Đạo (Dịch) – Chương 822

- Ngài tiêu càng nhiều thì chúng ta cũng được lợi càng nhiều. Đồng thời số linh thạch ngài tiết kiệm được cũng càng nhiều.

Người này mồm mép có chút lưu loát, quả thực cũng không bởi vì Tiêu Thần không hiểu rõ nơi này mà cười nhạo hắn.

Tiêu Thần gật đầu, biện pháp này không tệ, hắn lập tức gật đầu nói:

- Được, mang ta đi một phòng luyện đan tương đối kín đáo, ta chuẩn bị động thủ luyện chế một ít linh đan.

Trong lòng Bạch Thành An than thở, xem ra cảm giác của hắn đã sai rồi. Dẫn người tới phòng luyện đan không thể nghi ngờ là việc làm có ít chất béo nhất. Tuy nhiên đã tiếp nhận thì phải làm tốt, trên mặt người này cũng không biểu hiện một chút khó chịu nào, hắn cười cười, đi trước dẫn đường.

Hai người hối hả đi trên đường, sau mấy lần quẹo trái quẹo phải, cuối cùng chung quanh cũng trở nên yên tĩnh. Nhìn thân ảnh quen thuộc dẫn đường phía trước, trong lòng Tiêu Thần lắc đầu, nếu không phải có người này dẫn đường, chỉ sợ hắn muốn tìm được nơi luyện đan này cũng không dễ dàng.

- Đến rồi, đạo hữu chờ một lát, tại hạ đi rồi sẽ trở về.

Bạch Thành An chắp chắp tay rồi quay người đi vào trong một căn nhà đá nhỏ gần đó.

Một lát sau người này đi ra, trên mặt có chút lúng túng, ánh mắt có chút phiền muộn.

Lúc đối mặt với ánh mắt khó hiểu của Tiêu Thần, Bạch Thành An xấu hổ cười cười, thấp giọng nói:

- Thực sự ngại quá, quản lý phụ trách đăng ký ngày hôm nay là một tu sĩ không có quan hệ tốt với ta, nếu không tại hạ mang theo đạo hữu đi tới một nơi khác cũng được.

Tiêu Thần hơi nhíu mày.

- Sao vậy? Nơi này không còn chỗ sao?

Bạch Thành An bất đắc dĩ gật đầu, thấp giọng lầm bầm:

- Người ta phụ trách đăng ký, tuy rằng chức vị không cao, nhưng mà quyền hạn còn đó, chúng ta cũng không dám sinh sự ở đây, vẫn nên đi sớm thì hơn.

Tiêu Thần cũng không tình nguyện sinh sự làm tốn thời gian. Khi hắn đang định quay người rời đi thì lại có hai gã Luyện Đan sư ngũ phẩm tới chỗ này. Ánh mắt có chút ngạo nghễ nhìn qua thân hai người Tiêu Thần rồi sau đó nghênh ngang tiếng và trong nhà đá.

Chỉ một lát sau hai người này quay ra, sau lưng có một gã Luyện Đan sư tam phẩm đang nịnh bợ hai người.

- Đan phòng tốt nhất, hơn nữa còn có địa hỏa dẫn dắt lên, khi luyện đan phối hợp sử dụng tuyệt đối có thể tiết kiệm không ít khí lực.

- Mời hai vị đại sư đi theo vãn bối, ván bối tự mình mang hai đại sư đi.

Tiêu Thần thấy thế sắc mặt trở nên âm trầm, hừ lạnh một tiếng rồi thảm nhiên nói:

- Sao vừa rồi đạo hữu bảo không còn chỗ? Sao hiện tại lại có gian phòng tốt nhất có Địa hỏa?

nếu như không có nhìn thấy chuyện này cũng bỏ đi, thế nhưng đã nhìn thấy, cơn tức này dù thế nào hắn cũng không thể nào nuốt xuống được a.

Luyện Đan sư tam phẩm lúc này mới nhìn từ đầu tới chân Tiêu Thần một lần, giờ phút này nghe vậy, vẻ mặt hắn hơi cứng lại, lập tức cười lạnh:

- Sao các ngươi còn chưa đi? Đan phòng này là tài sản của Luyện Đan hiệp hội chúng ta, tại hạ phụ trách quản lý. Muốn cho ai thuê thì cho người đó, chẳng lẽ còn cần giải thích với các ngươi hay sao?

Về phần hai gã Luyện Đan sư ngũ phẩm khác thì cười lạnh, tuy rằng không có mở miệng nhưng ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần có chút chế nhạo. Chỉ là một tiểu gia hỏa Nguyên Anh trung kỳ, đương nhiên bọn hắn sẽ không đặt vào trong mắt.

Sắc mặt Tiêu Thần lạnh lùng, nhưng mà giờ phút này không đợi hắn mở miệng lại có tiếng mắng mỏ truyền tới.

- Đáng chết, đan phòng mà Luyện Đan hiệp hội ta chuẩn bị là để cho chư vị đạo hữu có thể sử dụng luyện đan, ngươi là thủ hạ của ai? Không ngờ lại không hiểu quy củ như vậy?

Thanh âm chưa dứt thì đã có một nam tử vẻ mặt ngay thẳng, ước chừng ba mươi mấy tuổi giận dữ bước nhanh tới.

Người này mặc một pháp bào đỏ thẫm của Luyện Đan sư tứ phẩm, hắn mở miệng răn dạy Luyện Đan sư tam phẩm kia. Tuy rằng Luyện Đan sư tam phẩm này không cam lòng nhưng mà cũng không dám mở miệng cãi lại, hắn ấp úng không nói nên lời.

Người vừa tới hung hăng trừng mắt nhìn Luyện Đan sư tam phẩm này, lúc này mới chắp tay thi lễ với Tiêu Thần, nói:

- Kính mong đạo hữu không nên đặt việc này trong lòng, tại hạ Dương Côn là quản sự của một đan phòng, sau này tại hạ nhất định sẽ hung hăng trừng phạt người này vì không biết quy củ, làm cho đạo hữu khó chịu.

- Đan phòng của Luyện Đan hiệp hội chúng ta, tất cả đạo hữu chỉ cần giao nạp một số lượng linh thạch nhất định là có thể sử dụng. Nhưng mà lần này vì tỏ vẻ áy náy, đạo hữu có thể miễn phí, tùy ý lựa chọn đan phòng sử dụng trong vòng một tháng, không cần phải trả thêm chút linh thạch nào.

Giọng điệu của Dương Côn này cực kỳ thành khẩn, làm cho người ta nghe qua trong lòng không tự giác được sinh ra vài phần hảo cảm.

Sắc mặt Tiêu Thần hơi hòa hoãn, tuy nhiên hắn còn chưa mở miệng thì Luyện Đan sư tam phẩm kia lại ngẩng đầu lên, trầm giọng nói:

- Dương quản sự, thuộc hạ chính là người dưới trướng Khôn Ly quản sự, cách làm lần này của quản sự chỉ sợ có chút không ổn.

- Đan phòng của Luyện Đan hiệp hội ta từ lúc nào lại cho người ta sử dụng miễn phí vậy? Hơn nữa ngài mở miệng lại không hạn chế quy cách, vạn nhất người này mở miệng đòi đan phòng thất phẩm, phòng này một tháng tốn số lượng linh thạch không hề nhỏ a. Việc này theo ta thấy, dùng quyền hạn của Dương quản sự cũng không có cách nào làm chủ một mình a.

Khôn Bách Xích âm lãnh mở miệng, hiển nhiên cũng không quá đặt Dương Côn vào mắt, dùng thân phận Luyện Đan sư tam phẩm của hắn mà dám có gan làm như vậy có thể thấy được sau lưng tất có chỗ dựa.

Sắc mặt Dương Côn lập tức trở nên cực kỳ khó coi, thanh âm trở lên lạnh lùng:

- Chuyện xử lý thế nào trong lòng bản quản sự tự biết, ngươi không cần nhiều lời. Tất cả hậu quả do một mình ta gánh chịu.

Khôn Bách Xích hừ lạnh mộ tiếng, nói:

- Dương Côn quản sự đã khư khư cố chấp như vậy, đương nhiên thuộc hạ không thể ngăn cản. Chỉ là hôm nay tới phiên thuộc hạ quản nơi này, việc này nhất định phải báo cáo lên Khôn Ly quản sự.

Nói xong người này chắp tay thi lễ, quay người, nhanh chóng rời đi.

Sắc mặt Bạch Thành An trắng bệch, thấp giọng nói bên tai Tiêu Thần:

- Đạo hữu, hôm nay đan phòng kia tốt nhất ngươi không nên sử dụng a. Tránh cho trêu vào phiền toái, lần này linh thạch tại hạ không lấy, tại hạ sẽ mang đạo hữu đi tới nơi khác, chọn một đan phòng khác là được, đạo hữu thấy được không?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...