Tứ đại đệ tử môn hạ nhìn nhau, chần chờ nửa ngày nhưng mà vẫn không dám tiến lên hỏi một câu. Giờ phút này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Tuy nhiên cũng may tiểu tử đáng ghét ngày hôm qua sau khi theo sư tôn đại nhân ra ngoài không có trở lại, chuyện này khiến cho tâm tình có chút phiền muộn của bọn hắn hơi tốt lên đôi chút.
Chỉ hi vọng tiểu tử này một đi không trở lại, không bao giờ trở lại nữa a.
Đôi mi thanh tú của Thanh Liên hơi nhíu lại, nàng là người ngoài Dược Hâm ra biết rõ chân tướng, không qua khảo hạch của Luyện Đan hiệp hội, có lẽ cũng không cần thời gian dài như vậy a. Hai hàng lông của nàng nhíu lại, ngay cả nàng cũng không phát hiện ra. Nếu nói là trong lòng lo lắng thì quan hệ giữa nàng và Tiêu Thần còn chưa tới cấp độ kia, nhưng chung quy vẫn có chút bất an a.
Cả trong trụ sở của Đông Lâm phân bộ, sau khi Tiêu Thần rời đi, dường như đột nhiên trở nên trầm mặc, áp lực. Các tu sĩ Đông Lâm phân bộ nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ kinh nghi bất định trong mắt đối phương. Dường như tiểu tử nhìn như không chút quan trọng kia lại có địa vị khá cao a.
Loại ý nghĩ này hiện lên trong đầu, lại khiến cho trong lòng bọn hắn cảm thấy khó hiểu. Nếu như là nhân vật có chút sức nặng, vì sao hôm qua Lý Sự đại nhân không có giới thiệu? Lại để mặc bọn hắn có thái độ lạnh lùng như vậy chứ?
Nhưng mặc kệ bởi vì nguyên nhân gì, trước đó là bởi vì không biết một hai, hiện tại đã phát hiện ra điểm này. Ngày sau nếu như Tiêu Thần trở lại, chỉ sợ thái độ của bọn hắn sẽ thay đổi một ít.
Ngay khi bầu không khí tràn ngập áp lực, một khỏa ngọc giản đột nhiên xuyên qua cấm chế của tiểu viện bay vào bên trong.
Dược Hâm khẽ vung tay, sau một khắc hắn bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt hiện lên vài phần vui mừng rồi đứng dậy bước ra ngoài.
Phong Tử Lăng, Vân Tử Thành, Vũ Tử Thành, ba người này liếc nhìu nhau, trên mặt hiện lên vẻ phẫn hận. Cho dù tiểu tử này quay trở lại, về sau cũng đừng mơ tới gần Thanh Liên tiên tử một chút, loại mỹ nhân này không phải là người mà đối phương có tư cách tiếp cận.
Trong mắt của Lôi Lôi lóe lên thần thái khác thường, tiểu tử này mất tích một ngày khiến cho sư tôn đại nhân mất hồn mất vía, xem ra ở chỗ này có vấn đề lớn a... Chứ không phải là ... Tên này là con riêng của sư tôn đại nhân đó chứ?
Trong lòng nữ đệ tử duy nhất của Dược Hâm lúc này đang suy nghĩ linh tinh.
Thanh Liên lần nữa khôi phục bộ dáng trong trẻo lạnh lùng, bình tĩnh như là mặt hồ nước. Khuôn mặt lạnh lùng như muốn xua tán đi suy nghĩ vừa rồi trong lòng nàng.
- Tiêu Thần đạo hữu, rốt cuộc ngươi cũng trở lại.
Dược Hâm mở miệng, trong giọng điệu đột nhiên có vài phần cảm giác như trút được gánh nặng.
Tiêu Thần khẽ cười, mặc dù hắn biết phần quan tâm này trên trình độ nào đó là tới từ khảo hạch phân bộ của Luyện Đan hiệp hội, nhưng mà trong lòng hắn vẫn cảm thấy thoải mái như trước, hắn lập tức cười nói:
- Bất quá là do vị lão nhân gia kia có chút hào hứng cho nên lôi kéo tại hạ nói chuyện nhiều một chút, khiến cho Dược Hâm đạo hữu lo lắng rồi.
Dược Hâm nghe vậy trong lòng hơi run sợ, đương nhiên hắn hiểu vị lão nhân gia mà Tiêu Thần nói là ai. Chỉ là đối với lời nói qua loa của Tiêu Thần hắn cũng không tin một chút nào.
Đồng thời Tửu tiền bối đã mở miệng đuổi hắn về, đương nhiên không muốn hắn biết rõ nội dung bên trong, tự nhiên lão quỷ này sẽ không hỏi nhiều, hắn chỉ gật đầu ý bảo đã hiểu.
Đám người Phong Tử Lăng không rõ ràng cho lắm, không biết hai vị này nói chuyện bí hiểm gì, hắn thức thời không có hỏi nhiều. Mà đôi mắt xinh đẹp của Thanh Liên chớp lên, dường như nghĩ tới cái gì đó.
Tiêu Thần chắp chắp tay:
- Một ngày vừa rồi tin thần có chút mệt mỏi, tại hạ xin phép cáo lui, về phòng nghỉ ngơi. Nếu không có chuyện quan trọng đừng cho người tới quấy rầy ta.
Nói xong Tiêu Thần gật đầu vói mấy người, quay người bước đi.
Thanh Liên đứng dậy, lạnh lùng nói:
- Ta cũng trở về phòng.
Bớt đi hai người, trong sảnh chỉ còn lại tu sĩ của Đông Lâm phân bộ, trên mặt Dược Hâm hiện lên mấy phần nghiêm túc.
- Ngày sau các ngươi cố gắng không nên quấy rầy Tiêu Thần đạo hữu và Thanh Liên đạo hữu. Nếu không một khi bị lão phu biết sẽ không dễ dãi tha thứ như vậy đâu.
- Không đúng, ngay cả phòng của Tiêu Thần đạo hữu các ngươi cũng không được tới gần.
Trầm giọng nhắc nhở một phen, lão quỷ này nhìn phương hướng Tiêu Thần rời đi, trong lòng không tự chủ được có chút hâm mộ. Chắn hẳn Tiêu Thần đạo hữu đã nhận được một chút chỗ tốt trên tay Tửu tiền bối, loại cơ duyên này quả thực khiến cho người ta hâm mộ a.
Tuy nhiên cũng bởi vậy mà khả năng xoay người của Đông Lâm phân bộ sẽ lớn hơn. Lão quỷ này nghĩ tới đây, trong lòng có thêm mấy phần vui vẻ, đối với ánh mắt của mình rất là thỏa mãn.
Tiêu Thần trở về phòng, tuy nhiên cũng không phải giống như trong suy nghĩ của Dược Hâm kia. Đúng là hắn nhận được không ít chỗ tốt từ phân bộ Dược Vương thành, ít nhất trước mắt trong nhẫn trữ vật của hắn có hơn chục loại đan phương thất phẩm. Đan thành đã gặp qua, nhưng mà Kiếm Tiên đạo, Tiêu Thầnđ, hai lão quái này còn không hào phóng tới mức ném đám linh đan trân quý này cho hắn. Tuy nhiên chỉ cần đưa tới một ít tài liệu cũng đã khiến cho Tiêu Thần cực kỳ thỏa mãn rồi.
Có tài liệu trong tay, muốn có linh đan cũng cần tốn một chút thời gian a.
Ta có Tả Mi đạo tràng trong tay, cái gì cũng thiếu, duy chỉ có thời gian là rất nhiều nha.
Phất tay bố trí cấm chế, trong Dược Vương thành này cường giả hội tụ, nhất là khảo hạch phân bộ sắp tới, số lượng tu sĩ càng nhanh chóng tăng cao. Tiêu Thần không hi vọng bởi vì chủ quan nhất thời mà khiến cho bí mật của mình bại lộ ra ngoài ánh sáng, tiếp đó rơi vào trong sự điên cuồng đuổi giết của chúng nhân.
Cho nên có thể nói cấm chế này Tiêu Thần toàn lực ra tay, cho dù có người muốn cường công sợ rằng cũng phải phí một phen khí lực.
Sau khi làm xong việc này, Tiêu Thần thỏa mãn gật đầu, lật tay lấy ra một cục đá ngăm đen trong nhẫn trữ vật, chân bước ra, tiếp đó thân ảnh biến mất không thấy gì nữa.
Học tập đan phương, thí luyện linh đan, loại chuyện này tiến hành trong đạo tràng là tốt nhất.
Tiêu Thần ngồi trong sân, trên bàn đá có đặt mười bốn chiếc ngọc giản. Bên trong đều có đan phương thất phẩm trân quý được phục chế. Tuy nhiên những ngọc giản này lại giống như Địa đồ huyết thạch ở Huyết mạch chi địa, chỉ có thể để cho thần thức của một tu sĩ tiến vào sử dụng.
Bình luận