Tuy nhiên thông qua tin tức lơ đãng từ người này hắn lại hiểu rõ một chút chuyện. Không gian dược viên này trước đó là nơi ở của một vị đại năng. Để tránh né cừu nhân và dưỡng thương, tu dưỡng. Về sau người này khổ tu, hoặc là có nắm chắc báo thù cho nên mới rời đi. Tuy nhiên trước khi rời đi vị đại năng này lại sáng lập ra Thần sơn truyền thừa, lưu lại một chút cơ duyên.
Về sau không biết làm sao Luyện Đan hiệp hội lại phát hiện ra nó, cho nên mới có cơ hội tiến vào dược viên.
Một trăm linh tám đồ chơi nhỏ? Thạch tháp?
Tiêu Thần nghĩ tới khí tức cuồng bạo mà hắn cảm ứng được trong thạch tháp, trong lòng không nhịn được âm thầm lắc đầu. Đối với vị đại năng kia những thứ này là đồ chơi nhỏ không đáng nhắc tới, nhưng mà đối với bọn hắn, muốn đánh giết bọn chúng, sợ rằng độ khó không nhỏ.
Mà trước mắt Thiên nữ mặc áo xanh, đám người Bạch Vô Kỵ vì sao lại không có mặt hắn đã hiểu rõ. Chắc hẳn đã bắt đầu thu thập tín vật nào đó trong một trăm linh tám tòa thạch tháp.
Tiêu Thần trầm mặc, ánh mắt nhìn vào tế đàn trước mắt. Trên tế đàn có một loạt bậc thang như đi thông lên tận trời cao, liếc nhìn không thấy tận cùng. Chỉ là không biết trên không trung tế đàn rốt cuộc có hoàn cảnh như thế nào.
Một quang tráo năng lượng nhàn nhạt đem trọn tế đàn bao phủ vào bên trong. Tuy rằng mỏng manh nhưng mà từng đường cong màu đen thi thoảng lóe lên lại khiến cho Tiêu Thần cảm ứng được cảm giác nguy hiểm cực đoan. Quang tráo năng lượng này nhìn như tầm thường, nhưng mà Tiêu Thần tin chắc rằng, nếu như không có được tín vật, đừng nói là bọn hắn, cho dù tu sĩ Hợp Thể kỳ toàn lực ra tay cũng không có cách nào đánh tan nó, ngược lại còn khiến cho nó cắn trả.
Một trăm linh tám tòa thạch tháp, tế đàn thông thiên, chuyện này dường như càng ngày càng trở nên khó bề phân biệt a.
Tiêu Thần nhíu mày, giờ phút này hắn quay đầu bước ra ngoài, tốc độ của hắn cực nhanh, đảo mắt đã hóa thành một điểm đen biến mất trên bình nguyên hoang vu.
Tất cả tu sĩ dừng lại trên tế đàn đều là người bị thương, những người tự nhận thực lực mạnh mẽ đã sớm liên thủ đi cướp đoạt tín vật. Đương nhiên Tiêu Thần không muốn rớt lại phía sau. Hơn nữa trong thạch tháp kia rốt cuộc che dấu cái gì, hắn cũng có chút hiếu kỳ trong lòng.
...
Bạch Vô Kỵ âm trầm nhìn quái vật trước mắt, hoặc gọi là lão thi thì càng thêm chuẩn xác hơn.
Khôi giáp bị nghiền nát, thân thể khô quát, miệng vết thương trên người trông rất dữ tợn, móng tay sắc bén.
Vật trước mắt này giống như thi thể đã được chôn dưới đất vô số năm mà không hủ hóa, bởi vì nguyên nhân nào đó lại chuyển thành tồn tại như cương thi. Chỉ có điều trong cơ thể tản mát ra khí tức bạo ngược, tàn nhẫn, khát máu. Cỗ khí tức này lại cường đại vô cùng, chúng không có linh trí, nhưng mà lực hấp dẫn đối với huyết thực lại không có cách nào ngăn cản.
Những lão thi này dường như đã bị loại lực lượng nào đó phong ấn, chỉ có thể hoạt động trong phạm vi ba mươi trượng quanh thân thạch tháp, tuyệt đối không vọt ra ngoài nửa điểm.
Mà giờ phút này bên ngoài thạch tháp, Bạch Vô Kỵ đang đối mặt với một lão thi như vậy. Ánh mắt xanh lè, nước miếng nhỏ xuống mặt đất, lập tức phát ra tiếng xèo xèo hủ thực. Trên mặt đất lập tức bị ăn mòn tạo thành từng cái hố nhỏ.
Dường như lão thi này cũng phát giác ra được huyết thực trước mắt khó đối phó, nhưng chung quy nó không nhịn được khát vọng với huyết thục tươi ngon. Nó rít gào rồi phóng tới, khôi giáp rách nát bên ngoài cơ thể ầm ầm rung động, giống như tùy thời có thể bị tróc ra.
Nhưng mà trong mắt Bạch Vô Kỵ lại hiện lên vẻ kiêng kỵ vô tận. Hắn cực kỳ tinh tường trình độ chắc chắn của khôi giáp nhìn như rách nát này. Dùng tu vi hắn toàn lực ra tay không ngờ cũng không có cách nào tạo thành một chút hư hao nào. Vật cũ nát nhìn như có thể rơi xuống bất kỳ lúc nào không ngờ lại là bảo bối chân chính.
Chính vì vậy muốn chém giết lão thi này là chuyện vô cùng khó khăn. Huống chi đầu yêu vật này hung hãn không sợ chết, trong khi giao chiến điên cuồng vô cùng. Tu sĩ tới giao thủ đương nhiên sẽ bị trói buộc, thực lực bản thân giảm đi nhiều.
Nhưng mà chung quy Bạch Vô Kỵ cũng là truyền nhân của ẩn điện, mặc dù lão thi này rất khó giải quyết nhưng mà vẫn như cũng, không phải là đối thủ của hắn.
Một thanh tiểu kiếm màu trắng xuất hiện trong tay, vật này rất nhỏ, chỉ vẻn vẹn có ba thốn. Lúc Bạch Vô Kỵ tế ra vật này, sắc mặt không ngờ lại hóa thành nghiêm túc. Hắm nắm tiểu kiếm trong tay rồi bắn ra, trong nháy mắt tiểu kiếm trở về tay, giống như chưa từng rời đi vậy.
Nhưng mà lúc này sắc mặt Bạch Vô Kỵ lại lập tức trở nên tái nhượt, khóe miệng có vết máu chảy ra, hiển nhiên khi sử dụng phi kiếm màu trắng này tiêu hao của bản thân hắn rất lớn, thậm chí còn tạo thành một ít nội thương.
Ở phía đối diện, lão thi kia đột nhiên ngã xuống, thân thể hóa thành bảy tám skhusc, không có máu tươi, thậm chí còn không có chút chất lỏng nào chảy ra, chỉ là vẫn còn đang run rẩy trên mặt đất không thôi.
Vẻ mặt Bạch Vô Kỵ hiện lên vẻ đề phòng, hắn phất tay đánh ra một hỏa cầu thiêu rụi thi thể lão thi này. Một viên ngọc màu ngăm đen lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
Thân phận của Thiên Nữ mặc áo xanh thần bí, cho dù là tu sĩ Luyện Đan hiệp hội cũng không rõ ràng cho lắm. Nhưng mà từ hành động nịnh nọt, kính sợ mơ hồ của nam tử mặc áo trắng và Thiên Vương kia là có thể mơ hồ nhận ra được thân phận của nàng này không kém.
Lúc trước biểu hiện của nàng trong khảo hạch phân bộ cũng không quá nổi bật, nhưng mà trong thạch tháp này, y phục nàng phiêu diêu, mái tóc xanh không gió mà bay, trong thân thể mềm mại phát ra chấn động mạnh mẽ vô cùng.
Khí thế mà Thiên Nữ mặc áo xanh này bộc phát ra đã vượt qua cấp độ Bất Trụy tích lũy cực hạn, tuy rằng so với Tiêu Thần còn có một đoạn chênh lệch, nhưng mà đánh chết đại năng nhân giới tầm thường tuyệt đối không phải là chuyện gì khó khăn.
Tay cầm một cái trâm ngọc trong tay, nàng ném trâm ngọc ra ngoài. Trên trâm ngọc bộc phát ra ngàn vạn sợi tơ hai màu vàng bạc bao phủ lão thi kia vào bên trong.
Bình luận