Liên quan tới tranh đoạt quyền lực trong nội bộ Luyện Đan hiệp hội, chỉ cần hơi chút không cẩn thận sẽ có kết cục thịt nát xương tan. Đương nhiên người này không muốn nhúng tay vào bên trong.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp động, đương nhiên hắn hiểu lo lắng trong lòng Bạch Thành An này, nhưng mà lúc này hắn lại cười lạnh một tiếng, thản nhiên nói:
- Đạo hữu không cần phải lo lắng, tại hạ sẽ chọn đan phòng tốt nhất nơi này, đây là một trăm linh thạch, sau khi cầm lấy đạo hữu cũng nên rời đi a. Tránh cho rước họa vào thân
Nói xong Tiêu Thần tiến lên một bước, thản nhiên nói:
- Dương Côn đạo hữu đã mở miệng như vậy tại hạ sẽ không cự tuyệt. Xin chuẩn bị cho ta một gian phòng tứ phẩm cho ta.
Dương Côn nghe vậy gật đầu, linh quang trên tay hắn lóe lên, lập tức có một lệnh bài màu đen xuất hiện trong tay hắn.
- Đạo hữu có thể cầm vật này tiến vào bên trong, tùy ý chọn.
Tiêu Thần tiếp nhận lệnh bài rồi quay người đi vào trong đan phòng.
Về phần hai gã Luyện Đan sư ngũ phẩm khác thì không có rời đi, giờ phút này sắc mặt có chút âm trầm. Tiểu tử này là ai, không ngờ lại có thể khiến cho quản sự của Luyện Đan hiệp hội coi trọng như vậy, lại không đặt hai người hắn vào trong mắt?
Nếu không phải cố kỵ uy danh của Luyện Đan hiệp hội, chỉ sợ bọn hắn đã sớm phát tác rồi.
Tuy nhiên hiện tại trong lòng người này cười lạnh không thôi, bọn hắn không có rời đi là bởi vì muốn ở chỗ này xem trò vui.
Bạch Thành An nhận được một trăm linh thạch của Tiêu Thần, trong mắt có chút ngạc nhiên, tuy rằng hắn rất muốn sớm rời khỏi nơi này, nhưng mà sau khi khẽ cắn môi hắn cũng không có rời đi. Chỉ là hắn vẫn lùi lại một khoảng cách xa một chút, vừa vặn có thể nhìn về phía bên này.
Dương Côn không cần đợi quá lâu, Khôn Bách Xích đã trở lại, sau lưng còn có một nam tử sắc mặt âm trầm, rất có uy nghiêm.
- Dương Khôn quản sự, nghe nói hôm nay ngươi vận dụng quyền hạn cho một tu sĩ có thể tùy ý lựa chọn đan phòng trong một tháng mà không cần phải trả mọt chút linh thạch nào sao? Ngươi có biết chuyện này đại biểu cho điều gì hay không?
Khôn Ly trực tiếp mở miệng, thanh âm âm lãnh, hiển nhiên hai người này bình thường không có quan hệ quá tốt.
Dương Khôn mặt không biểu tình, thản nhiên nói:
- Thủ hạ của Khôn Ly quản sự ngươi quả thực không hiểu quy củ, không ngờ lại cự tuyệt vị đạo hữu kia ở bên ngoài.
- Luyện Đan hiệp hội ta chuẩn bị đan phòng trong Dược Vương thành này, vốn là để cung cấp cho chư vị đạo hữu sử dụng. Chỉ cần giao nạp ra linh thạch là sẽ không bị hạn chế. Không biết từ khi nào quy củ này lại bị một tu sĩ ghi chép nho nhỏ sửa chữa vậy?
Sắc mặt Khôn Ly hơi âm trầm xuống, giờ phút này hắn không chút do dự đánh ra một chưởng. Khôn Bách Xích bắn về phía sau mấy trượng, thống khổ rên rỉ không thôi.
- Tu sĩ thuộc hạ của ta không biết quy củ ta đã xử lý, không biết Dương Côn đạo hữu có thể cho tại hạ một lời giải thích về việc này hay không?
Dương Côn khẽ biến sắc, trầm giọng nói:
- Chuyện hôm nay do tại hạ một mình gánh chịu, cho dù tu sĩ Luyện Đan hiệp hội có trách tại hạ thì đền bù tổn thất một phen cũng là hợp tình hợp lý. Chắn hẳn việc này cho dù là các Lý Sự biết cũng không trách tội ta.
- Được, Dương Côn đạo hữu đã nói như vậy thì Khôn Ly ta cũng không cần nhiều lời. Chuyện ngày hôm nay ta sẽ báo cáo lên trên.
Khôn Ly cười lạnh, nhưng mà giờ phút này hắn còn chưa dứt lời thì đột nhiên hoảng sợ ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ.
Dương Côn và hai gã Luyện Đan sư ngũ phẩm bên cạnh cũng lập tức biến sắc.
Chỉ có Bạch Thành An tu vi yếu ớt, như khi hắn chính thức cảm ứng được một tia uy áp ở phía chân trời, cả thân thể lập tức cứng ngắc, trong đầu như có ngàn vạn sấm sét đánh vào, không ngừng ong ong, thần niệm triệt để bị đánh cho xơ xác.
Đan kiếp thất phẩm.
Vô số tu sĩ cao giai trong Dược Vương thành liên tục ngẩng đầu lên, đồng tử kịch liệt co rút lại. Cả đám ngẩng đầu, gắt gao nhìn về phía không trung, lúc này trên không trung có kiếp vân đen kịt giống như thủy triều kéo tới, vẻ mặt cả đám tu sĩ cao giai nghiêm túc không thôi.
Về phần tu sĩ tầm thường và tu sĩ cấp thấp càng liên tục biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ kính sợ, hâm mộ, ghen ghét... Vẻ mặt phức tạp vô cùng.
Cho dù Dược Vương thành là nơi Luyện Đan sư cao giai hội tụ thì đan kiếp thất phẩm cũng là tồn tại hi hữu, thậm chí là quanh năm hiếm thấy. Dù sao tu sĩ có được tu vi Luyện Đan sư thất phẩm, thân phận địa vị không tầm thường, không dưới lão quái Hợp Thể kỳ. Tuyệt đối là mục tiêu mà tất cả thế lực lớn đều toàn lực ra tay tranh đoạt, đẳng cấp như vậy cho dù luyện chế linh đan cũng cực hiếm xuất đầu lộ diện tại Dược Vương thành, khiến cho mọi người để ý.
Hôm nay trên không trung Dược Vương thành, rốt cuộc lại nghênh đón đan kiếp thất phẩm lần thứ hai sau bao nhiêu năm.
Trên không trung Đông thành có vô số kiếp vân đang cuồn cuộn, giờ phút này giống như bị chấn nhiếp, kiếp vân run rẩy, tiếp đó tránh ra chung quanh, lưu lại không gian đủ để cho kiếp vân thất phẩm kia bành trướng, biểu hiện sức mạnh của mình.
Phân bộ Luyện Đan hiệp hội.
Tiêu Thầnđ, Kiếm Tiên đạo lúc này đang xì xào bàn tán trong mật thất, chỉ là hai lão quỷ thi thoảng lại thấp giọng cười âm hiểm. Trong tiếng cười khàn khàn, già nua tràn ngập vẻ hèn mọn, bỉ ổi, đủ để khiến cho người ta nghe thấy lập tức sợ hãi, tiếp theo toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng mà ngay khi đan kiếp thất phẩm hàng lâm, hai người im bặt, liếc mắt nhìn nhau, trong mắt khôi phục vẻ nghiêm túc.
Trong Dược Vương thành từ khi nào lại có một Luyện Đan sư thất phẩm vậy? Nhất là vào lúc khảo hạch phân bộ sắp bắt đầu, đương nhiên chuyện này khiến cho hai lão quỷ không thể không để ý.
Chân bước ra, hai người đồng thời xé rách không gian, thân ảnh lập tức xuất hiện ở trên không phân bộ. Cả hai thi triển thủ đoạn không gian khiến cho không gian gãy, từ đó cũng không sợ bị người khác nhìn thấy hành tung. Giờ phút này cảm nhận được uy áp mạnh mẽ từ trên không trung truyền tới, sắc mặt hai lão quái ngưng trọng vô cùng.
Bất luận như thế nào bọn họ đều muốn biết thân phận của vị Luyện Đan sư đang ra tay luyện đan, nếu không khó có thể yên tâm được.
...
Trong một tiểu viện của thành Bắc.
Một nam tử mặc cẩm bào màu trắng ngồi trên bàn đá, người này quả thực trời sinh tuấnl ãng, mày kiếm, mắt sáng. Lại phối hợp với mái tóc đen kia càng tăng thêm vài phần ngạo nghễ.
Bình luận