Đạo (Dịch) – Chương 845

Tuy rằng hắn không thể chờ đợi được, muốn thử luyện chế một phen. Nhưng mà trước mắt còn chưa phải là lúc. Có được Huyết Ngọc Long Nha mễ để luyện chế Triêu Tịch Đạo Đan bản đầy đủ, việc này tuyệt đối không thể bạo lộ nửa điểm, bằng không nhất định sẽ chọc vào họa sát thân.

Hơn nữa luyện chế Triêu Tịch Đạo Đan hung hiểm vô cùng, Tiêu Thần cũng phải chuẩn bị một phen mới có thể ra tay. Nếu như đã xác định chắc chắn, như vậy chỉ cần ngày sau có thời gian là hắn có thể luyện chế, không cần nóng lòng nhất thời.

Lần khảo hạch phân bộ này mới là quan trọng.

Triêu Tịch Đạo Đan kia có thể luyện chế ra được hay không còn khó nói. Cho nên Độ Ách đan thất phẩm mà Luyện Đan hiệp hội lấy ra làm phẩn thưởng, thứ này Tiêu Thần tuyệt đối không thể buông tha.

Dược Hâm ra tay.

Tinh luyện tài liệu.

Triêu Tịch Đạo Đan cần dùng thọ nguyên của tu sĩ dung nhập vào trong dược lực, nguyên nhân căn bản là giữa năm trăm chín mươi chín loại tài liệu này thuộc tính tương khắc lẫn nhau. Hơn nữa cho dù hòa tan thì dược lực cũng không cùng thuộc tính, tuyệt đối sẽ không ở chung một cách hòa bình. Mà thọ nguyên của tu sĩ lại là chất xúc tác, làm tan rã các điểm mấu chốt, dung hợp chúng nó lại với nhau. Hơn nữa theo luyện chế đan dược, thọ nguyên của bản thân tu sĩ cũng được phong ấn vào trong dược lực, khiến cho dược hiệu càng thêm cường đại.

Từ lúc bắt đầu tinh luyện tài liệu đã phải không ngừng tế điện thọ nguyên.

Sắc mặt Dược Hâm bình tĩnh, giờ phút này đánh một quyền vào ngực, trong miệng lập tức phun ra một ngụm máu tươi. Ngụm máu tươi này chính là tinh huyết trong cơ thể hắn, dung hợp với pháp lực và thọ nguyên, trân quý vô cùng. Hao tổn mỗi một giọt đối với bản thân tu sĩ mà nói đều là tổn thương rất lớn. Cho nên giờ phút này, sau khi phun một ngụm máu ra, sắc mặt Dược Hâm trở nên tái nhợt. Nhưng mà trong mắt hắn vẫn hiện lên vẻ bình tĩnh, giống như người vừa mới phun máu không phải là hắn vậy.

Một ngụm máu rơi vào trên dược lô. Dược lô đỏ sậm, loang lổ nhìn như bình thường này không ngờ lại chậm rãi tản mát ra linh quang màu đỏ thẫm. Dưới linh quang lóng lánh, tinh huyết bị hút vào bên trong, dung nhập vào quá trình luyện hóa dược lực.

Khi tinh huyết tiến vào, dược lực đối đầu lập tức hòa hoãn lại. Dược Hâm không để ý mà tiếp tục phất tay, một mặt đưa tài liệu không ngừng vào trong dược lô, luyện hóa nó. Một mặt lại dùng thọ nguyên bao phủ, triệt tiêu xung hợp giữa các loại dược ljwc.

Theo tiến hành tinh luyện, dược lực xung đột càng thêm nghiêm trọng. Thọ nguyên dung nhập vào trong lò đan đã không có cách nào triệt tiêu được nó.

Dược Hâm cau mày, dường như tốc độ hao tổn đã vượt quá dự liệu của hắn. Nhưng mà lúc này lão quái này vẫn không có chần chờ một chút nào. Tay lại đánh một quyền vào ngực mình, lại lần nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Luyện chế Triêu Tịch Đạo Đan này chính là dùng thọ nguyên hắn làm vật dẫn, dùng tinh huyết đúc thành Triêu Tịch Đạo Đan.

Ánh mắt của vô số tu sĩ hội tụ tới, giờ phút này bọn hắn trầm mặc. Bọn hắn không biết tại sao vị Lý Sự của Đông Lâm phân bộ lại liều mạng như vậy, chẳng lẽ đối phương không biết bằng vào thủ đoạn của mình tuyệt đối không có cách nào luyện chế thành công Triêu Tịch Đạo Đan hay sao? Làm như vậy bất quá là tự tìm đường chết mà thôi.

Chẳng lẽ đối phương không sợ chết sao?

Sắc mặt Mã Tước ngưng trọng, nhưng trong lòng thì cười lạnh không thôi. Cho dù Dược Hâm này liều mạng thì có thể làm gì được chứ? Nghịch chuyển âm dương đan trung phẩm mà hắn luyện chế ra đủ để đánh bại đối phương.

Triêu Tịch Đạo Đan, hừ hừ, quả thực là nực cười, không nói tới việc có thủ đoạn luyện đan loại này hay không, chỉ cần bằng vào việc tự mình thay thế tài liệu khác vào chỗ của Cửu Thiên Thần mễ cũng không biết có thể luyện chế thành công ra đan dược hay không. Dược Hâm lão quỷ này bất quá chỉ là vùng vẫy giãy chết mà thôi.

Xem ra lần này không cần hắn âm thầm ra tay thì lão quỷ này cũng sẽ mất mạng.

Sắc mặt của tu sĩ Đông Lâm phân bộ khẩn trương, nhìn sắc mặt Dược Hâm tái nhợt, khí tức dần dần trở nên yếu ớt, sợ Dược Hâm sẽ đột nhiên ngã xuống.

Bốn đệ tử của Dược Hâm nắm chặt tay nhau, ánh mắt oán hận nhìn về phía Hắc Sơn phân bộ. Có lẽ bảy trăm năm trước Mã Tước của Hắc Sơn phân bộ cũng dùng ánh mắt này nhìn Đông Lâm phân bộ phong quang vô hạn năm đó. Cho nên mới có ân oán khúc mắc bảy trăm năm sau cùng với cuộc chiến số mệnh, luân hồi này.

Nếu như hôm nay Dược Hâm bại, có thể đoán được bốn đệ tử hắn sẽ lại ẩn nhẫn khổ tu, thời khắc nào cũng chuẩn bị báo thù rửa hận.

Tiêu Thần chậm rãi lắc đầu, tu sĩ tu đạo, cầu trường sinh, lấy được thần thông. Nhưng mà khi chính thức so sánh, so với thế gian phàm tục cũng không có chỗ nào khác biệt, cũng có ân oán báo thù, cũng có oan oan tương báo mãi không dứt.

Hắn cũng như vậy.

Hắn không làm được chuyện như thánh hiền thượng cổ, xóa bỏ ân oán, không làm được lấy ơn báo áo, không làm được chuyện nếu như ngươi giết ta thì ta sẽ rửa sạch cổ chờ ngươi tới.

Hắn là một con người bình thường, trong thiên đạo này có ngàn vạn sinh linh, nhưng mà người thuộc chữ “Dung này lại có mấy ai chứ? Có lẽ thực sự có tồn tại trên thế gian này, nhưng mà Tiêu Thần chưa từng thấy qua.

Thứ hắn thờ phụng chính là tu vi của bản thân mình, là lực lượng của mình. Chỉ có cường đại, không ngừng cường đại, cường đại tới khi cảnh giới đầy đủ mới có thể giữ được bản thân mình, bảo vệ được người mình coi trọng.

Cho nên hắn có thể hiểu rõ được hành động của Dược Hâm hôm nay.

Đổi lại là hắn, cho dù có thể chết đi nhưng mà hắn cũng sẽ làm vậy.

Đây không phải là vấn đề mặt mũi đơn giản, mà là chấp niệm trong lòng. Trong lòng không cam lòng, khiến cho Dược Hâm căn bản không thể thỏa hiệp, vì vậy cho dù có trả giá bằng tính mạng thì hắn cũng sẽ không nhượng bộ.

Dược Hâm trông coi Đông Lâm phân bộ như là Tiêu Thần trông coi phụ mẫu mình vậy.

Trận chiến này không liên quan tới thắng bại, chỉ cầu bản thân yên tâm là được. Dược Hâm ra tay, chưa hẳn đã có mười phần nắm chắc, nhưng mà cho dù có chết hắn cũng đã cố hết sức. Ngày sau xuống đất cũng có thể gặp mặt tiên sư. Đây chính là suy nghĩ chính thức trong lòng Dược Hâm lúc này.

Luyện đan vẫn đan tiếp tục.

Trong trăm không gian, tu sĩ phân bộ ngũ phẩm ra tay, đan dược lục phẩm chỗ nào cũng có, thủ đoạn đặc sắc tuyệt luân. Những người có biểu hiện chói mắt cũng không ít. Nhưng mà giờ phút này tất cả ánh mắt không tự chủ được hội tụ lại chỗ Dược Hâm, nhìn vào người mặc áo bào tím kia, sắc mặt đang tái nhợt, khóe miệng còn sót vết máu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...