Tuy rằng cách xa mười bảy vạn dặm, nhưng mà khí tức của thiên kiếp hắn lại có thể cảm ứng được rõ ràng.
- Thiên kiếp Hợp Thể kỳ, lại là thiên kiếp Hợp Thể kỳ.
- Như vậy xem ra người vừa mới đánh chết linh thể kia là một tu sĩ Bất Trụy cực hạn. Trong phương viên trăm dặm trong khu vực Đại Trạch này, người có thể làm được điểm ấy cũng chỉ có Tiêu Thần mà thôi. Người độ kiếp trước mắt này có tám chín phần là tiểu tạp chủng kia.
- Quả nhiên là trời giúp ta, lão phu cách địa điểm độ kiếp mười bảy vạn dặm, nhưng mà có thể tới đó trong nháy mắt. Khi độ kiếp lão phu sẽ ra tay, để xem tiểu tạp chủng ngươi chạy đi đâu được.
Phân thân Lôi Đạo Thiên Tôn nhe răng cười, tiếp theo chân bước ra, thân ảnh lập tức biến mất không thấy gì nữa.
...
Hậu sơn Lâm gia, Tiêu Thần đứng trên hư không, y phục bay phất phới, mái tóc đe trên đầu tán loạn, trong cơ thể tản mát ra đại thế mạnh mẽ.
Dược lực của Độ Ách đan đã hoàn toàn hòa tan, trực tiếp tiến vào đan điền, dung nhập vào trong nguyên anh. Theo dược lực dung nhập, nguyên anh xảy ra biến hóa cực kỳ vi diệu nào đó, tuy rằng không rõ ràng, nhưng mà lại có thể trợ giúp Nguyên Anh biến hóa theo phương hướng nào đó.
Về phần Triêu Tịch đạo đan, vật này có chút thần kỳ, sau khi dược lực bành trướng trực tiếp dung nhập vào trong thân thể, huyết nhục rồi biến mất không thấy gì nữa. Giống như chưa từng xuất hiện bao giờ vậy. Loại tình huống này Tiêu Thần cũng không biết rốt cuộc là sao, tuy nhiên lúc này hắn lại không có thời gian nghĩ nhiều như vậy.
Thiên kiếp lập tức đánh xuống.
Trên hư không vạn trượng ở đỉnh đầu có kiếp vân cuồn cuộn, lôi quang chằng chịt, tất cả đều là màu đen kịt, mơ hồ có chút đỏ thẫm.
Tiêu Thần độ kiếp, thời điểm tấn chức Bất Trụy không ngờ lại dẫn phát tới Cửu Cửu đại thiên kiếp mà chỉ khi nào tu sĩ Bất Trụy tầm thường tấn chức Hợp Thể kỳ mới có. Lúc này lại là đại kiếp nạn Hợp Thể, không biết nó sẽ kinh khủng tới mức nào. Tuy nhiên, dù vậy trong lòng Tiêu Thần cũng không sợ hãi một chút nào.
Từ khi hắn tu đạo tới nay trải qua muôn vàn cực khổ, bản thân tích lũy được số cơ duyên viễn siêu tu sĩ tầm thường. Có lẽ đối với người khác mà nói, đối mặt với kiếp nạn này nhất định sẽ phải chết không thể nghi ngờ. Nhưng mà đối với Tiêu Thần mà nói lại là một phen cơ duyên của hắn.
Tay cầm Thôn lôi bí thuật, mượn nhờ uy năng của thiên kiếp rèn luyện thân thể tăng lên tu vi.
Trong không gian mi tâm, Tiểu Huyết lúc này cũng cảm ứng được uy áp thiên kiếp từ trong không gian phát ra, nó đã sớm hưng phấn rít gào không thôi. Lôi kiếp này đối với nó chính là vật đại bổ trên thế gian, có thể khiến cho thực lực nó đại tăng.
Cả hậu sơn Lâm gia lúc này đã bị kiếp vân bao phủ, uy áp lạnh lẽo hàng lâm khiến cho vô số chim muôn trong rừng sợ tới mức hồn phi phách tán, toàn thân run rẩy, chạy trối chết ra bốn phương tám hướng.
Chỗ Lâm gia, giờ phút này tu sĩ Lâm gia đã nhanh chóng tạm thời thu thập rồi bỏ chạy. Mà Lâm Nguyên thì kiên trì ở lại. Giờ phút này trên đại điện Lâm gia, hắn nhìn kiếp vân ở hậu sơn Lâm gia, vẻ mặt kích động vô cùng.
Một khi thành công tấn chức Hợp Thể kỳ, Lâm Nguyên tin tưởng rằng trên thế gian này tuyệt đối không có ai có thể tạo thành một chút uy hiếp nào với sư tôn đại nhân.
Trong phương viên mấy vạn dặm, tất cả tu sĩ đều cảm ứng được biến dị của thiên địa nơi này, bọn hắn liên tục ngẩng đầu, trên mặt hiện lên vẻ hâm mộ, kính sợ.
Chính vào lúc này đạo lôi kiếp đầu tiên hàng lâm.
Oanh.
Trong kiếp vân cuồn cuộn có một đạo tia chớp màu đen trực tiếp bắn ra. Màu đen này cũng không phải là màu đen bình thường mà là giống như vật còn sống, lắc lư rung động không thôi. Giống như đạo lôi kiếp màu đen này có được linh trí, hóa thân thành Lôi ma, muốn đánh chết tu sĩ bên dưới vậy.
Theo đạo lôi kiếp thứ nhất xuất hiện, không gian chỗ Tiêu Thần đứng lập tức như rơi vào trong vũng bùn, áp lực vô tận sinh ra trong hư không, giống như dòng sông chảy xiết, từ bốn phương tám hướng đều có áp lực lan tràn tới, trùng kích, bao phủ Tiêu Thần.
Tiêu Thần tựa như một hòn đá ngầm, lặng im không nói, lại lù lù bất động.
Ngay khi lôi kiếp vừa mới bộc phát hắn ngẩng đầu lên, miệng quát lớn một tiếng. Tiếng quát này giống như là chúa tể cửu thiên, vừa cương dương bá đạo lại có khí thế tung hoành thiên hạ, bễ nghễ vạn vật. Trong nháy mắt trực tiếp lấn át thanh âm của đạo lôi kiếp vừa mới đánh xuống.
Tiếng quát vừa dứt, chân đột nhiên đạp mạnh hư không bên dưới, giống như đạp vào mặt đất. Không gian trong phương viên ba ngàn dặm đột nhiên run lên, tiếp đó sụp đổ. Lực thôn phệ mạnh mẽ từ trong không gian xuất hiện. Vô số những khối đá lớn trên mặt đất bị mạnh mẽ hút lên, từng gốc đại thụ che trời cũng bị nhổ tận gốc. Những đầu yêu thú chạy trối chết chưa thoát khỏi phạm vi cũng bị cuốn vào bên trong, lập tức hóa thành một đám huyết nhục vỡ nát, bị cắn nuốt mà biến mất.
Một cước đạp xuống làm ba ngàn dặm hư không vỡ nát, thân ảnh Tiêu Thần mạnh mẽ bắn ra, nghênh đón đạo lôi kiếp màu đen kia. Vẻ mặt hắn bình tĩnh, trong đôi mắt đen kịt không hề có chút bận tâm nào.
Tiêu Thần nắm tay thành quyền rồi vung lên, đánh xuống.
Tiêu Thần ra tay, động tác nhìn như chậm chạp, kỳ thực lại nhanh như sấm sét. Thân thể dưới Huyết cuồng hóa bành trướng, cơ bắp toàn thân cương cứng như sắt thép. Giờ phút này một quyền ầm ầm đánh xuống lập tức đối kháng với đạo lôi kiếp màu đen kia.
Sau một khắc, tiếng nổ rung trời từ chỗ va chạm bộc phát ra.
Thân ảnh Tiêu Thần như gặp trọng kích, sắc mặt hơi trắc, thân thể bay ngược ra, giống như lưu tinh rơi xuống mặt đất, ầm ầm va chạm, tạo thành một cái rãnh sâu dài chừng hơn mười dặm, sâu trăm trượng. Sau khi xuyên qua, đánh vỡ một ngọn núi mới có thể dừng lại được.
Về phần đạo lôi kiếp màu đen kia thì đột nhiên run lên, giống như bị trấn áp mà bất động. Sau mấy tức mới liên tiếp vỡ vụn, giống như mặt kính tan nát, rơi xuống bên dưới. Khi rơi xuống không ngừng tan rã, cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
Một đạo thiên kiếp uy thế vô song lại bị Tiêu Thần mạnh mẽ đánh nát.
- Ha ha, thống khoái, thống khoái.
- Tiêu Thần ta nghịch thiên tu đạo, nhận hết vô số trắc trở, trải qua chém giết sinh tử, lại vượt qua núi thây biển máu mới có thể có được thành tựu như ngày hôm nay. Ngươi chỉ là thiên kiếp mà cũng vọng tưởng đánh chết ta? Quả thực không biết tự lượng sức mình.
Bình luận