Đạo (Dịch) – Chương 846

Hắn là Dược Hâm, là người hôm nay buông tay đánh cược một lần, bất kể sinh tử.

Có lẽ không thể nói là thảm thiết bi tráng, nhưng mà cũng có chút giống. Làm cho người ta sau khi tiếp xúc, trong lòng không khỏi cảm khái.

Một loại tài liệu cuối cùng vào lô.

Phun ra tám ngụm máu, ẩn chứa tám trăm năm thọ nguyên, nửa số pháp lực trỏng cơ thể. Tuy nhiên, dù vậy quá trình luyện đan mới trải qua một nửa. Quá trình dung hợp dược lực còn lại mới là lúc khó khăn nhất. Nhưng mà lúc này tất cả mọi người đều hiểu rõ, Dược Hâm đã hao tổn hơn phân nửa, kế tiếp hắn sẽ đối phó thế nào đây?

Chỉ là trong mắt của mọi người lúc này không ngờ lại mang theo vài phần kính sợ, bội phục, những thanh âm mỉa mai ít đi rất nhiều. Bởi vì bọn hắn tự nhận mình không có cách nào làm được như Dược Hâm, dùng tính mạng của mình để bảo vệ Đông Lâm phân bộ.

Nhưng mà lúc này Dược Hâm đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt tái nhượt, nhưng mà trong mắt lại có thần quang lập lòe.

- Dược Hâm trước kia bái vào sư môn, trải qua sư tôn dốc lòng dạy bảo, có chút thành tựu. Sau đó kế thừa sự nghiệp của tiên tư, lập chí phát dương quang đại. Nhưng mà trời không toại lòng người, trước kia đột phá Bất Trụy hậu kỳ bị người ta tính kế, tu vi tới lúc này không thể nào tiến thêm. Phí thời gian mấy trăm năm cũng không được, khiến cho thực lực Đông Lâm phân bộ ta suy yếu, bị người ta bức bách.

- Dược Hâm kế thừa cơ nghiệp nhưng không được tổng bộ thừa nhận, hôm nay vẫn chỉ là Lý Sự, không thể tự xưng Lý Sự trưởng. Hư danh Dược Hâm ta cũng không coi trọng, nhưng mà nguyện vọng của tiên sư ta lại muốn hoàn thành. Cho dù không thể phát dương quang đại Đông Lâm phân bộ, nhưng mà cho dù chết Dược Hâm cũng phải bảo vệ nó nguyên vẹn.

- Hôm nay luyện chế Triêu Tịch Đạo Đan, Dược Hâm ta liều mình một lần. Nếu như có thành, kính xin tổng bộ công nhận, có được danh hiệu Lý sự trưởng, nếu không cho dù có xuống dưới mồ thì Dược Hâm ta cũng không có mặt mũi nào đối mặt với tiên sư.

- Hắc Sơn phân bộ, cho dù lão phu chết thì các ngươi cũng đừng mong được như mong muốn.

Dược Hâm quát khẽ, thanh âm bình tĩnh nhưng mà trong đó lại tràn ngập kiên quyết khiến cho người ta hiểu rõ, làm cho người ta nghe vậy không nhịn được biến sắc.

Nói xong Dược Hâm lập tức ra tay.

Khí tức suy yếu trong cơ thể Dược Hâm lập tức tăng vọt, sắc mặt càng đỏ ửng khác thường. Mà cùng lúc đó trên dược lô màu đỏ sậm loang lổ kia đột nhiên hòa tan, giống như là máu tươi dung nhập vào bên trong dược lực.

- Ba trăm năm chuẩn bị, lão phu tự biết tu vi mình không có cách nào đột phá, đem ngàn năm thọ nguyên của bản thân và vô số tinh huyết dung nhập vào trong dược lô này, tất cả đều là vì ngày hôm nay.

- Triêu Tịch Đạo Đan, thành cho ta.

Có ngàn năm thọ nguyên dung nhập, mười ngón tay của Dược Hâm hóa thành hư ảnh, vô số phù văn đan đạo ẩn chứa pháp lực bàng bạc từ trong tay hắn đánh ra, rít gào rung động, dung nhập vào bên trong dược lực.

Dược Hâm dùng bí thuật cưỡng ép khôi phục pháp lực, làm tự tổn căn cơ, lần này vô luận luyện chế thành hay bại tu vi hắn ít nhất cũng phải rơi xuống một cấp độ, hơn nữa thọ nguyên gần như khô kiệt, tuyệt đối không có cách nào vượt qua sinh tử kiếp.

Nói cách khác, người này hẳn phải chết.

Biết rõ hẳn phải chết mà vẫn làm vậy, có thể coi là ngu xuẩn, nhưng mà Dược Hâm cũng không hối hận. Tu vi kiếp này của hắn nhất định trì trệ không thể tiến thêm. Địa vị cũng không được thừa nhận. Đã như vậy không bằng dùng cỗ thân thể tàn này đánh cược một lần, hoặc là có thể bảo vệ cơ nghiệp của tiên sư, mà mình lại được công nhận.

Rất nhiều chuẩn bị ngày hôm nay bộc phát, Triêu Tịch Đạo Đan tất phải thành.

Bí thuật cắn trả, khóe miệng có máu tràn ra, nhưng mà pháp quyết trong tay Dược Hâm vẫn không loạn chút nào mà còn dùng tốc độ càng thêm nhanh chóng bắn ra.

Thời gian trôi qua, thời hạn cuối cùng cũng tới, tay Dược Hâm đánh ra một đạo pháp quyết đan đạo cuối cùng, miệng Dược Hâm bỗng nhiên rít lên một tiếng:

- Thành đan cho ta.

Sau một khắc, lò đan ầm ầm vỡ vụn, một khỏa đan dược được thành hình, màu đỏ như máu, màu sắc vô cùng xinh đẹp.

Đan ra, kiếp tới.

Triêu Tịch Đạo Đan, công hiệu nghịch thiên, bị thiên địa ghi hận, đan kiếp mạnh mẽ. Đan thành mười khỏa chỉ có chưa đầy một khỏa có thể bình yên vượt qua đan kiếp. Tuy rằng Dược Hâm thay thế tài liệu làm cho phẩm giai của đan dược giảm xuống rất nhiều, uy năng của đan kiếp cũng yếu bớt. Nhưng mà có thể vượt qua hay không cũng không biết được.

- khai lò.

Tu sĩ Luyện Đan hiệp hội mở miệng, nhưng mà giờ phút này trăm tên tu sĩ của phân bộ ngũ phẩm lại hoảng sợ phát hiện ra đan dược mà bọn hắn luyện chế lại co đầu rút cổ không dám tế ra. Giống như trước mắt bọn chúng xuất hiện tồn tại càng thêm tô quý, khiến cho bọn chúng không dám làm càn.

Tuy nhiên sau khi tu sĩ dùng pháp lực thúc dục, linh đan cũng bắn ra, nhưng mà lại sớm tránh lui ra xa xa. Trong vòng ngàn trượng xung quanh Triêu Tịch Đạo Đan không có bất kỳ một khỏa đan dược nào dám can đảm tới gần.

Sấm sét gào thét, ầm ầm hàng lâm.

Trong trăm đạo sấm sét này có một đạo sấm sét dễ thấy nhất, nó màu đỏ, như là máu tươi pha loãng, rất nhỏ, gần như bằng cánh tay của người thường. Nhưng mà uy áp phát ra từ đó lại khiến cho những đạo sấm sét chung quanh run lên, tiếp đó né tránh, lùi về phía sau, không dám cùng đánh xuống.

Vô số lão quái Hợp Thể kỳ hơi co rút mắt lại, nhìn đạo sấm sét màu đỏ trên không trung, trong đôi mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ, kiêng kỵ.

Trong không gian mi tâm của Tiêu Thần, Tiểu Huyết táo bạo đi tới đi lui, trong miệng thi thoảng phát ra tiếng rít gào. Nếu không phải bị Tiêu Thần trói buộc, chỉ sợ tiểu gia hỏa này đã sớm liều lĩnh đi ra thôn phệ đạo sấm sét màu đỏ này vào trong miệng rồi.

Sấm sét màu đỏ là loại thiên kiếp mạnh nhất được ghi chép lại trong Mạc La Tu chân giới, bên trong có uy lực mạnh mẽ, đủ để hủy thiên diệt địa. Tuy rằng bản Triêu Tịch Đạo Đan này đã sớm bị hạ thấp phẩm giai khiến cho đạo sấm sét màu đỏ này yếu hơn, nhưng mà năng lượng ẩn chứa bên trong lại viễn siêu vô số đan kiếp tầm thường.

Oanh.

Dùng đạo sấm sét màu đỏ cầm đầu, chín mươi chín đạo đan kiếp ở phía sau, sấm sét giống như thiên quân vạn mã đánh xuống, thanh thế to lớn, cực kỳ khiến cho người ta trùng kích thị giác.

Chương 847vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...