Đạo (Dịch) – Chương 779

Tiêu Thần lạnh nhạt mở miệng, thanh âm chưa dứt thì trong cảm ứng nguyên thần của chúng nhân, khí tức của hộ viện đại trận Phương gia lập tức thay đổi. Vốn từ trận pháp thủ hộ lại hóa thành đại trận công kích dữ tợn, khí tức tàn sát bừa bãi, sát cơ lạnh lẽo phát từ bên trên phát tán ra.

Biến cố như vậy khiến cho tu sĩ Phương gia lập tức biến sắc, ánh mắt của Phương Thành Thủy kia cũng triệt để âm lãnh, đồng thời lại khó dấu một tia kinh hoàng bên trong.

- Đạo hữu phải biết gia chủ Phương gia chúng ta chính là tu sĩ đại năng nhân giới Bất Trụy hậu kỳ, càng là một luyện đan đại sư ngũ phẩm thượng. Lại có giao hảo với Phổ Hoa tông. Nếu như hôm nay đạo hữu dám gây bất lợi với Phương gia chúng ta, ngày sau gia chủ trở về nhất định sẽ không tha cho đạo hữu.

- Nếu như đạo hữu thối lui thì chuyện ngày hôm nay xóa bỏ, nếu không Phương gia sẽ không chết không ngớt với ngươi.

Đại trận hộ viện đột nhiên nghịch chuyển thành sát khí giết người, trong lòng Phương Thành Thủy đã rối loạn, giờ phút này mở miệng đã có vẻ ngoài mạnh trong yếu.

Tiêu Thần nghe vậy lắc đầu, thấp giọng nói:

- Phương Thành Sơn? Nếu như các ngươi đi nhanh một ít có lẽ còn có thể gặp được hắn dưới... Không đúng, lão quỷ này đã bị ta thần hình câu diệt. Cho dù chết đi chỉ sợ người Phương gia các ngươi cũng không có cách nào gặp nhau.

Thanh âm bình thản nhưng lại không khác gì sấm sét.

Phương Thành Sơn chết?

Làm sao có thể? Đây là một tu sĩ đại năng Bất Trụy hậu kỳ a? Thế gian này trừ cường giả Hợp Thể Tôn giả cảnh ra, có ai còn có thể giết chết hắn chứ?

Phương Thành Thủy không tin, cả đám tu sĩ Phương gia không tin. Những tu sĩ từ bên ngoài tới kinh nghi bất định.

- Ngươi nói bậy, gia chủ Phương gia chúng ta tu vi thâm hậu vô cùng, há có thể vô thanh vô tức vẫn lạc chứ? Nhất định là ngươi muốn làm dao động quyết tâm chống cự của Phương gia chúng ta cho nên mới ăn nói bừa bãi như vậy.

- Dám can đảm khiêu khích, vũ nhục với Phương gia ta như vậy, Phương gia ta thề bất lưỡng lập với ngươi.

Phương Thành Thủy gào thét, tuy nhiên khi nhìn sắc mặt bình tĩnh của Tiêu Thần, trong lòng hắn dần dần sinh ra vài phần dự cảm không tốt. Dường như lời của người này... Sẽ không, tuyệt đối không. Trong lòng lão quỷ này phát lạnh, rung động vô cùng. Nếu như Phương Thành Sơn quả thực bị người ta chém giết, như vậy hắn không dám suy nghĩ kết cục của Phương gia sau này.

Nhưng lúc này lại có một tu sĩ Phương gia khống chế độn quang phóng tới, sắc mặt trắng bệch, như phụ mẫu chết.

- Không tốt. Không tốt.

Người này dường như còn chưa nhìn thấy rõ thế cục trước mắt, trong miệng phát ra tiếng rú thảm.

Trong lòng Phương Thành Thủy chấn động, hô hấp trì trệ. Người vừa tới này trong lòng hắn có chút ấn tượng. Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì tu sĩ này chính là người thủ hộ ngọc giản nguyên thần của tu sĩ Phương gia, chỉ là biểu hiện trước mắt của người này...

Hít sâu một hơi, Phương Thành Thủy một tay nắm lấy người này, trầm giọng quát:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Giờ phút này chính hắn cũng không phát hiện ra thanh âm của mình lại khàn khàn như là sắt ma sát nhau vậy, âm trầm tới đáng sợ.

Tu sĩ Phương gia cũng nhận ra người trước mắt:

Hắn quỳ rạp xuống đất, khàn giọng nói:

- Vỡ. Ngọc giản nguyên thần của gia chủ đại nhân vỡ rồi.

Ngọc giản nguyên thần vỡ?

Sắc mặt Phương Thành Thủy lập tức trắng bệch, thân thể lay động một chút, trong lòng đột nhiên sinh ra suy nghĩ lạnh lẽo, Phương gia đã xong đời rồi.

Đám người Phương gia ngây ngốc, lập tức rơi vào trong khủng hoảng, hỗn loạn. Phương Thành Sơn là tồn tại chí cao vô thượng trong lòng bọn họ, ngày hôm nay thân ảnh to lớn cao ngạo này đã ầm ầm sụp đổ trong lòng bọn họ.

Gia chủ đại nhân, đã chết.

Về phần những tu sĩ khác, giờ phút này đồng tử co rút lại, trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn.

Phương Thành Sơn thân là đại năng nhân giới Bất Trụy hậu kỳ, nhưng giờ phút này không ngờ lại bị người ta mạnh mẽ đánh giết. Những người này nhìn về phía tu sĩ mặc thanh sam kia, trong mắt toát lên vẻ kính sợ.

- Tiền bối, chúng ta không có chút liên quan nào tới Phương gia này, hôm nay bị cuốn vào trong việc này. Kính xin tiền bối giơ cao đánh khẽ, thả chúng ta rời đi.

- Vãn bối chính là tu sĩ Kim Lân tông, hôm nay tới Phương gia cầu đan dược, kính xin tiền bối nể mặt tông môn để cho vãn bối rời khỏi nơi này.

- Không sai, xin tiền bối không nên làm ảnh hưởng tới người vô tội. Chúng ta không có bất kỳ quan hệ nào với Phương gia.

- Vãn bối cũng không phải là người của Phương gia...

Cục diện hôm nay rất rõ ràng, vị tiền bối này đã đánh chết Phương Thành Sơn, như vậy trước mắt nhất định sẽ không bỏ qua tu sĩ Phương gia. Bọn hắn cũng không muốn bị liên quna tới, giờ phút này đương nhiên liên tục mở miệng, muốn thoát thân.

Những người này thân phận, bối cảnh phức tạp, nhân số chừng bảy trăm. Đừng nói là Tiêu Thần không phải là kẻ thảm sát người vô tội, cho dù là cực phách Ma đạo cũng tuyệt đối không dám hạ sát thủ lưu lại toàn bộ bọn hắn. Nếu không tất sẽ trêu vào phiền toái không đáng có.

Nhưng lúc này Tiêu Thần nghe vậy thoáng suy nghĩ một chút, lập tức gật đầu, thản nhiên nói.

- Hôm nay bổn tọa chỉ vì Phương gia mà tới, những tu sĩ khác lập tức rời đi, bổn tọa sẽ không ra tay làm khó xử.

- Đa tạ tiền bối.

Vô số tu sĩ nghe vậy trong lòng buông lỏng, giờ phút này đều kính cẩn thi lễ, liên tục khống chế độn quang bay ra phía ngoài.

Dưới sự khống chế của Tiêu Thần, hộ viện đại trận cũng không có công kích, tùy ý để cho bọn hắn nhẹ nhõm xông qua. Lúc này một tu sĩ Phương gia muốn đục nước béo cò, chạy giữ mạng. Nhưng mà thân ảnh hắn vừa mới tiến vào trận pháp, không cần Tiêu Thần khống chế hộ viện đại trận thì đại trận đã lập tức phát động, đánh chết người này, thần hình câu diệt.

Biến cố như vậy khiến cho những tu sĩ Phương gia muốn chạy trốn lập tức sắc mặt trắng bệch, nhanh chóng hạ độn quang xuống, trong mắt hiện lên giận dữ.

Cấm chế này quả thực đã bố trí thêm một chút thủ đoạn, có thể phân biệt ra huyết mạch Phương gia. Một khi tu sĩ Phương gia tiến vào bên trong sẽ tự mình mở ra, dựa vào uy năng của trận pháp triệt để đuổi giết.

Tiêu Thần cười lạnh, hắn khống chế cấm chế cho nên tự nhiên cũng phát hiện ra điểm này. Vì vậy hắn mới dám thả một đám tu sĩ rời đi mà không cần lo lắng có tu sĩ Phương gia thừa cơ đào tẩu.

- Không nên loạn.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...