Ngay khi tu sĩ Đông Lâm phân bộ đang lo lắng, vị trí đã xuất hiện, bởi vì Dược Hâm luyện chế Đông Lâm đan lục phẩm thượng cho nên bài danh trước mắt của Đông Lâm phân bộ trong những phân bộ ngũ phẩm lại đạt tới vị trí thứ bảy, vị trí này khiến cho vô số tu sĩ đỏ mắt.
- Dược Hâm kia đã là nỏ mạnh hết đà, sau khi luyện chế Đông Lâm đan đã không còn lực ra tay. Chúng ta chỉ cần nắm chắc cơ hội đánh bại hắn, như vậy sẽ nhận được cơ hội tiếp tục khiêu chiến.
- Đông Lâm phân bộ cũng không có Luyện Đan sư nào cao minh, chúng ta không thể bỏ qua cơ hội này được.
- Lần khảo hạch này Linh Việt Phân bộ ta thua, bài danh thứ mười một, nếu như có thể khiêu chiến thành công Đông Lâm phân bộ, như vậy sẽ khiến cho bài danh của chúng ta có thể thăng tiến, thậm chí còn có được tư cách khiêu chiến.
- Khiêu chiến Đông Lâm phân bộ.
Trong lúc nhất thời, bầu không khí ở quảng trường đan đạo sục sôi.
Đông Lâm phân bộ một khắc trước phong quang vô hạn, một khắc sau lại lần nữa bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.
- Người phân bộ ngũ phẩm bị thua, nếu như tự nhận thực lực không kém phân bộ ngũ phẩm khác thì có thể phát ra khiêu chiến. Cơ hội chỉ có vẻn vẹn một lần, người thắng trận căn cứ vào biểu hiện mà có thể tăng tiến thứ hạng, thậm chí còn có thể nhận được cơ hội tiếp tục khiêu chiến.
Sau khi thất bại có thể tiếp tục khiêu chiến, đây là quy định mà Luyện Đan hiệp hội đặt ra để bảo đảm công bằng. Nhưng mà lần khảo hạch trước, người bị thua vận dụng cơ hội này cũng không nhiều. Bởi vì ban đầu khi thăng lô luyện đan, Luyện Đan sư khắp nơi cũng đã biết thực lực lẫn nhau, nếu không có nắm chắc tất thắng tự nhiên sẽ không có ai ra tay. Nếu không chẳng phải sẽ vô duyên vô cớ tạo cho mình một cừu nhân hay sao?
Nhưng mà lần khảo hạch phân bộ này lại có chút biến hóa.
Đông Lâm phân bộ nỏ mạnh hết đà, Dược Hâm không có cách nào ra tay, điểm này tu sĩ khắp nơi đều có thể nhìn thấy được. Tuy rằng Dược Hâm không tiếc hi sinh bản thân bảo toàn Đông Lâm phân bộ, hành vi như vậy cực kỳ khiến cho người ta khâm phục. Nhưng mà trong Tu chân giới này vốn là nơi đặt lợi ích lên hàng đầu, trước mặt chỗ tốt, loại khâm phục này chỉ có thể đặt sang một bên.
Cho nên người tự nhân có thực lực lần này tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội.
Cho nên sau khi thanh âm của tu sĩ Luyện Đan hiệp hội vang lên, ngọc giản thỉnh cầu khiêu chiến Đông Lâm phân bộ được phát ra, tính toán ra số lượng ngọc giản cũng hơn ngàn.
Thấy một màn như vậy Mã Tước cười lạnh liên tục, sắc mặt tu sĩ Đông Lâm phân bộ thì trở nên âm trầm.
- Sư tôn đại nhân không chống đỡ nổi mới khiến cho đám người này nhân cơ hội ra tay khiêu chiến, thực sự là hèn hạ.
Phong Tử Lăng tức giận tới mức thân thể run rẩy.
- Tuyệt đối không thể để cho những người này thực hiện được. Sư tôn đại nhân liều lĩnh luyện chế Đông Lâm đan có được vị trí như hiện tại. Chúng ta nhất quyết phải giữ vững vị trí.
Vân Tử Tề nghiêm túc, kiên định lên tiếng.
- Để cho những người này biết thế nào là lễ độ.
Vũ Từ Thành cũng nổi giận gầm nhẹ.
Ngoài miệng nói có vang dội tới đâu cũng không có tác dụng. Phải có thủ đoạn chân chính như vậy mới có tác dụng. Bình tình mà xem xét, hơn ngàn tu sĩ khiêu chiến, số lượng người có thực lực mạnh mẽ cũng không ít.
Lôi Lôi mím chặt môi, hung hăng trừng mắt nhìn ba sư huynh của mình. Tình huống trước mắt cho dù nói ra những câu này thì sao chứ? Cục diện đã như vậy, mấu chốt là ai ra tay bảo vệ lấy uy nghiêm của Đông Lâm phân bộ a.
- Trận chiến này để lão phu ra tay đi.
Người mở miệng là một lão nhân của Đông Lâm phân bộ, năm đó đã đi theo dưới trướng của Dược Sơn. Tuy rằng tu vi chỉ vẻn vẹn là Nguyên Anh đỉnh phong, nhưng mà thủ đoạn luyện đan lại miễn cưỡng đạt tới ngũ phẩm. Chính là người có được thuật luyện đan mạnh nhất trong Đông Lâm phân bộ ngoại trừ Dược Hâm ra.
Tuy nhiên bằng vào thủ đọa luyện đan ngũ phẩm trung của hắn, muốn bảo vệ vị trí trước mắt, khó. Quá khó.
Mọi người nghe vậy đều trầm mặc, tiếp đó gật đầu.
Thanh Liên nhìn vào trên người Tiêu Thần, nàng biết được chuyện bên trong, có lẽ hiện tại là lúc Tiêu Thần này ra tay.
Ngay khi nàng suy nghĩ thì Dược Hâm trên bồ đoàn đột nhiên mở hai mắt ra. Giờ phút này tuy rằng khí tức của lão quỷ này yếu ớt, nhưng mà trên thân lại có vài phần khí tức khác.
Tiêu Thần nhì qua, thoáng trầm mặc rồi chắp tay nói.
- Dược Hâm đạo hữu, chúng mừng.
Một câu chúc mừng này quá đột nhiên, quá khó hiểu. Nhất là dưới loại cục diện trước mắt này rất dễ khiến cho người ta nghĩ theo phương hướng không tốt.
Sau khi Tiêu Thần nói xong, đệ tử môn hạ của Dược Hâm cùng với tu sĩ trong Đông Lâm phân bộ, sắc mặt tất cả đều trở nên khó coi. Chẳng lẽ Tiêu Thần này không có nhìn rõ tình thế, lần này là mở miệng trào phúng bọn họ sao?
Cho dù ngươi có thân phận không tầm thường, nhưng mà làm như vậy cũng quá phận a. Chẳng lẽ ngươi cho rằng chúng ta không dám trở mặt sao?
Chỉ có ánh mắt Thanh Liên là chớp lên, trong mắt như có điều suy nghĩ.
Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, không có chút dị thường nào.
Dược Hâm ho nhẹ một tiếng, phất tay ý bảo đám người Phong Tử Lăng lui ra, trong mắt có vài phần đắng chát.
- ài. Lão phu cũng thật không ngờ lần này ra tay Triêu Tịch Đạo Đan, vứt đi tính mạng lại có thể phá đi rồi lập lại, đánh vỡ gông cùm trói buộc lão phu đã nhiều năm a.
- Tuy nhiên hiện tại đã quá muộn, dùng tình huống của lão phu hiện tại, phải làm thế nào đây a?
Tiêu Thần mở miệng chúc mừng là bởi vì tu vi của Dược Hâm không bị giam cầm mà đã phá vỡ xiềng xích trói buộc. Tuy nhiên dùng tình huống của Dược Hâm hiện tại, khí huyết hao tổn nhiều, căn cơ dao động, thọ nguyên khô kiệt. Trong vòng ba mươi năm Sinh tử kiếp sẽ đánh xuống.
Hắn đã không còn cơ hội nào nữa.
Tu sĩ Đông Lâm phân bộ tới lúc này mới hiểu được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lúc này đoán ra, trong lòng mọi người càng thêm đắng chát.
- Tiêu Thần đạo hữu, lão phu rơi vào tình cảnh hôm nay là do lão phu tự mình lựa chọn, trong lòng không oán không hối. Chỉ hi vọng đạo hữu có thể ra tay, che chở cho Đông Lâm phân bộ chúng ta vượt qua khảo hạch lần này. Như vậy trong lòng lão phu cảm kích vạn phần.
Dược Hâm mở miệng, giọng điệu thành khẩn.
Bình luận