Đưa mắt nhìn bốn phía, đồng tử của Tiêu Thần không nhịn được co rút lại.
Trong thiên địa này có một tế đàn cao ngất đột ngột mọc lên từ trên mặt đất, giống như là một cái tháp thông thiên, xuyên thẳng vào trong amay.
Không biết khoảng cách với thần tháp này còn bao nhiêu vạn dặm nhưng mà Tiêu Thần lại có thể nhìn thấy được rõ ràng. Thần tháp này cứ lẳng lặng đứng như vậy, giống như từ lúc thiên địa vũ trụ sơ khai đã có. Toàn thân tản mát ra khí tức từ cổ chí kim, vô số năm tháng, làm cho người ta nhìn vào tâm thần không nhịn được rung chuyển, sau đó trong lòng tràn ngập vẻ kính sợ.
Tế đàn này có uy nghiêm cực kỳ lớn lao, không cho phép có nửa điểm bất kính.
Loại cảm xúc này cực kỳ quái dị, lại chân thật tràn ngập trong lòng. Nếu như là người trong lòng không kiên định, chỉ sợ khi nhìn vào tế đàn này sẽ lập tức bị đoạt tâm thần, cuối cùng hóa thành khôi lỗi mặc cho người ta định đoạt.
Sắc mặt Tiêu Thần nghiêm túc, tâm vững như bàn thạch, không có bị vật này dụ dỗ, đầu độc. Tuy nhiên trong đôi mắt đen kịt cũng tràn ngập vẻ kiêng kỵ, cẩn thận. Bởi vì vật này quá mức quỷ dị.
Chần chờ một lát, Tiêu Thần ngẩng đầu, chân bước ra một bước, thân ảnh rít gào bắn ra, bắn thẳng về phía tế đàn kia.
Không gian này hoang vu yên tĩnh, chỉ có tế đàn là hấp dẫn ánh mắt mọi người nhất, chắc hẳn nếu có cái gọi là cơ duyên tất sẽ có liên quan tới tế đàn này.
Tiêu Thần tới đây vốn là vì cơ duyên, cho nên trước mắt không thể nào lùi bước. Bất kể như thế nào, cho dù là đầm rồng hang hổ, cửu u địa ngục thì hắn cũng phải xông qua một lần.
Độn quang của Tiêu Thần cực nhanh, nhưng mà sau một lát hắn lập tức thu liễm, dừng bước. Ánh mắt ngưng trọng nhìn về phía bên trái.
Một tòa thạch tháp lẻ loi trơ trọi đứng trên mặt đất hoang vu. Vốn không hấp dẫn ánh mắt một chút nào, nhưng mà ở bên ngoài cửa tháp lại có một vết máu chói mắt kéo dài vào bên trong, nhìn qua vô cùng giật mình. Tuy rằng vết máu này đã bắt đầu khô đi, nhưng mà còn chưa khô hẳn, hiển nhiên chuyện mới xảy ra trước đó không lâu.
Sắc mặt Tiêu Thần ngưng trọng, giờ phút này hắn hơi trầm ngâm, rốt cuộc cũng cất bước đi về phía trước, chậm rãi hướng về phía thạch tháp.
Nhưng mà tới gần ba mươi trượng chung quanh thạch tháp này, một cỗ cảm xúc mặt trái, âm lãnh, khủng bố, bạo ngược tàn nhẫn vô hạn lập tức bộc phát trong thạch tháp, bao phủ Tiêu Thần vào bên trong. Mà cùng lúc đó từng tiếng nhau nuốt mơ hồ tuyền ra, làm cho người ta sởn hết gai ốc.
Tiêu Thần dừng bước lại, thân thể có chút căng cứng, nhưng cũng may tồn tại quỷ dị trong thạch tháp dường như không nỡ bỏ huyết thực trong tay mình, giờ phút này đang bận nhai nuốt cho nên cũng không có ra tay.
Tiêu Thần chậm rãi lùi về phía sau, đợi cho tới khi cách thạch tháp này trăm trượng mới trực tiếp quay người rời đi. Trong nguyên thần của hắn cảm ứng, bên trong thạch tháp này là một mảnh u ám không có cách nào tra xét rõ ràng. Hơn nữa tất cả trong đó đều là khí tức hủy diệt điên cuồng, hiển nhiên không phải là chỗ truyền thừa bảo vật.
Tiêu Thần một đường bay nhanh, sắc mặt lại càng trở nên ngưng trọng. Trên hoang nguyên này hắn trước sau gặp năm tòa thạch tháp, dù chưa tới gần nhưng khí tức tà ác lạnh lẽo như băng này cũng đủ để khiến cho người ta dừng lại.
Những tòa thạch tháp này đứng sừng sững trong hoang nguyên, đương nhiên trong đó tất có bí mật.
Mấy ngày sau, tế đàn hiện lên ở phía xa xa.
Tu sĩ Luyện Đan hiệp hội, ẩn điện đều ở đây. Nhưng mà đám người Bạch Vô Kỵ, Thiên Nữ mặc y phục màu xanh kia lại không ở chỗ này.
Tiêu Thần nhíu mày, giờ phút này hắn chậm rãi tiến lên.
Nếu như đã tới tầng cuối cùng thì hắn có che dấu thân phận hay không cũng không còn quan trọng nữa. Tu sĩ Luyện Đan hiệp hội và ẩn điện cũng không phản bội giao thủ, xem ra truyền thừa Thần sơn này đã xảy ra biến cố gì đó.
Tiêu Thần hiện thân, ánh mắt chúng tu sĩ bên này nhìn vào, đồng tử co rút lại, nhưng mà lại không tỏ vẻ chút nào.
Hơn ba trăm tu sĩ tiến vào Thần sơn, đến lúc này người còn sống sót chỉ có vẻn vẹn hơn bảy mươi người. Người có thể sống sót được cho tới lúc này nhất định là người nổi tiếng, trên tay có vô số át chủ bài, tu vi càng thâm bất khả trắc, cũng không có ai kính sợ với Tiêu Thần.
Giờ phút này bọn hắn liên tục khoanh chân ngồi xuống tế đàn, nắm chắc thời gian khôi phục thương thế trong cơ thể. Tuy nhiên giữa lẫn nhau vẫn giữ khoảng cách nhất định, hiển nhiên trong lòng cũng không tín nhiệm bất kỳ một ai.
Tiêu Thần không để ý tới vẻ mặt đang biến hóa của bọn hắn, hắn trực tiếp đi lên trước tế đàn, ánh mắt nhìn xuống, trong lòng giật thót.
Dưới tế đàn có một tấm bia đá lớn mấy trượng, ở rìa bị tổn hại, chữ viết bên trên có chút mơ hồ, không biết đã tồn tại bao nhiêu năm tháng. Nhưng mà vẫn có thể để cho người ta miễn cưỡng phân biệt ra được nội dung ghi lại trong đó. Nội dung ghi như sau:
“Lão tử bởi vì có chút chuyện mà phải đi, thế nhưng đối với nơi đã ngây ngốc vài vạn năm này cũng có một phen cảm tình. May mà còn lưu lại một chút đồ, về sau tiểu bối nào có thể đoạt được thì miễn cưỡng coi như là trở thành đệ tử ký danh của lão tử. Về sau nếu như lưu lạc một phen ra trò, tự nhiên lão phu sẽ thu làm đệ tử chính thức. Nếu như thành tựu có hạn, tư chất tầm thường, lại dẫm nhầm cứt chó nhận được truyền thừa của lão tử. Vậy thì ngày sau ngươi nên đi thật xa, ngàn vạn lần đừng để lão tử gặp được. Nếu không nhất định lão tử sẽ tự tay phế ngươi...
Đoạn sau đó là một đoạn văn tự khoác lác về bản thân, ca ngợi không ngừng, quả thực nói mình là tồn tại mạnh nhất thế gian.
Cuối cùng mới hơi nói ra chút lai lịch, nói có một trăm linh tám đồ chơi nhỏ trấn áp trong thạch tháp. Ai có thể may mắn đánh chết toàn bộ bọn chúng sẽ có thể đạt được một phần truyền thừa.
Tuy rằng không nói tỉ mỉ, nhưng mà ý tứ cụ thể thì là như vậy.
Sắc mặt Tiêu Thần cổ quái, tuy rằng người để lại lời nhắn cực kỳ cuồng ngạo nhưng tu vi không thể khinh thường. Dù sao chỉ cần có thể mở một không gian độc lập, chỉ bằng vào điểm này cũng đủ để khiến cho trong lòng người ta rung động.
Bình luận