Đạo (Dịch) – Chương 877

Tiêu Thần vươn tay, trước mắt hắn lập tức xuất hiện mấy vòng bảo hộ bằng pháp lực. Hắn chỉ cảm thấy kim quang trước mắt lập tức tiêu tán, đợi tới lúc lần nữa mở mắt ra thì Tiêu Thần đã xuất hiện trong một không gian khác.

Ngẩng đầu nhìn lên, trên bầu trời, thông đạo kim quang lúc này chỉ còn vẻn vẹn lớn chừng một trượng, đồng thời đang chậm rãi thu liễm. Sau mấy hô hấp thông đạo triệt để biến mất.

Tiêu Thần thở sâu, ánh mắt quét ngang, sắc mặt có hơi quái dị.

Trời xanh, mây trắng, mặt trời đỏ.

Núi xanh, nước biển, dê bò.

Gió thổi cỏ lay, sóng dập dìu.

Bình thản, yên tĩnh.

Nơi này quả thực đúng như lời Kiếm Tiên đạo nói, phải chú ý cẩn thận, là dược viên nguy cơ trùng trùng sao? Hay là Luyện Đan hiệp hội truyền tống sai? Đưa hắn tới một thảo nguyên tươi tốt khác? Nghĩ tới việc vì sai lầm này mà mất đi cơ duyên trong dược viên, sắc mặt Tiêu Thần không nhịn được trở nên âm trầm.

Tuy nhiên, một khắc sau, khi ánh mắt hắn chậm rãi đảo qua cỏ xanh, rơi vào trên người dê bò lại không nhịn được hít sâu một ngụm khí lạnh.

Cỏ dại bề ngoài giống như rậm rạp, chằng chịt, nếu như nhìn kỹ, mặc dù không biết tên nhưng mà từ khí tức cảm ứng, ít nhất cũng là tài liệu đan dược ngoài nhị phẩm. Thậm chí còn có các loại vật xen lẫn trong cỏ xanh, phẩm giai còn đạt tới cấp độ tam phẩm.

Nếu là tài liệu nhị phẩm, tam phẩm đương nhiên Tiêu Thần sẽ không đặt vào trong mắt, tuy nhiên... số lượng này cũng quá nhiều a.

Thảo nguyên mênh mông, có vô số cỏ xanh sinh trưởng, nuôi dưỡng vô số dê bò béo tròn. Đám cỏ xanh này thấp nhất cũng là nhị phẩm, dê bò thấp nhất cũng là nhị phẩm.

Tài liệu đan dược nhị phẩm, dưỡng dục ra yêu thú nhị phẩm, còn là một số lượng lớn. Hơn nữa trong đó không thiếu đầu yêu thú hình thể cường tráng, sừng trên đầu còn càng thêm sắc bén. Đây là những đầu dê bò đã đạt tới cấp độ tam phẩm. Chúng lặng lẽ, sảng khoái nằm trên thảo nguyên, thi thoảng cắn một đám cỏ xanh màu mỡ bên người, vô cùng thích ý, thư giãn.

Đối với việc Tiêu Thần đột nhiên xuất hiện những đầu yêu thú này cũng chỉ lười biếng mở mắt ra nhìn hắn một chút rồi lại không thèm đếm xỉa mà cúi đầu. Cho dù có đầu hiếu chiến thì cũng chỉ đạp đạp chân, miệng phát ra tiếng gầm nhẹ, có chút uy hiếp, nhưng thủy chung không có một đầu nào tiến lên gây phiền phức cho Tiêu Thần cả.

Chỉ là dù vậy cũng đã khiến cho Tiêu Thần triệt để chấn động.

Dược viên?

Rốt cuộc Tiêu Thần cũng biết rõ đây là đâu.

Nhưng lúc này hắn hơi nhíu mày, ánh mắt nhìn về phía xa.

Gió nhè nhẹ thổi, làm cho cỏ xanh bị đè thấp xuống mặt đất, ngẫu nhiên lộ ra những điểm đen cùng với một đôi mắt khát máu, tàn nhẫn.

Kẻ đi săn trên thảo nguyên, là đàn sói.

Da lông màu xanh, lớn chừng mười trượng, giống như là một con mãnh hổ, nanh vuốt sắc bén, có hàn mang lập lòe. Đám sói này ước chừng ba trăm đầu, trong đó khí tức yếu nhất cũng là cấp độ yêu thú tam phẩm. Mạnh nhất còn đạt tới tam phẩm thượng, tất cả đều cường tráng.

Đám dê bò ngẩng đầu lên, dường như phát giác ra được nguy hiểm, cái chi to lớn, tráng kiện phía sau đạp mặt đất, thân thể giống như mũi tên rời cung chạy trốn về phía xa. Mấy ngàn đầu dê bò ầm ầm phóng đi, thanh thế to lớn giống như thiên quân vạn mã vậy.

Nhưng mà giờ phút này chung quy cũng đã muộn.

Những con sói này nhảy ra, miệng rít gào, thân ảnh hóa thành một tia chớp màu xanh, nhưng như tật phong.

Chiến đấu từ lúc bắt đầu cho tới lúc kết thúc cực kỳ ngắn ngủi. Dưới sự đuổi giết của đám sói xanh, đám dê bò kia lưu lại mấy trăm thi thể, lúc này mới có thể chạy được tứ tán. Mà đám sói xanh cũng không có ý tứ đuổi tận giết tuyệt, giờ phút này mỗi một đầu đều cắn một đầu dê béo, nằm phủ phục trên mặt đất hưởng dụng thành quả đi săn.

Có đầu sói xanh nhìn thấy Tiêu Thần, lập tức gầm nhẹ, nhe răng trợn mắt, rất là hung ác.

Nhưng lúc này có một đầu sói xanh đột nhiên kêu lên, trong đôi mắt hung tàn, khát máu của nó hiện lên sự sợ hãi vô tận. Miệng phát ra thanh âm nức nở nghẹn ngào, kẹp lấy cái đuôi mình chạy thục mạng về phía xa.

Tiêu Thần nhíu mày, nhưng mà sau một khắc sắc mặt hắn lập tức điên cuồng biến đổi, độn quang chợt hiện bên ngoài cơ thể, hóa thành một đạo lưu quang lập tức rời xa nơi này.

Trong nháy mắt sau đó, trời sụp đất lún.

Thảo nguyên tươi tốt trong chốc lát hóa thành tro tàn, hư không vỡ vụn, mây trắng tiêu tán, gió mát hóa thành cương phong giết người, điên cuồng rít gào. Ánh nắng biến mất, cả thiên địa hóa thành một mảnh hỗn độn, giống như là cảnh tượng diệt thế vậy.

Ba trăm đầu sói xanh, tuy rằng tốc độ cực nhanh nhưng mà lại không trốn thoát được lần thiên địa dị biến này. Thân thể rơi vào trong đó, lập tức bị lực lượng hủy diệt cuồng bạo xoắn nát thành huyết nhục. Máu tươi bắn ra, tiếp đó hóa thành bột mịn tiêu tán.

Tiêu Thần đứng bên ngoài mấy trăm dặm, nhìn một mảnh không gian chết vừa mới sụp đổ, không hề có dấu hiệu báo trước này, sắc mặt khó coi tới cực điểm.

Giờ phút này rốt cuộc hắn đã hiểu vì sao dược viên này tốt nhất không nên thi triển thuấn di, nếu như vận khí không tốt sẽ trực tiếp tiến vào trong địa vực chết như vậy, khi đó kết cục không cần phải nói.

Dược viên này quả thực là một nơi vứt đi a.

Không gian nơi này trong năm tháng dài dằng dặc tạo thành lực lượng quy tắc cơ bản của thế giới, bởi vì năng lượng thiếu thốn cho nên phá vỡ mọi thứ. Mỗi giây mỗi khắc không gian này đều đang tiến về phía sụp đổ, chấm dứt. Trong tương lai, rồi sẽ có một ngày nó sẽ hao hết năng lượng, cuối cùng rồi cũng sẽ bị chôn vùi.

Tiêu Thần nhíu mày, một lát sau bỗng nhiên hắn quay người khống chế độn quang rời đi. Trên tay nắm lấy một nhúm cỏ xanh đang phát ra chút linh quang, chỉ là lại bị hắn cưỡng ép trấn áp.

Sinh linh trên thế gian đều có sinh mạng, bằng vào tu luyện thành tựu đại đạo.

Cỏ cây sinh linh cũng có trong hàng ngũ đó. Chỉ có điều cỏ cây sinh linh muốn mở ra linh trí quá chậm, chỉ khi nào thành công bước vào đại đạo, tốc độ tu luyện sẽ rất kinh người. Trong nhân gian giới linh lực thiếu thốn, cộng thêm bị tu sĩ thu thập, sử dụng cho nên sinh linh cỏ cây căn bản không có khả năng mở ra linh trí. Nhưng mà ở trong dược viên này lại có khác biệt rất lớn.

Tiêu Thần nhìn cây cỏ xanh trong tay, phẩm giai của nó ít nhất cũng là Thất phẩm thượng, không ngờ lại có vài phần linh trí. Vừa rồi không gian sụp đổ cho nên nó nhanh chân bỏ chạy, chỉ là lại bị Tiêu Thần phát hiện ra, trực tiếp bắt vào trong tay.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...