Trên lễ đài.
Tửu lão quái lặng im không nói, một lát sau mới lầm bầm nói:
- Dược SƠn, xem ra ánh mắt của lão quỷ ngươi vẫn không tồi, tuy rằng tên đồ đệ của ngươi ngu xuẩn một chút, nếu không năm đó cũng không bị tính toán. Lão phu muốn giúp hắn nhưng cũng không biết là người phương nào ra tay.
- Trận chiến hôm nay, cho dù ngươi có chết nhưng vẫn có thể diện, cho dù nhắm mắt cũng có thể cười a.
Trong khi nói chuyện, trên mặt lão quỷ này hiện lên vài phần cảm thán, lắc đầu than nhẹ. Dược Hâm thắng, nhưng mà trả giá rất nhiều, cũng quá lớn.
Đám lão quỷ Nguyên Thành Tử im lặng một lát, tiếp theo liếc mắt nhìn nhau. Bọn họ cười khổ, nhưng mà trong lòng lại tâm phục khẩu phục, đổ ước thua cũng không oán. Ai có thể nghĩ tới Dược Hâm tiểu tử của Đông Lâm phân bộ lại có dũng khí, phách lực như vậy chứ?
- Nguyện đánh cược nguyện chịu thua, đan phương thất phẩm đây.
Bốn lão quái trước sau lấy ngọc giản từ trong nhẫn trữ vật ra, nhìn qua rất là cổ xưa. Hiển nhiên không phải là thứ mới chế tạo sau này.
Tửu lão quái cũng không có chối từ, không chút khách khí cầm trên tay. Một tia thần thức rót vào, sau khi xem xét mới thỏa mãn gật đầu rồi thu vào trong nhẫn trữ vật. Hiển nhiên đối với hàng mà bốn lão quỷ này lấy ra cực kỳ thỏa mãn.
Nguyên Thành Tử lắc đầu, đan phương thất phẩm đối với bọn hắn mà nói cũng là tổn thất không nhỏ. Thua như vậy quá oan ức, trong lòng lão quỷ này tự nhiên không phục.
Tửu lão quái nhíu mày, thầm nghĩ ngươi không phục, như vậy ta cũng không ngại thu một lượt bảo bối của ngươi a. Hắn lập tức bĩu môi, nói:
- Nguyên Thành Tử lão quỷ, nhìn bộ dáng của ngươi dường như trong lòng có chút không phục, sao nào? Có cần ta lại đánh cuộc với ngươi lần nữa hay không?
Trong lòng Nguyên Thành Tử đang ảo não, giờ phút này nghe vậy cũng không có mở miệng đáp ứng. Lão quái Hợp Thể kỳ ai mà không phải là người giảo hoạt vô cùng, tuyệt đối không phải là loại đèn cạn dầu.
- Đánh cuộc đương nhiên lão phu ta không sợ, nhưng mà ngươi thử nói xem, lần này đánh thế nào đây?
Tửu lão quái vươn tay chỉ vào trong trường, nói:
- Bài danh cuối cùng. Nếu như Đông Lâm phân bộ ở trên Hắc Sơn phân bộ thì lão phu thắng. Trái lại nếu như Hắc Sơn phân bộ ở phía trên thì ngươi thắng, sao nào?
Nguyên Thành Tử nghe vậy lập tức ngẩng đầu, trầm giọng nói:
- Lời của lão quỷ ngươi có thật không?
Dược Hâm của Đông Lâm phân bộ đã vô lực ra tay, nhất định bài danh sẽ thụt lùi. Trái lại Mã Tước của Hắc Sơn phân bộ còn dư lực ra tay, thứ tự tuyệt đối có thể vượt lên trên. Lần cá cược này dù thế nào cũng thấy không thành vấn đề.
Tửu lão quái gật đầu, bộ dáng vẫn như cũ, hiển nhiên rất có lực lượng.
Tuy rằng Nguyên Thành Tử kinh nghi, nhưng mà hắn cũng không có phát giác ra được dị thường. Hắn chần chờ một lát rồi cũng đồng ý, tiền đặt cược gấp bội, hai loại đan phương thất phẩm.
Hai người lại đánh cược thêm, ba lão quỷ vừa rồi đánh cược cũng chần chờ không có ra tay. Dù sao vấn đề này nhìn thế nào cũng có vài phần quỷ dị, chỉ sợ Tửu lão quái này đã biết trước được một chút chuyện, nếu không làm sao có được lực lượng như vậy chứ?
Khổ tâm chuẩn bị rất lâu, thật không ngờ lại vẫn thua, chẳng lẽ đây là số mệnh sao?
Hắn không cam lòng.
- Lý Sự đại nhân không cần như vậy, tuy rằng trận chiến này Hắc Sơn phân bộ chúng ta tạm thời bi thua. Nhưng mà chúng ta cũng không phải là không có cơ hội giẫm nát Đông Lâm phân bộ này dưới chân.
Hàn Phẩm mở miệng, sắc mặt không cam lòng.
Hàn Thành gật đầu.
- Nhị đệ nói cực kỳ đúng.
Mã Tước ngẩng đầu, hai mắt đột nhiên sáng ngời, hắn gật đầu nói:
- Không sai, tuy rằng lão phu thua, nhưng mà chúng ta còn có cơ hội.
Luyện Đan hiệp hội có quy định, như tình huống trước mắt này, Hắc Sơn phân bộ hai lần trước chiến thắng, mặc dù trước mắt thua trong tay Đông Lâm phân bộ nhưng mà vẫn có tư cách tiếp tục khiêu chiến. Chỉ cần xếp hạng sau cùng trên Đông Lâm phân bộ, như vậy vẫn có thể thay thế Đông Lâm phân bộ trở thành phân bộ ngũ phẩm mới.
Mà Đông Lâm phân bộ tuy rằng không giảm phẩm giai, nhưng mà cũng chỉ có một lựa chọn, đó chính là rời khỏi Đông Lâm khu vực, tiến về một khu vực khác.
Tuy rằng đây không phải là kết quả lý tưởng nhất, nhưng mà cũng đủ để khiến cho người ta thỏa mãn.
Lúc này Mã Tước bỗng nhiên quay người, ôm quyền thi lễ, trầm giọng nói:
- Minh Thạch đạo hữu, chuyện kế tiếp đành phải phiền đạo hữu rồi.
Trong đám tu sĩ của Hắc Sơn phân bộ, tu sĩ mặc y phục màu đen kia nghe vậy mới mở mắt ra, thản nhiên nói:
- Mã Tước đạo hữu yên tâm, lão phu đã đồng ý thì tuyệt đối sẽ toàn lực ra tay, giúp ngươi đánh bại Đông Lâm phân bộ xuống thế hạ phong.
Mã Tước nghe vậy đại hỉ.
Lai lịch của tu sĩ mặc y phục màu đen này thần bí, nhưng mà một thân thủ đoạn luyện đan lại xuất thần nhập hóa. Lần này đối phương nhận lời làm cho trong lòng hắn yên tâm hơn rất nhiều.
Trước mắt Dược Hâm bị trọng thương không thể tiếp tục ra tay, trong Đông Lâm phân bộ trừ hắn ra không còn người nổi bật nào khác. Kế tiếp không cần phải nói nhiều. Chỉ cần bắt đầu khiêu chiến là bên đối phương sẽ phải mệt mỏi ứng phó.
Hắn cũng muốn nhìn xem, không có Dược Hâm tọa trấn, Đông Lâm phân bộ còn có thể hoàn thủ được hay không.
- Cho dù hôm nay ngươi liều mạng thì thế nào chứ? Chung quy vẫn khó tránh khỏi kết cục bị thua.
- Tuy rằng Mã Tước ta thua, nhưng mà Hắc Sơn phân bộ chúng ta cũng không phải mất đi cơ hội xoay người. Chờ xem, người cười tới cuối cùng mới thực sự là người thắng.
Trong lòng Mã Tước cười lạnh không thôi.
...
Đông Lâm phân bộ, Dược Hâm được mọi người nâng dậy, bốn đệ tử cẩn thận phụng dưỡng bên cạnh. Giờ phút này sự kích động trong lòng bọn hắn đã thối lui, nhìn bộ dáng già nua của sư tôn, bọn hắn cảm thấy đau khổ trong lòng, sắc mặt buồn bã.
Tu sĩ Đông Lâm phân bộ cũng có chút trầm thấp, mặc dù Lý Sự trưởng đại nhân liều lĩnh chiến thắng thì sao chứ? Luyện chế Triêu Tịch Đạo Đan này đã khiến cho Lý sự trưởng đại nhân hao hết tâm lực, tuyệt đối không có lực tái chiến. Kế tiếp phân bộ bị thua ở khu vực khác sẽ khiêu chiến, khi đó bọn hắn phải tiếp như thế nào đây?
Đông Lâm phân bộ không có ai khác mạnh hơn Dược Hâm, người mạnh nhất cũng chỉ là Luyện Đan sư ngũ phẩm sơ cấp, chưa hẳn có thể bảo vệ được bài danh trước mắt. Nếu như bại trận trong lúc khiêu chiến.... Cố gắng trước đó không phải cũng uổng phí hay sao?&
Bình luận