Sau đó sẽ lập tức vỡ vụn, tiêu tán. Hơn nữa dưới sự bức bách của hai lão bất tử, Tiêu Thần chỉ có thể bất đắc dĩ thề thốt. Những đan phương này tuyệt đối không thể truyền ra bên ngoài, nếu không sẽ bị hai lão quái này đuổi giết.
Chỉ là dù như vậy nhưng trong lòng Tiêu Thần vẫn cực kỳ thỏa mãn.
Giờ phút này hắn lấy ra một khỏa ngọc giản, thần thức tản ra, tiến vào bên trong.
Thiên Vương Thần đạo đan, thất phẩm hạ.
Tử Khí Diệu Trần đan, thất phẩm hạ.
Khí Huyết Thăng Long đan, thất phẩm hạ.
Tẩy Tinh Phạt Tủy đan, thất phẩm hạ.
...
Phong Nguyên Nhất Khí đan, thất phẩm trung.
...
Hoang Cổ Thú hồn đan, thất phẩm thượng.
Tất cả đều là linh đan thất phẩm, trừ một loại Hoang Cổ Thú Hồn đan thất phẩm thượng duy nhất bởi vì thiếu tài liệu là tinh hồn của yêu thú Hợp Thể kỳ cho nên không có cách nào luyện chế ra. Những đan dược còn lại, Tiêu Thần đều từ chỗ hai lão quỷ kia mà mạnh mẽ lấy đi hai phần tài liệu.
Mỹ danh nói là thử luyện đna, nếu không tới lúc đó khảo hạch phân bộ biểu hiện thất thường, luyện chế thất bại thì hai người không nên oán hắn. Tuy rằng biết rõ tiểu tử này thừa cơ xảo trá vơ vét tài sản, nhưng mà hai lão quái thở hổn hển một phen, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ thỏa hiệp.
Tiêu Thần xem như đắc chí vừa lòng, có thể đoạt được không ít chỗ tốt từ tay lão quái Hợp Thể kỳ giống như là nhổ răng cọp vậy, chuyện này khiến cho trong lòng hắn có vài phần cảm giác thành tựu.
Tuy nhiên cũng lưu lại di chứng, đó là sau khi chuyện này qua đi rất có khả năng sẽ bị hai lão bất tử này trả thù... Tuy rằng điểm này làm cho hắn có chút đau đầu, nhưng mà Tiêu Thần suy tư nửa ngày, cuối cùng vẫn không chút do dự thừa cơ ra tay.
Loại cơ hội vơ vét một phen này nếu như bỏ qua sẽ hối hận cả đời a.
- Khảo hạch phân bộ, hai đại ẩn điện ra tay... Ha ha, xem ra lần này tất sẽ sinh ra rất nhiều gợn sóng. Tuy nhiên Tiêu Thần ta đã ra tay, tự nhiên sẽ không rơi vào cục diện xám xịt thua trận. Cho nên lần này lên đài, chắc chắn sẽ khiến cho các ngươi khó quên.
Khóe miệng Tiêu Thần nở nụ cười vui vẻ, thầm nghĩ nếu không phải là bên trong nội bộ của Luyện Đan hiệp hội toàn lực tranh đoạt thì sợ rằng hắn cũng không có phen cơ duyên này.
Số mệnh quả thực là thứ kỳ diệu vạn phần, nghĩ tới đây trong lòng Tiêu Thần không khỏi cảm kích hai lão quái kia.
Như vậy trong lần khảo hạch này, hắn chỉ cần đánh bại đối phương triệt để là coi như trả lại phần ân tình này.
Tiêu Thần khẽ cười, hắn cảm giác mình bề ngoài điệu thấp nhưng mà trong lòng lại cực độ muốn dương danh. Hay là bởi vì bản thân không đủ thực lực cho nên miễn cưỡng áp chế suy nghĩ chân thật? Tuy nhiên, có lẽ đại đa số người trên đời này đều là như vậy.
Tiêu Thần không phải là thánh nhân, so với người bình thường cũng không có chỗ nào khác biệt. Chỉ có điều trong lòng hắn nghĩ thế nào mới là điểm mấu chốt, cộng thêm vận khí hơi tốt một chút, tính tình cứng cỏi có thể chịu được cực khổ.
Lắc đầu xua tán những suy nghĩ này, có đan phương có tài liệu, kế tiếp tự nhiên là luyện đan.
Mười bốn khỏa ngọc giản, hai mươi sáu phần tài liệu. Tiêu Thần cẩn thận luyện chế từng ly từng tí, cũng may không có xuất hiện sai lầm gì.
Bằng không tổn thất một phần tài liệu thất phẩm đủ để khiến cho Tiêu Thần cảm thấy đau nhức một hồi.
Khi hai mươi sáu khỏa linh đan xuất thế, trong lòng Tiêu Thần cũng không khỏi sinh ra vài phần hào khí. Có thuật luyện đan nghịch thiên như vậy, cộng thêm sau khi huyết mạch dung hợp đạt được tư chất bảo thể tu luyện, chỉ cần vận khí không quá kém, không chết non trên đường tu tiên thì sẽ có một ngày hắn tung hoành thiên địa.
Chỉ là viễn cảnh này trước mắt vẫn còn quá mức xa xôi a.
Lắc đầu xua tan những suy nghĩ không thực tế này, đại đạo dài đằng đẵng, khó đoán trước. Vẫn nên cẩn thận từng ly từng tí tiến về phía trước thì hơn.
Tiêu Thần xuất quan, linh đan ở lại Tả Mi đạo tràng, nếu không nhất định sẽ dẫn tới một đám đan kiếp của linh đan thất phẩm. Khi đó sẽ đem trọn ánh mắt của tu sĩ trong Dược Vương thành nhìn vào. Đến lúc đó nào còn có thể điệu thấp được nữa?
Có lẽ là trùng hợp, khi đi ra ngoài hắn gặp Thanh Liên, mỹ nhân này vẫn lạnh lùng như trước, nhưng mà khi đối mặt với Thanh Liên khuôn mặt không chút thay đổi, thậm chí còn càng thêm lạnh lùng.
Trải qua chuyện lần trước, trong lòng Tiêu Thần vô cùng kiêng kị nàng ta, nào dám tới gần, sau khi chắp tay một cái, hắn lập tức bỏ chạy.
Chỉ là vẻ mặt như nhìn thấy mãnh thú của hắn rơi vào trong mắt Thanh Liên lại khiến cho tâm tình của vị mỹ nhân lạnh lùng như băng này rối loạn. Con người này rốt cuộc làm sao vậy? Thanh Liên tiểu thư nàng dầu gì cũng là đại mỹ nhân từ nhỏ đã được vô số người theo đuổi, đã khi nào gặp được loại đãi ngộ bị người ta ghẻ lạnh như vậy chứ?
Nếu như biểu hiện của Tiêu Thần có chút nịnh nọt, hoặc là bình thường, nói không chừng vị nữ tử lạnh lùng như đóa hoa sen này sẽ không đặt hắn vào trong mắt, tùy tiện nhìn một cái rồi bỏ qua. Thế nhưng hết lần này tới lần khác phản ứng này của hắn lại khiến cho trong lòng Thanh Liên tiểu thư có chút rối loạn nhất định.
Cho nên Thanh Liên tiểu thư mở miệng.
- Tiêu Thần đạo hữu, hai ngày đóng cửa không ra, không biết lần này đi ra sao lại vội vàng như vậy?
Tiêu Thần cười đáp một câu Đông thành, chân lại không dừng lại một chút nào, nhanh như chớp đã biến mất không còn tăm hơi.
Thanh Liên dậm chân, nàng chỉ cảm thấy trong lòng nghèn nhẹn. Trước kia đều là nàng trốn tránh người khác để tránh quấy rói, tại sao lúc này lại chuyển thành Tiêu Thần kia vậy? Thực sự là đáng hận tới cực điểm.
Tuy nhiên đúng lúc này nàng phát giác ra khí tức đang ở gần mình, đôi mi thanh tú hơi nhíu lại, nàng cũng không có phất tay áo rời đi.
- Thanh Liên tiên tử, thực là đúng dịp, chúng ta lại gặp mặt rồi...
Phong Lăng Tử ra vẻ tiêu sái, khẽ cười rồi chắp tay nói.
Sau lưng hắn là Vũ Tử Tề, Vân Thành Tử, hai người này cũng vui vẻ.
Còn mỗi Lôi Lôi là có thể giữ vững được vẻ lạnh nhạt, nàng chỉ cười khẽ mà không nói gì. Tuy rằng không thể nói cùng là nữ nhân cho nên nàng bài xích đối phương, nhưng mà khí chất của Thanh Liên như vậy khiến cho trong lòng nàng có chút cảm giác thân thiết.
Nghe thấy Phong Tử Lăng mở miệng, trong đôi mắt của Thanh Liên hiện lên vài phần bất đắc dĩ, thầm nghĩ các ngươi lúc nào cũng quan sát động tĩnh bên này, sao lại không trùng hợp được chứ?
Bình luận