Đạo (Dịch) – Chương 916

Lâm Nguyên ở trong độn quang rít gào phóng về phía trước, giờ phút này hắn đã rời khỏi phạm vi của Tam Sơn thành. Hắn cảm ứng được khí tức mơ hồ theo đuôi, hắn không có chút dấu hiệu bộc phát, tốc độ độn quang lập tức tăng lên gấp mấy lần, xông về phía trước. Lần này hắn xuất ra toàn bộ thủ đọna, nhưng mà vẫn không có cách nào tránh né người này tuy tung, cho nên bất đắc dĩ chỉ có thể toàn lực đào tẩu mà thôi.

- Hừ.

Tuy nhiên lúc này lại có một tiếng hừ lạnh truyền ra.

- Hiện tại muốn trốn sao? Đã muộn rồi.

Thanh âm này mới ban đầu nghe cực xa, nhưng đợi khi truyền tới lại như ở ngay gần bên người, lập tức có uy áp bàng bạc lập tức bộc phát, bao phủ hắn vào bên trong.

- Bất Trụy hậu kỳ, đại năng nhân giới?

Trong lòng Lâm Nguyên hung hăng nhảy dựng lên, đột nhiên ngẩng đầu. Hắn vừa vặn nhìn thấy thân ảnh của một lão giả hiện lên trước người hắn.

Thuấn di.

- Tiểu bối ngươi rất tinh minh, chỉ là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ không ngờ lại có thể phát giác ra được khí tức của lão phu.

Khóe miệng lão giả này nhếch lên, có chút cười lạnh.

- Chỉ là mặc ngươi cơ linh thế nào, chẳng lẽ còn có thể chạy thoát trong tay ta sao?

Trong lòng Lâm Nguyên lo lắng bất an, thế nhưng mặt ngoài lại không có bất kỳ sợ hãi nào.

- Không biết tiền bối hôm nay ngăn đường vãn bối là có mục đích gì? Vãn bối tự nhận không làm chuyện gì bất kính với tiền bối, điểm này kính xin tiền bối chỉ rõ.

Trong mắt lão giả đại năng nhân giới có lệ mang lóe lên, cười lạnh rồi nói:

- Chớ có giả bộ hồ đồ với lão phu, nói, lượng lớn đan dược thất phẩm trên tay ngươi là tới từ đâu?

- Tốt nhất ngươi nên nói thật, nếu không đừng trách thủ đoạn của lão phu tàn nhẫn, sau khi bắt ngươi lão phu lại dùng thủ đoạn sưu hồn để tìm kiếm tin tức mà lão phu muốn.

Sắc mặt Lâm Nguyên trở nên cực kỳ khó coi, hắn đã sớm phát hiện ra bị người ta nhìn chằm chằm vào. Nhưng mà cục diện trước mắt quả thực quá không may.

- Sư thúc đại nhân, xin người ra tay.

Lâm Nguyên quát lên một tiếng chói tai. Sau một khắc, một cỗ khí tức cường hãn lấy thân thể hắn làm trung tâm ầm ầm bộc phát. Thần quang màu nâu vàng mịt mờ, đặc dính, giống như là từng tầng sóng liên miên bất định. Uy áp nặng nề như núi, lại bàng bạc bao phủ không gian mấy ngàn trượng.

Một cục gạch cực lớn, ước chừng ngàn trượng bay lên.

- Lâm Nguyên, ngươi nhanh chóng rời đi truyền tin, lão quỷ này giao cho sư thúc là được.

Tiểu Chuyên mở miệng, thanh âm ngưng trọng vạn phần.

- Vâng, sư thúc.

Lâm Nguyên không có trì hoãn mà cúi nguời hành lễ, sau đó thân ảnh lập tức hóa thành một đạo lưu quang lao ra khỏi phạm vi thần quang màu nâu vàng bao phủ. Vốn hắn định vươn tay đánh ra một ngọc điệp truyền tin cho sư tôn, nhưng mà thân ảnh lại phóng thẳng tới Lâm gia. Hắn lo lắng chuyện này sẽ liên lụy tới phụ mẫu, còn có muội muội.

Nhất định phải vượt lên trước, đưa bọn họ tới nơi an toàn.

Sư tôn còn chưa đạt tới Hợp Thể kỳ, Luyện Đan hiệp hội đã tìm tới tận cửa, chuyện này phiền phức lớn.

Lão giả đại năng nhân giới của Luyện Đan hiệp hội nổi giận gầm lên một tiếng. Lần này hắn xác định được hành tung của Tiêu Thần, đương nhiên không muốn thả hắn rời đi.

Tuy nhiên dưới trấn áp của Tiểu Chuyên, vị tu sĩ đại năng nhân giới này cũng không có cách nào giãy dụa.

- Hừ.

Tiểu Chuyên hừ lạnh một tiếng, giờ phút này bản thể giơ lên, xen lẫn lực vạn quân ầm ầm đánh xuống. Nhưng mà tu vi của lão giả đại năng nhân giới này không kém, cấp độ Bất Trụy tích lũy thâm hậu. Cho dù Tiểu Chuyên có thôn phệ vô số pháp bảo khiến cho uy năng bản thân lớn hơn thì vẫn không có cách nào đánh bại đối phương một cách đễàng. Song phương giao chiến kịch liệt vô cùng, không gian phương viên vạn trượng vỡ vụn.

...

- Nhanh, nhanh.

- Chạy về nhà mang phụ mẫu, muội muội rời đi. Như vậy ta có thể yên tâm trở lại bên người sư tôn. Bằng vào thủ đoạn của sư tôn, chỉ cần có thể tránh thoát kiếp nạn trước mắt, ngày sau tất có lúc tung hoành, quát tháo thiên hạ.

- Về tới nhà.

Trong lòng Lâm Nguyên vui vẻ, nhưng mà hắn cũng nhanh chóng cảm giác được chỗ không đúng. Lâm gia dầu gì cũng là đại tộc trong phương viên mười mấy vạn dặm, thực lực tu sĩ trong tộc không kém. Biinfh thường tuân thủ nghiêm ngặt, rất có uy nghiêm. Nhưng mà hôm nay sao lại ngay cả một gã thủ vệ cũng không có?

Hơn nữa thực sự quá là yên tĩnh.

- Không đúng, trong nhà xuất hiện biến cố.

Sắc mặt Lâm Nguyên cực kỳ khó coi, giờ phút này độn nhiên dừng độn quang lại, thân ảnh thì bay ngược về phía sau.

Tuy nhiên, đúng lúc này lại có một tiếng hừ lạnh truyền ra. Dưới tiếng hừ lạnh này thân thể Lâm Nguyên lập tức cứng ngắc, trong đầu như có tiếng sấm nổ, sắc mặt trắng bệch, hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng. Dưới cỗ lực đạo này, thân thể hắn cưỡng ép, bị hút vào bên trong đại trạch của Lâm gia.

Giờ phút này trong Lâm gia, trên chủ vị có một tu sĩ áo đen an tọa, sắc mặt người này uy nghiêm, khí tức từ trong cơ thể phát ra càng như là biển cả, không thể phỏng đoán. Hai bên người này có hơn chục tu sĩ đứng đó, đều là tu sĩ Bất Trụy, kém nhất cũng có tu vi Bất Trụy trung kỳ.

Mà ở trong đại điện này, gia chủ Lâm gia và các trưởng lão, cùng các thành viên quan trọng đều ở đây. Mà phụ mẫu, muội muội của Lâm Nguyên cũng ở bên trong.

Ánh mắt Lâm Nguyên bình tĩnh lại, nhìn thấy tiinfh huống trước mắt, trong lòng hắn giật thót.

- Lâm Nguyên, không nên giả vờ với bổn tọa, ta cho ngươi một cơ hội, chỉ cần nói Tiêu Thần kia ở đâu, ta sẽ bỏ qua cho Lâm gia các ngươi. Nếu không ngày hôm nay chính là ngày Lâm gia ngươi tan thành mây khói.

- Mà song thân tiểu muội ngươi cũng sẽ là người đầu tiên chết đi.

- Nói. Hắn ở đâu?

Đông Thác Tôn giả mở miệng, ngữ khí tràn ngập sát cơ, hiển nhiên không phải làm bộ. Đối với Luyện Đan hiệp hội mà nói, một Lâm gia nho nhỏ, cho dù có ra tay đồ diệt cũng không có một chút phiền phức nào.

Hai mắt Lâm Nguyên trừng lớn, hắn tình nguyện để bản thân mình chết đi chứ không muốn phụ mẫu, muội muội bị thương tổn. Nhưng mà sư tôn lại có ân tái tạo với hắn, lần này tu sĩ Luyện Đan hiệp hội đằng đằng sát khí mà tới, hắn tuyệt đối không thể dẫn họa sát thân tới cho sư tôn được.

Làm sao bây giờ?

Đông Thác Tôn giả nhìn thấy Lâm Nguyên giãy dụa lựa chọn, khóe miệng lập tức dữ tợn, cánh tay vung lên, đồng thời hút song thân và muội muội của Lâm Nguyên tới.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...