Đạo (Dịch) – Chương 912

Sau một khắc, hai người đồng thời thi triển bí bảo. Bọn hắn là người được lão quái Luyện Đan hiệp hội và ẩn điện coi trọng, đương nhiên cũng có pháp bảo hộ mệnh cuối cùng, mà pháp bảo này có thể trực tiếp phá vỡ không gian dược viên, truyền tống về bên ngoài.

Linh quang lóe lên, thân ảnh của mấy người này lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Không gian dược viên bị hủy diệt.

Trong Mạc La tu chân giới, trong một thâm sơn có một đám tro bụi không biết đã trải qua bao nhiêu năm tháng lơ lửng, lúc này đột nhiên vỡ vụn ra.

Phanh một tiếng rồi lập tức biến mất.

Hậu sơn Lâm gia, trên con đường hẹp quanh co có một tu sĩ trẻ tuổi đi về phía trước. Người này nhìn qua tuổi tác có chút trẻ. Chỉ là cho dù có chút trẻ trung nhưng mà trong mắt lại hiện lên vẻ trầm ổn, có chút ổn trọng.

Lâm Nguyên nghĩ tới lời nhắc nhở của tiền bối cho nên không dám chủ quan. Sau khi hắn đi tới đi lui trong rừng, xác định không có ai theo dõi sau lưng mới đột nhiên quẹo vào bên trong rừng rậm rồi khống chế độn quang bắn thẳng tới một chỗ.

Đi về phía trước một lát, thân ảnh người này dừng lại ở trước một thạch bích. Nhìn thạch bích như được thiên nhiên tạo thành, nhìn qua không thể phát hiện ra bất kỳ sơ hở nào, trong lòng Lâm Nguyên không nhịn được có vài phần hâm mộ. Ánh mắt nhìn vào bên trong lại càng thêm kính sợ.

Cẩn thận từng ly từng tí móc ra một vật nhỏ bằng bàn tay, giống như là cục gạch. Hắn khẽ lắc lắc với thạch bích. Lúc này Lâm Nguyên mới hít sâu một hơi rồi cẩn thận tiến lên, thân ảnh trực tiếp xuyên quan thạch bích rồi biến mất trong đó.

Sau thạch bích này có một phiến thiên địa khác.

Đi theo một lối đi uốn lượn tiến về phía trước, hai bên được bố trí pháp trận phát ra ánh sáng nhàn nhạt, chiếu rọi chung quanh sáng rõ như ban ngày. Lâm Nguyên chỉnh sửa y phục một chút rồi cúi đầu đi về phía trước.

Phía trước có một cánh cửa đá ngăn đường, Lâm Nguyên cũng không cảm thấy kỳ quái, hắn kính cẩn mở miệng nói:

- Tiều bối, Lâm Nguyên cầu kiến, kính xin người mở cửa đá ra.

Trong ngữ khí kính sợ vô cùng, hiển nhiên sự kính sợ này phát ra từ tận đáy lòng.

Nói xong không có ai trả lời, nhưng mà Lâm Nguyên này cũng không có nóng nảy, vẫn giữ vững tư thế kính cẩn thi lễ.

Một lát sau cánh cửa đá ầm ầm kéo lên, thanh âm lạnh nhạt, thanh thúy truyền ra ngoài:

- Vào đi.

Lâm Nguyên được cho phép lúc này mới nhanh chóng bước vào bên trong. Bên trong cánh cửa đá là một căn phòng đơn sơ, lớn chừng mấy trượng. Tất cả mọi thứ đều đánh bóng đá trên núi mà thành. Giờ phút này có một tu sĩ mặc thanh sam, người hơi gầy gò ngồi bên trong, ánh mắt nhìn về phía hắn.

- Vãn bối Lâm Nguyên bái kiến tiền bối.

Nhìn người nọ, trên mặt Lâm Nguyên lập tức hiện lên vẻ kính sợ. Hắn ôm quyền khom người tới cùng, giọng điệu tôn kính vạn phần.

Sắc mặt của tu sĩ thanh sam này vô cùng bình tĩnh, khóe miệng nhếch lên, có chút vui vẻ. Trong đôi mắt đen kịt hiện lên vài phần hài lòng. Hắn khoát tay nói:

- Bỏ đi, trước mắt ngươi không cần đa lễ, nếu như nói một cách nghiêm chỉnh, coi như ngươi cũng đã giúp bổn tọa rất nhiều.

Lâm Nguyên nghe vậy trên mặt không có chút dị sắc nào, hắn cung kính nói:

Tu sĩ thanh sam gật đầu, cũng không dây dưa quá nhiều trên việc này, hắn nói thẳng.

- Chuyện lần này làm thế nào rồi? Có xuất hiện chuyện gì ngoài ý muốn hay không?

Nói tới chính sự, mặt Tiêu Thần có chút ngưng trọng.

Trong lòng Lâm Nguyên hơi run sợ, trầm giọng nói:

- Tiền bối yên tâm, vãn bối tốn thời gian một tháng thông qua Truyền tống trận tới phương viên trăm vạn dặm, trước sau lấy ra linh đan Độ kiếp ở trên năm mươi chợ. Rồi sau đó lại che dấu dung mạo dùng linh đan đổi lấy tài liệu mà tiền bối cần ở dược điếm. Tuy rằng có chút chói mắt, nhưng mà cũng không có chuyện gì ngoài ý muốn nổi lên.

- Tháng tiếp theo an toàn, vãn bối sẽ đem phạm vi bán đan dược độ kiếp và thu thập tài liệu mở rộng tới phạm vi hai trăm vạn dặm. Cẩn thận một chút có lẽ không thành vấn đề a.

Tu sĩ thanh sam nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ hài lòng. Tên Lâm Nguyên này tâm tư kín đáo, cơ linh vô cùng, làm việc lại cẩn thận. Điểm này khiến cho Tiêu Thần có chút thỏa mãn. Dù sao hiện tại hành tung của hắn nên che dấu một chút, nếu không một khi bị người có ý phát hiện ra, tất sẽ dẫn tới phiền phức vô cùng lớn.

Tu sĩ mặc thanh sam này đương nhiên là Tiêu Thần.

Ngày đó không gian dược viên sụp đổ, Tiêu Thần trở lại Mạc La Tu chân giới, đợi ở bên trong Tả Mi đạo tràng cho tới lúc thương thế khôi phục lại. Thời gian mất những một tháng. Một tháng sau Tiêu Thần trở lại bên ngoài, sửa đổi dung mạo rồi tiến vào thành trì tu chân, cẩn thận tìm hiểu tin tức. Dù sao chuyện Dược viên lúc trước vô cùng nghiêm trọng, sau đó tất sẽ dẫn tới sóng to gió lớn. Hơn nữa tin tức hắn nhận được linh thể biến dị nhất định sẽ truyền ra ngoài. Luyện Đan hiệp hội sao lại can tâm để chí bảo rơi vào tay hắn mà không làm gì được chứ?

Trải qua một phen tìm hiểu tin tức, rốt cuộc Tiêu Thần cũng biết rõ tin tức đại khái.

Trọng địa của Luyện Đan hiệp hội là dược viên bị hủy, việc này trở thành tin tức lớn nhất trong toàn bộ Tu chân giới, làm vô số tu sĩ kinh ngạc tới ngây người. Mà quán quân khảo hạch Luyện Đan hiệp hội Tiêu Thần hắn cũng lập tức trở thành người có tội ác tày trời, phá hỏng dược viên. Đã sớm trở thành phạm nhân bị truy nã trong toàn bộ phạm vi Mạc la tu chân giới. Nhưng mà chuyện có liên quan tới linh thể biến dị lại không có một chút tin đồn nào truyền ra. Hiển nhiên Luyện Đan hiệp hội đã phong tỏa tin tức này. Dù sao tin tức bảo vật càng ít người biết rõ càng tốt, để tránh việc tự nhiên bị đâm ngang.

Trước mắt trong toàn bộ Mạc la tu chân giới, vô luận là ai, chỉ cần có thể cung cấp tin tức có liên quan tới Tiêu Thần, một khi được chứng thực là có thể nhận được ban thưởng cực kỳ phong phú từ Luyện Đan hiệp hội.

Chuyện này cũng không vượt quá dự kiến ban đầu của Tiêu Thần. Dù sao loại chí bảo như linh thể dị biến, Luyện Đan hiệp hội một khi biết rõ nhất định sẽ không dễ dàng buông tay. Cho nên vì an toàn, hắn chỉ có thể lựa chọn điệu thấp làm việc. Tranh thủ sớm ngày hoàn thành tích lũy Bất Trụy, rồi sau đó trùng kích cấp độ Hợp Thể kỳ. Chỉ cần đạt tới Hợp Thể Tôn giả cảnh, luyện hóa linh thể, Tiêu Thần có thể rời khỏi Mạc La tu chân giới. Đến lúc đó mặc cho Luyện Đan hiệp hội quyền thế ngập trời cũng không có cách nào làm gì được hắn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...