâm gia làm trung tâm, tu sĩ trong phương viên mấy vạn dặm, chỉ cần là tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên, tất cả đều tận mắt nhìn thấy một màn trước mắt, dọa cho bọn hắn khiếp sợ, sắc mặt trắng bệch. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy một màn trước mắt, cho dù ai có nói gì thì bọn hắn cũng sẽ không tin tưởng.

Nhưng mà tất cả lại ở ngay trước mắt, bọn hắn không thể hoài nghi một chút nào.

Một màn trước mắt trở thành ình cảnh cả đời không quên của bọn hắn.

Tu sĩ mặc thanh sam tiếu ngạo thiên kiếp, giống như trong thiên địa này không có thứ gì có thể ngăn cản được bước tiến của hắn.

Nhưng mà giờ phút này dường như Tiêu Thần không phát hiện ra những chuyện này, tất cả tinh khí thần của hắn tập trung vào một điểm. Trong lòng chỉ có một suy nghĩ, đó chính là đem thiên kiếp này trở thành vật thí luyện của mình. Mà hắn lại dùng tu vi bản thân, nhìn xem rốt cuộc hắn có thể chiến đấu tới trình trạng nào.

- Nhị kiếp ở đâu? Tiêu Thần ta ở đây, còn không mau mau ra chịu chết?

Tiêu Thần cười dài mở miệng.

Trên phía chân trời, kiếp vân kia không hề có chút dấu hiệu cuồn cuộn kịch liệt. Vật này giống như có linh trí, cảm nhận được cảm giác khinh thị, bễ nghễ từ trong cơ thể Tiêu Thần truyền ra, nó lập tức không chịu đựng được nữa mà giận dữ. Lôi là thứ chưởng quản hình phạt thế gian, vạn vật đều phải cúi đầu. Chỉ bằng vào tu sĩ hạ giới cũng dám can đảm vô lễ với nó, quả thực là đáng chết.

Trong kiếp vân cuồn cuộn, uy áp phát ra tiếp tục tăng vọt. Hình thể giờ phút này chẳng những không có thu nhỏ lại, mà trong hư không còn không ngừng có kiếp vân đen kịt sinh ra, dung nhập vào trong kiếp vân vốn có, làm cho thể tích nó không ngừng tăng lên.

Trong tiếng sấm sét ầm ầm, nhị kiếp rốt cuộc cũng đánh xuống.

Trong đen kịt có vài sợi tơ màu đỏ, giống như là kinh mạch trong cơ thể con người, rậm rạp, chằng chịt, bao phủ cả đạo lôi kiếp. Những sợi tơ màu đỏ này cũng không phải là bất động mà giống như vật còn sống, dùng tốc độ cực nhanh không ngừng chạy trong lôi kiếp.

Uy thế của nhị kiếp này so với nhất kiếp còn cao hơn gần như gấp đôi. Những sợi tơ màu đỏ đang lưu chuyển kia càng làm cho Tiêu Thần có cảm giác cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng mà giờ phút này hắn cười dài, thân ảnh lần nữa lao ra, không có chút sợ hãi nào. Tu sĩ tu đạo cần phải có một cỗ khí thế không sợ hãi, vượt lên tất cả. Nếu như trong lòng có ý sợ hãi thì làm sao có thể tu đạo thông suốt được? Cho dù có tu thì thành tựu sau này cũng chỉ có hạn.

Huống chi nhị kiếp này tuy mạnh nhưng mà vẫn không phải là địch thủ của Tiêu Thần hắn.

- Vỡ cho ta.

Miệng quát lớn, giống như thần linh viễn cổ rít gào, đại thế bên ngoài cơ thể dưới lôi kiếp áp bách chẳng những không có tiêu tán mà ngược lại còn càng thêm mạnh mẽ. Một cỗ chiến ý mạnh mẽ bốc lên trong lòng Tiêu Thần, khiến cho máu tươi toàn thân hắn giống như là nước sôi, sôi sục không thôi.

Chiến. Chiến. Chiến.

Cũng đánh ra một quyền, vừa đơn giản vừa trực tiếp, lại có lực lượng bàng bạc ẩn chứa trong đó, cỗ lực lượng này to lớn, không thể ngăn cản.

Lực đạo này xuyên thấu qua cánh tay của Tiêu Thần rồi bộc phát, va chạm với kiếp vân kia. Lực lượng một quyền này đủ để long trời lở đất, xé rách thiên địa tạo ra một vết thương chảy máu đầm đìa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...