Đạo (Dịch) – Chương 780

Phương Thành Thủy gầm lên, đánh ra một chưởng đánh gục tu sĩ trước mắt. Lập tức chấn nhiếp đám đông đang rối loạn.

Trong lúc nguy cấp như vậy không ngờ tâm thần của lão quỷ này lại triệt để tỉnh táo, thế cục trước mắt hắn cực kỳ hiểu rõ. Người tới đã có thể đánh chết Phương Thành Sơn, Phương gia bọn hắn tuyệt đối không còn có ai là địch thủ của người này. Hơn nữa lại có đại trận cực kỳ mạnh mẽ, nếu như đối chiến, chỉ sợ Phương gia sẽ tan thành mây khói.

Hít sâu một hơi, Phương Thành Thủy trầm giọng mở miệng, nói:

- Vị đạo hữu này, không biết Phương gia chúng ta rốt cuộc có thù hận gì với đạo hữu, khiến cho đạo hữu không tiếc ra tay, đuổi tận giết tuyệt Phương gia ta như vậy?

- Nếu như Phương gia chúng ta có người bất kính với đạo hữu, hoặc là làm chuyện tổn thương hòa khí, như vậy lão phu nguyện ý giao ra người này, tùy ý để cho đạo hữu xử lý. Phương gia chúng ta cũng sẽ dâng ra một số lượng lớn linh thạch để bồi thường, đền bù cho tổn thất của đạo hữu.

- Lão phu chỉ hi vọng đạo hữu có thể mở một mắt lưới, không nên đuổi tận giết tuyệt Phương gia chúng ta. Nếu không vô số tu sĩ già yếu, phụ nữ, trẻ nhỏ trong Phương gia chúng ta chẳng phải sẽ chết oan uổng hay sao?

- Lão phu xin đạo hữu giơ cao đánh khẽ, chớ lạm sát người vô tội. Lưu lại một đường sống cho Phương gia chúng ta.

Lão quỷ này mở miệng, giọng điệu ra vẻ sầu thảm, vừa thành khẩn lại có vẻ bất đắc dĩ, lại có chút không cam lòng... Đủ loại cảm xúc phức tạp, hiển nhiên trong lòng hắn lúc này cực kỳ phức tạp. Trước mắt hắn cũng không có biện pháp nào khác, chỉ có thể mở miệng như vậy, có lẽ còn có một đường cơ hội giữ lại một đường huyết mạch cho Phương gia, không làm cho huyết mạch Phương gia đoạn tuyệt.

Tiêu Thần nhíu mày, Phương Thành Thủy mở miệng cũng là điểm cố kỵ trong lòng hắn, hắn có thể giết chóc không cố kỵ, trên tay cũng nhiễm đầy máu tươi. Nhưng mà Tiêu Thần chưa bao giờ lạm sát kẻ vô tội. Mặc dù năm đó xử lý người Mộc gia hắn cũng mở một mặt lưới, chỉ là cuối cùng đám người Mộc Mộc vì mạng sống đã khiến cho cả Mộc thị nhất tộc triệt để diệt tuyệt.

Cho nên hôm nay đối mặt với thỉnh cầu của Phương Thành Thủy, trong lòng Tiêu Thần không khỏi sinh ra chần chờ.

Người Phương gia trong Hắc Thổ lĩnh này đạt tới hai mươi vạn người, một ý niệm của hắn là bọn hắn có thể sinh, một ý niệm là có thể tạo ra núi thây biển máu. Tuy rằng biết rõ đạo lý nhổ cỏ tận gốc, nhưng mà khi đối mặt với hai mươi vạn mạng sống, có mấy người có thể hạ sát hai mươi mấy vạn người này mà không nhíu mày lấy một cái cơ chứ?

Ngay khi Tiêu Thần đang chần chờ thì bên ngoài hộ viện đại trận của Phương gia đột nhiên truyền tới một hồi hỗn loạn.

- Tiền bối, xin tiền bối sáng suốt hơn một chút. Phương gia này ngày thường làm việc tâm ngoan thủ lạt, không biết đã tạo ra bao nhiêu sát nghiệt. Hôm nay người chém giết bọn hắn cũng coi như là thay trời hành đạo, không nên có chút áy náy nào.

- Không sai, tiền bối chỉ cần ra tay là được, tuy rằng tại hạ tới Phương gia cầu linh đan nhưng mà cũng là chuyện bất đắc dĩ. Mười bảy năm trước một sư muội của vãn bối đã bị tu sĩ Phương gia làm vấy bẩn, tự vẫn mà vong.

- Phương gia này có tiếng xấu ngập trời, nếu không có lão bất tử Phương Thành Sơn kia chống đỡ chỉ sợ đã sớm bị diệt môn. Hôm nay tiền bối đã chém giết Phương Thành Sơn kia, như vậy cũng nên tiễn dư nghiệt Phương gia cùng quy thiên đi thôi.

Những người mở miệng này không ngờ lại là những tu sĩ vừa mới rời khỏi Phương gia. Giờ phút này Phương gia sắp xong đời, bọn hắn mới dám thổ lộ sự oán hận trong lòng.

Tiêu Thần nhíu mày, xem ra Phương gia này đã gây thù hằn vô số, nếu không cũng không khiến cho nhiều người tức giận như vậy. Lại mở miệng yêu cầu diệt cả tộc mạch bọn hắn.

- Tiền bối, vãn bối Thạch Vân Lĩnh thề có trời, những người Phương gia này đều đáng chết như nhau, ngài tuyệt đối không thể để cho bọn chúng còn đường sống sót.

Một tu sĩ hai mươi mấy tuổi phóng tới, thân thể hiện ra từ độn quang. Người này kính cẩn quỳ xuống hành đại lễ với Tiêu Thần.

- Bảy năm trước, hơn một vạn ba ngàn nhân khẩu của Thạch gia chúng ta bởi vì một chút tranh giành lợi ích mà bị Phương gia này diệt sát. Nếu không phải phụ thân vãn bối liều chết phản kháng ném ta đi, có lẽ huyết mạch Thạch gia chúng ta đã sớm triệt để đoạn tuyệt.

- Thử hỏi năm đó Phương gia này có từng cân nhắc tới người Thạch gia chúng ta hay không? Lúc trước bọn chúng cũng có thể hạ sát thủ, như vậy hôm nay có tư cách gì sinh một đường sinh cơ trong tay tiền bối cơ chứ?

- Nếu như tiền bối ra tay đồ diệt toàn bộ Phương gia, vãn bối nguyện ý dùng cả đời này làm trâu làm ngựa cho tiền bối. Cho dù mất mạng, cho dù thịt nát xương tan cũng không oán không hối.

Nói xong người này liên tục dập đâuù.

Thạch Vân Lĩnh này chưa dứt lời thì lại có một tu sĩ khác tiến lên.

- Thạch bằng hữu nói những câu này đều là sự thực. Năm đó Thạch gia kinh biến chắc hẳn không ít đạo hữu ở nơi này đều được nghe thấy.

- Vãn bối DIệp Ly cũng từng gặp cảnh ngộ như Thạch bằng hữu, hơn năm ngàn người Diệp gia đều bị tu sĩ Phương gia đồ diệt toàn bộ. Cho dù là tiểu muội còn trong tã lót của vãn bối cũng không thể may mắt thoát khỏi. Như vậy Phương gia nào có tư cách tha thứ chứ?

- Hôm nay vãn bối và Thạch bằng hữu tới đây là bởi vì biết bản thân không có hi vọng báo thù Phương gia, nhưng gia nhập Phương gia là bởi vì muốn tìm kiếm cơ hội báo thù cho cả gia tộc.

- Kính xin tiền bối không được mềm lòng, Phương gia này tội ác vô số. Chuyện đồ diệt toàn g ia cũng không phải là ít, vãn bối và Thạch bằng hữu bất quá chỉ là số ít trong đó. Những gia tộc như Phương gia này nên triệt để diệt tuyệt.

Hai người mở miệng, lại có mười tên tu sĩ tiến lên, tuy rằng không có huyết hải thâm cừu bằng hai người này nhưng cũng có được oán hận không nhỏ.

Mà những tu sĩ Phương gia bị nhốt trong hộ viện đại trận thì sắc mặt trắng bệch, trong lòng như tro tàn. Chắc hẳn năm đó khi gia tay đồ diệt nhân mạch người ta, những người này cũng thật không ngờ có ngày Phương gia bọn hắn cũng gặp phải kết cục như vậy.

Trên trán Phương Thành Thủy sinh ra mồ hôi lạnh, thân là lão tổ Bất Trụy của Phương gia, trong lòng hắn đương nhiên hiểu rõ những lời tu sĩ bên ngoài nói không có chút giả dối nào. Cũng chính bởi vì như vậy cho nên hắn mới sợ hãi, khủng hoảng như vậy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...