- Bổn tọa hỏi một lần nữa, Tiêu Thần kia ở nơi nào? Nếu không chỉ cần ta động một ý niệm thì phụ mẫu ngươi sẽ triệt để chết đi, hóa thành tro tàn, trọn đời không được siêu sinh.
Lâm Nguyên bỗng nhiên ngẳng đầu, hàm răng bởi vì dùng sức quá lớn mà có máu tươi chảy ra. Nhưng mà trong đôi mắt lại tràn ngập tơ máu.
Nhưng vì vậy mà muốn hắn mở miệng bán đứng sư tôn, hắn không làm được.
- Song thân đại nhân, Lâm Nguyên bất hiếu đưa tới đại họa cho hai người. Nhưng mà việc này hài nhi không thể mở miệng, nếu không cho dù trải qua ngày hôm nay có thể còn sống thì chắc chắn cả đời cũng sẽ bị dằn vặt.
- Việc này từ hài nhi mà ra, hôm nay hài nhi sẽ tự sát, chỉ cần hài nhi chết sẽ không có ai biết bất kỳ chuyện gì. Chắc hẳn bọn hắn cũng không làm khó Lâm gia ta.
Lâm Nguyên chỉ có lựa chọn như vậy, chỉ cần hắn chết, cục diện trước mắt có thể được hóa giải.
Sau một khắc trên tay Lâm Nguyên có linh quang lập lòe, hắn vươn tay đập một cái vào trán mình. Một chưởng này rơi xuống, nhất định hắn sẽ thần hình câu diệt.
Sắc mặt Đông Thác Tôn giả khó coi vô cùng, hắn hừ lạnh một tiếng, định ra tay ngăn cản Lâm Nguyên. Nếu không phải lo lắng Lâm Nguyên này bị Tiêu Thần bố trí cấm chế không cho phép sưu hồn thì hắn đã sớm ra tay, cần gì phải phiền phức như vậy chứ? Nhưng lúc này, không đợi hắn động thủ thì trong hư không có tiếng thở dài truyền tới.
Lâm tức có một cỗ uy áp thâm thúy, mênh mông hàng lâm, lập tức ngắt lại động tác của Lâm Nguyên.
Cảm ứng được cỗ khí tức quen thuộc này, sắc mặt Lâm Nguyên khẽ biến, trong mắt hiện lên vẻ áy náy. Trong đại điện có gợn sóng không gian xuất hiện. Một tu sĩ mặc thanh sam đột nhiên hiện lên trước mắt mọi người.
- Sư tôn, đệ tử vô năng, kính xin sư tôn trách phạt.
Lâm Nguyên quỳ xuống, vì bảo vệ mình mà sư tôn phải hiện thân, điểm này khiến cho trong lòng hắn cực kỳ áy náy. Nếu như hắn có thể cẩn thận thêm một chút, như vậy cũng không xảy ra cục diện trước mắt.
Tiêu Thần lắc đầu, thản nhiên nói:
- Lâm Nguyên, con không cần áy náy, việc này chung quy là vi sư làm liên lụy tới con.
- Con yên tâm đi, vi sư đã ra tay, tất sẽ che chở cho Lâm gia bình yên vô sự.
Nói xong, Tiêu Thần ngẩng đầu, nhìn về phía Đông Thác Tôn giả kia, nói:
- Luyện Đan hiệp hội quả nhiên sẽ không tha cho ta rời đi. Trước mắt nếu như đã tìm được Tiêu Thần ta, như vậy ta và ngươi đi ra ngoài giải quyết, để tránh tạo sát kiếp vô vị.
Nói xong hắn quay người bước ra một bước, thân ảnh lập tức biến mất không thấy.
Sắc mặt Đông Thác Tôn giả cuồng hỉ, giờ phút này hắn cười ha hả, thân ảnh biến mất không thấy. Mục tiêu của hắn chỉ là Tiêu Thần, đối với Lâm gia nho nhỏ này đương nhiên không thèm coi vào trong mắt. Hôm nay có thể bắt rồi giao Tiêu Thần này cho đại nhân, tuyệt đối sẽ được đại nhân ca ngợi, coi trọng, tiền đồ ngày sau bừng sáng.
Tiêu Thần này là cơ duyên của hắn.
Tuy rằng phân thân tới đây chỉ có vẻn vẹn ba thành thực lực của bản thể, nhưng mà trấn áp một gã tu sĩ Bất Trụy tuyệt đối nhẹ nhàng như lật bàn tay.
Lâm Nguyên nhìn phương hướng sư tôn rời đi, trong lòng chỉ có một suy nghĩ. Sư tôn đại nhân ngàn vạn lần không nên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu không cho dù hắn có chết vạn lần cũng khó có thể thoát khỏi tội trạng.
Hậu sơn Lâm gia chính là Miên Diên sơn mạch gần như vạn dặm, trong đó có không ít yêu thú, linh thảo cấp thấp tồn tại, đây chính là lãnh địa tư nhân của Lâm gia, tu sĩ ngoại tộc không thể tùy ý tiến vào. Giờ phút này trên không trung cao ngàn trượng, thân ảnh Tiêu Thần lập tức xuất hiện, sắc mặt bình tĩnh, đôi mắt đen kịt u ám như biển sâu, như muốn thôn phệ tâm thần người khác.
Thân ảnh Đông Thác Tôn giả đồng thời xuất hiện, sau đó là chúng tu sĩ Luyện Đan hiệp hội, sắc mặt vui vẻ không thôi.
- Tiêu Thần, bổn tọa khuyên ngươi không nên phản kháng để tránh chịu đau khổ, hiện tại theo ta trở về Luyện Đan hiệp hội đi thôi.
Đông Thác Tôn giả tiến lên một bước, trầm giọng mở miệng, khí tức mạnh mẽ từ trong cơ thể người này bộc phát ra.
Phân thân người này chính là do đại nhân ban thưởng, tuy rằng bình thường nhưng mà cũng đã khiến cho hắn cực kỳ thỏa mãn. Nếu không dấn thân vào làm môn hạ của đại nhân, bảo vật thiên địa ngũ hành linh thể bằng vào tu vi của hắn đương nhiên khó mà đạt được. Muốn từ tay đại nhân lấy được thêm bảo vật thì phải chứng minh thực lực của mình. Cho nên lần này toàn quyền phụ trách lùng bắt Tiêu Thần, Đông Thác Tôn giả này toàn lực ứng phó, chỉ cần chuyện này làm cho tốt, đại nhân tất có ban thưởng.
Tiêu Thần lắc đầu, thản nhiên nói:
- Muốn bắt giữ Tiêu Thần ta thì phải xem đạo hữu có bản lĩnh như vậy hay không. Đừng để ta chém giết ngược lại đo.s
Đông Thác Tôn giả nổi giận.
- Cuồng vọng, thực lực của tiểu bối ngươi cho dù mạnh tới đâu bất quá cũng chỉ là Bất Trụy cực hạn, không ngờ lại dám mở miệng như vậy với bổn tọa, quả thực không biết sống chết.
- Nếu như ngươi đã không muốn bó tay chịu trói thì đừng trách bổn tọa ra tay vô tình, cho ngươi một chút đau khổ.
Đông Thác Tôn giả gầm lên một tiếng, pháp lực ầm ầm lan tràn, thanh âm hóa thành sóng âm quét ngang, thanh thế khiến cho người ta sợ hãi.
Nói xong, Đông Thác Tôn giả này lập tức ra tay, hắn muốn cho Tiêu Thần này hiểu rõ, cho dù thiên tư của đối phương có nghịch thiên, nhưng mà còn chưa độ kiếp thành Hợp Thể kỳ thì còn xa không phải là đối thủ của hắn.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, trong lòng sinh ra chiến ý dạt dào. Sau một khắc, uy áp bàng bàng ầm ầm bay lên, khí tức bắn thẳng lên chín tầng mây, khiến cho phong vân biến sắc. Nguyên thần, thân thể, pháp lực trọng điệp, lại thi triển Huyết cuồng hóa dẫn động lực lượng huyết mạch. Lần này Tiêu Thần không có một chút giữ lại nào.
Sắc mặt Đông Thác Tôn giả đại biến, đồng tử co rút lại, không thể tin tưởng được một màn xảy ra trước mắt. Hắn không ngờ Tiêu Thần này lại mạnh mẽ tới tình trạng này, làm sao có thể chứ?
- Hắn còn chưa độ kiếp trở thành Hợp Thể kỳ, sao khí tức uy áp lại có thể so với tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ? Không đúng, loại chuyện này sao có thể xuất hiện được cơ chứ?
Nhưng mà lúc này trong lòng lão quái này sinh ra sự bối rối khó có thể áp chế. Phân thân hắn chỉ có vẻn vẹn ba thành uy năng của tu sĩ Hợp Thể kỳ, đối phó với tu sĩ Bất Trụy đương nhiên nhẹ nhõm. Nhưng mà chiến lực mà Tiêu Thần bộc phát có thể so với Hợp Thể sơ kỳ, hắn tuyệt đối không phải là địch thủ. Một khi không cẩn thận, linh thể thậm chí còn bị chém giết.
Bình luận