Đạo (Dịch) – Chương 913

Cho nên hắn lựa chọn một đệ tử chi thứ không được coi trọng trong Lâm gia là Lâm Nguyên. Hắn lấy cái cớ là tránh né cừu nhân đuổi giết cho nên cũng không có bị Lâm Nguyên hoài nghi. Từ đó về sau Tiêu Thần lại mở một động phủ kín đáo sau hậu sơn Lâm gia, lại sai v đi thu thập tài liệu đan dược. Hươn nữa lại luyện chế thành đan dược, sau khi phong ấn lại rồi đưa cho Lâm Nguyên đi tới một nơi cực xa dẫn phát đan kiếp. Luyện Đan Đại Tông sư thất phẩm trong Mạc La tu chân giới cũng là tồn tại như lông phượng sừng lân, nếu như có rất nhiều đan dược thất phẩm xuất hiện, khiến cho đan kiếp đnáh xuống, tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội tuyệt đối có thể thông qua đan kiếp tìm được hành tung của Tiêu Thần. Biện pháp trước mắt tuy rằng không thể cắt đứt hoàn toàn loại nguy hiểm này, nhưng mà cho dù có chú ý, muốn tìm được hắn trong phương viên trăm vạn dặm chung quanh chỉ sợ cũng không phải là chuyện đơn giản.

Ít nhất trước mắt Tiêu Thần cực kỳ an toàn.

Lâm Nguyên lật tay lấy ra một cái nhẫn trữ vật trong túi trữ vật. Vật này đã bị Tiêu Thần hạ cấm chế, ngoài Lâm Nguyên và bản thân Tiêu Thần ra, cho dù rơi vào trong tay tu sĩ khác cũng đừng mơ mở nó ra.

- Tiền bối, đan thành và tài liệu lần này đều ở trong đó, kính mong tiền bối nhìn qua.

Trong khi nói chuyện Lâm Nguyên có chút gian nan nuốt nước bọt. Tuy rằng không phải là lần đầu tiên nuốt những đan dược này, nhưng mà trong lòng hắn vẫn sinh ra vẻ khó có thể tin như trước. Thế cho nên mấy lần hắn cho rằng mình đang nằm mơ, vì vậy mới tự cấu tay mình. Khiến cho trên cánh tay hắn hiện giờ có vô số vết bầm tím nổi thành cục.

Nhưng mà chuyện này chung quy là thật.

Mỗi một khỏa đan dược đều là tự tay hắn lấy ra, trơ mắt nhìn chúng vượt qua đan kiếp rồi sau đó lại được hắn thu hồi. Từ lúc nào đan dược thất phẩm lại giống như là rau cải trắng ven đường, có thể luyện chế một lượng lớn như vậy chứ?

Lâm Nguyên không ngốc, thậm chí so với đại đa số người còn thông minh hơn. Thông qua thủ đoạn và hành vi của vị tiền bối này, lại cộng thêm tin tức truyền lưu trong tu chân giới gần đây. Trong lòng hắn tự nhiên đã sinh ra phán đoán mơ hồ. Chỉ có điều suy đoán này vừa mới xuất hiện đã bị hắn dập tắt không chút do dự.

CHo dù đúng như hắn suy đoán thì sao chứ? Cho dù Luyện Đan hiệp hội có ban thưởng phong phú thì hắn cũng chỉ là một tu sĩ Kim Đan kỳ mà thôi, có thể đạt được bao nhiêu đây? Tuyệt đại đa số sẽ bị gia tộc lấy đi. Thế nhưng nếu như toàn tâm toàn ý làm việc cho tiền bối, thu hoạch của hắn có khả năng còn nhiều hơn... Thậm chí còn vượt quá tưởng tượng của bản thân hắn.

Sau khi cân nhắc, Lâm Nguyên lựa chọn cái thứ hai.

Tiêu Thần thu hồi thần thức trong nhẫn trữ vật, vẻ mặt bình tĩnh không có chút biến hóa nào. Bên trong nhẫn trữ vật có bốn mươi tám khỏa đan dược, năm mươi phần tài liệu, vẫn như thường ngày, không có bất kỳ biến hóa nào. Lâm Nguyên này làm việc rất bí mật, chưa từng dám đùa giỡn một chút thủ đoạn nhỏ nào.

Tiêu Thần lặng im không nói, bầu không khí lập tức trở nên ngưng trọng. Trong hư không chậm rãi có áp lực sinh ra.

Sắc mặt Lâm Nguyên hơi trắng bệch, giờ phút này lực áp bách trên không trung khiến cho hô hấp của hắn cũng trở nên gian nan.

Trên trán càng sinh ra vô số mồ hôi rậm rạp. Mà lúc này hắn cũng không dám vươn tay lên lau mồ hôi. Ngay khi tâm thần của Lâm Nguyên sắp tới biên giới sụp đổ thì tất cả áp lực đột nhiên tiêu tán, khiến cho hắn không nhịn được há hốc miệng thở dốc.

Ánh mắt Tiêu Thần có chút ngưng trọng nhìn về phía Lâm Nguyên, ánh mắt âm tình bất định, một lát sau mới thản nhiên nói:

- Lâm Nguyên, năm tháng nay ngươi làm việc tận tâm tận lực cho ta, nhưng mà lại không thu được chỗ tốt gì, điểm này trong lòng bổn tọa hiểu rõ.

- Bổn tọa không muốn nợ nhân tình của ai, trong lòng ngươi nghĩ gì ta cũng có thể đoán được ra vài phần. Giờ phút này bổn tọa chỉ muốn hỏi ngươi, có phải ngươi thật tâm muốn bái vào làm môn hạ của ta hay không?

Lâm Nguyên nghe vậy hít sâu một hơi, giờ phút này hắn trực tiếp quỳ xuống, trầm giọng nói:

- Tiền bối minh giám, Lâm Nguyên không giám dấu diếm suy nghĩ trong lòng. Quả thực vãn bối muốn bái tiền bối làm sư phụ, kính xin tiền bối thu nạp.

Tiêu Thần gật đầu, bình tâm mà nói, trong lòng hắn cũng cực kỳ coi trọng Lâm Nguyên này. Người này tâm tính cẩn thận, túc trí đa mưu, trên thực tế tư chất luyện đan lại càng tuyệt hảo. Nếu như bồi dưỡng một phen, ngày sau cũng không khó có được một phen sự nghiệp.

Lúc này hắn hơi trầm ngâm rồi lập tức gật đầu nói:

- Từ lúc bổn tọa tu đạo tới nay chỉ có một đồ đệ, mà kể từ hôm nay ngươi chính là nhị đệ tử của ta. Ngày sau chỉ cần khắc khổ tu luyện, đương nhiên bổn tọa sẽ cho ngươi một phen cơ duyên.

Lâm Nguyên cuồng hỉ lúc này hắn trực tiếp quỳ hai gối xuống, hành ba quỳ, sáu bái, chín khấu.

- Đệ tử Lâm Nguyên bái kiến sư tôn.

Tiêu Thần gật đầu nói:

- Được rồi, đứng lên đi.

Lâm Nguyên kính cẩn đứng lên.

Tiêu Thần hơi trầm ngâm sau đó lật tay lấy ra vài kiện bảo vật rồi nói:

- Bái vào làm môn hạ của ta, tự nhiên vi sư sẽ ban cho con một chút lễ vật gặp mặt, những pháp bảo này mặc dù vô dụng với ta, nhưng đối với con mà nói có lẽ đã đủ.

Lâm Nguyên tiếp nhận, thần tức quét qua, trên mặt hiện lên vẻ kích động.

Những bảo vật này kém nhất cũng là pháp bảo thượng phẩm, trong đó có một kiện bảo vật công kích thậm chí còn đạt tới cấp độ Đạo khí. Linh thần của đạo khí này bị Tiêu Thần chấn nhiếp cho nên Lâm Nguyên có thể nhẹ nhõm nhận chủ.

- Đa tạ sư tôn ban cho trọng bảo.

Tiêu Thần khoát khoát tay, lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật rồi giao cho Lâm Nguyên.

- Từ nay về sau chiếc nhẫn trữ vật này là của con, trong đó có một ít đan dược vi sư luyện chế. Con cẩn thận đi dẫn đan kiếp, không nên bị người ta phát giác ra.

- Được rồi, lui đi, một tháng sau lại tới chỗ ta.

Lâm Nguyên kính cẩn gật đầu, chậm rãi lui về phía sau mấy bước rồi mới dám quay người bước đi.

Ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, lật tay đóng cấm chế ngoài động phủ, lại quay người đi tới mật thất tu luyện. Lần này thu Lâm Nguyên làm đồ đệ, thứ nhất là Tiêu Thần quả thực thỏa mãn với đối phương, thứ hai là cũng có thể khiến cho đối phương khăng khăng nhất mực với mình, như vậy cũng tránh xuất hiện sai lầm.

Khanh chân ngồi xuống bồ đoàn, Tiêu Thần mở cấm chế ra, chân bước ra, thân ảnh lập tức biến mất không thấy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...