Tuy rằng không gian mấy trăm dặm sụp đổ, nhưng mà có thể thu hoạch được một gốc linh thảo gần như có linh trí, cấp độ đạt tới thất phẩm thượng. Như vậy cơ duyên ẩn chứa trong dược viên này quả thực khiến cho người ta động tâm.
Tuy nhiên bên trong này cũng nguy hiểm vô cùng, từng bước đều là sát cơ.
Nguyên thần Tiêu Thần bộc phát, lập tức triệt để trấn áp gốc linh thảo này. Tiếp đó hắn vươn tay ném đi, vật này cũng không có thừa cơ đào tẩu mà ngoan ngoãn mở rộng bộ rễ cuốn quanh đầu vai Tiêu Thần. Thân linh thảo run rẩy trong gió, có vài phần đáng thương.
Sinh linh trong dược viên có dự cảm về nguy cơ hơn xa tu sĩ nhân tộc. Tiêu Thần thu phục gốc linh thảo này đương nhiên là hi vọng ngày sau có thể thông qua nó nhắc nhở mà cố gắng tránh đi nguy cơ, phiền phức.
Cất bước đi về phía trước, trong độn quang, thân ảnh Tiêu Thần chui vào chỗ sâu trong thảo nguyên rồi biến mất không thấy gì nữa.
...
Trong một rừng rậm có một tu sĩ đang cẩn thận từng li từng tí thu liễm độn quang lại. Ánh mắt nhìn đóa hoa nhỏ kiều diễm đang nở rộ trên cây khô, trên mặt không nhịn được vẻ cuồng hỉ.
- Khô Vinh hoa. Không ngờ lại là Khô Vinh hoa.
- Dược viên này không hổ là nơi Luyện Đan hiệp hội coi trọng nhất, khó trách lão tổ không từ giá nào cũng tranh thủ một danh ngạch cho ta. Hiện tại xem ra quả nhiên sáng suốt vô cùng.
- Tăng thêm Khô Vin hoa này, ta đã thu thập rất nhiều loại tài liều trân quý, gần như tuyệt chủng trong Tu chân giới. Dựa theo tốc độ này, mặc dù không có chiếm được cơ duyên trong Dược viên thì lần này cũng có được một phen thu hoạch không nhỏ.
Tu sĩ này thấp giọng mở miệng, chỉ là sắc mặt lại có chút cẩn thận.
Trước đó khi thu tài liệu hắn đều gặp phải yêu thú ngăn cản. Hơn nữa thực lực của yêu thú trong dược viên này mạnh mẽ, không thể khinh thường. Người này cũng không dám có chút chủ quan nào.
Pháp quyết đánh ra, nguyên thần cảm ứng, chỉ là cũng không có phát hiện ra một chút khác thường nào. Trên mặt tên tu sĩ này hiện lên vẻ vui mừng, xem ra Khô Vinh hoa này còn chưa có yêu thú thủ hộ, như vậy lần này cũng có thể giảm bớt không ít phiền phức.
Người này hóa thành độn quang đáp xuống cây khô, vươn tay định ngắt đóa hoa nhỏ kiều diễm kia.
Nhưng lúc này trong hoa đột nhiên có một đạo lưu quang màu đỏ bắn lên trên người tên tu sĩ kia. Tiếp theo cái cây khô đột nhiên bành trướng, vỏ cây khô héo hóa thành từng tầng da thịt khô quắt, thân cây bổ ra, một cái miệng lớn xuất hiện, lập tức nuốt người này vào trong.
Sau đó một đám thanh âm nhai nuốt nghe rợn cả người không ngừng vang lên trong rừng rậm.
Một lát sau, tất cả tiếng vang biến mất, cây khô vẫn như trước, tuy nhiên gốc hoa nhỏ kia lại càng thêm đỏ tươi, mềm mại phất phơ trong gió.
...
Trong hoang dã.
Chỗ này có hai tu sĩ chiến đấu với nhau, ra tay tàn nhẫn, từng chiêu đều là đoạt mạng đối phương, ra tay không chút lưu tình, rõ ràng là không chết không thôi.
Nhưng trong khi hai người này giao chiến lại rất ăn ý tránh đi một mảnh đất trống ở cách đó trăm trượng. Trên mảnh đất trống này có một gốc sâm màu tím lộ trên mặt đất. Gốc sâm màu tím này không biết đã sinh trưởng bao nhiêu năm, không ngờ hình thể lại hoàn toàn hóa thành hình người, ngũ quan rõ ràng, chỉ có điều hai mắt nhắm nghiền mà thôi.
Một khi gốc sâm này mở mắt, tự nhiên linh trí sẽ mở.
Gốc sâm này đã đạt tới một bước cuối cùng mở ra linh trí, trình độ quý hiếm đương nhiên không cần nói cũng biết. Chẳng trách hai tu sĩ này lại động can qua như vậy, không tiếc chiến đấu sinh tử vì nó.
Oanh..
Một lát sau, một người trong đó trả giá rất lớn, liều mạng trọng thương để chém giết đối thủ. Sau khi thu thập qua loa một phen, lúc này mới hóa thành độn quang bay tới gốc sâm màu tím này, trong mắt tràn ngập lửa nóng.
Nhưng lúc này lại có một đạo loan đao mỏng dính như cánh ve từ trong hư không bắn ra, tiếp đó một cái đầu lâu bay lên trên trời, máu tươi như mưa phun ra.
Ngao cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.
Tu sĩ ẩn nhẫn kia sau khi ra tay đánh chết người nọ mới đào gốc sâm này lên, cho vào trong hộp ngọc. Rồi sau đó lại thanh lý chiến trường, lúc này mới nhanh chóng rời đi.
...
Bạch Vô Kỵ lạnh nhạt đứng đó, gió hơi thổi tới, mái tóc đen trên đầu tung bay.
Trong lúc y phục tung bay, cũng có vài phần khí độ, phong phạm.
Đúng lúc này người này ngẩng đầu, ánh mắt có chút lập lòe.
Hắc Tử Lăng hạ xuống, cười nói:
- Bạch Vô Kỵ đạo hữu đợi lâu chưa? Trên đường ta gặp chút phiền toái nhỏ cho nên chậm trễ một chút thời gian.
Nàng này nói hời hợt, nhưng mà mùi máu tươi nhàn nhạt chưa tiêu tán bên ngoài cơ thể nàng lại cho thấy vừa rồi nàng đã trải qua một phen chém giết.
Đối với chuyện này Bạch Vô Kỵ cũng không có hỏi nhiều, hắn lạnh nhạt gật đầu, nói:
- Tử Lăng đạo hữu, nếu như chậm sợ rằng Dược viên sẽ sinh biến. Nếu như ngươi không cần khôi phục, như vậy chúng ta sẽ lập tức lên đường, chạy tới chỗ kia, thế nào?
Hắc Tử Lăng gật đầu.
Một khắc sau, hai đạo lưu quang rít gào phóng về một phía.
..
Ngày thứ mười ba.
Tiêu Thần băng qua thảo nguyên, vượt qua rừng rậm. Cho tới bây giờ hắn đang ở một nơi hoang dã mênh mông. Một đường đi tới đây có thu hoạch, có chém giết. Tu sĩ chết trên tay hắn có tới tám người.
Tuy rằng lúc khảo hạch phân bộ Tiêu Thần bộc lộ thực lực rất mạnh, nhưng mà tất cả tu sĩ tiến vào dược viên đều không phải là kẻ tầm thường. Cho nên cũng không có ai sợ hãi thực lực của hắn. Nhưng cũng chính bởi vì như vậy cho nên mới khiến cho những người này mất mạng.
Bên cạnh Tiêu Thần có một tu sĩ cực kỳ gầy gò, thân cao ngất lẳng lặng đứng đó. Bộ y phục màu đen rộng thùng thình che khuất thân thể hắn, không có một chút khí tức nào lộ ra.
Hai người kết bạn ma đi.
Lúc này gốc linh thảo màu xanh trên vai Tiêu Thần nhảy lên vui sướng, cành lá mở rộng, chỉ thẳng về một chỗ.
Tiêu Thần thấy thế ánh mắt chớp lên, trong mắt có vài phần vui vẻ. Gốc linh thảo xanh này trên đường đi, vì biểu hiện ra giá trị bản thân tránh cho Tiêu Thần ăn tươi nuốt sống nó cho nên có thể nói là ra sức vô cùng. Tiểu chút chít này trừ phương diện nhạy cảm với nguy hiểm, báo độn ra còn có năng lực cảm ứng đặc thù với linh thảo có linh trí ngang nó, hoặc là sắp có được ý thức. Một khi tới gần phương viên ngàn trượng nó có thể cho Tiêu Thần nhắc nhở chuẩn xác. Chính bởi vì như vậy số bảo vật Tiêu Thần thu được gia tăng rất lớn.
Nhìn biểu hiện của tiểu gia hỏa này, xem ra lần này lại có thu hoạch.
...
Bình luận