- Nói đi, có cấm chế này phòng hộ, cho dù là chưởng giáo chân nhân cũng không có cách nào vô thanh vô tức do thám mà biết được tin tức từ cuộc nói chuyện của chúng ta.
Phong Linh Nhi thoáng chần chờ, chuẩn bị lời nói một phen rồi mới mở miệng.
- Kỳ thực bản thân vị Thanh Mi sư muội này cũng không có bối cảnh gì, mà là một tu sĩ xuất thân từ một thành trì nhỏ tên là Thất Lý thành trong lĩnh vực tông môn ta.
Sắc mặt Phổ Dương Tử bình tĩnh, cũng không kinh ngạc, hiển nhiên chuyện này hắn đã sớm dự đoán ra được.
Phong Linh Nhi cũng không thừa nước đục thả câu, lập tức đem chuyện xảy ra trong Thất Lý thành đơn giản nói qua một lần.
- Ồ? Hóa ra là một Luyện Đan sư ngũ phẩm, khó trách con lại che chở cho Thanh Mi như vậy. Con muốn được Tiêu Thần kia trợ giúp đoạt được quán quân lần này sao?
Phổ Dương Tử khẽ gật đầu cười nói.
Phong Linh Nhi cười khổ, tuy rằng nàng biết rõ không có ai có thể thám thính cuộc trò chuyện của hai sư đồ nàng, nhưng mà giờ phút này nàng vẫn không nhịn được mà thấp giọng nói:
- Sư tôn, Tiêu Thần tiền bối không phải là người tầm thường, người không được xem thường người ta. Ngày sau khi có cơ hội gặp mặt, nhất định người phải kính cẩn một chút.
Phổ Dương Tử nhíu mày, dùng tu vi Bất Trụy gần như đỉnh phong của hắn, Tiêu Thần này là thần thánh phương nào mà khiến cho hắn phải cẩn thận đối đãi chứ?
Ồ? Không đúng, vừa rồi Linh Nhi nói kính cẩn... Đây cũng không phải là tu sĩ đồng cấp với hắn...
Chẳng lẽ...
Phổ Dương Tử đột nhiên trừng lớn hai mắt, trong mắt hiện lên vẻ khó có thể tin tưởng.
Phong Linh Nhi thấy phản ứng của sư tôn như vậy, đương nhiên biết rõ trong lòng đối phương nghĩ gì, nàng khẽ gật đầu, chậm rãi nói:
- Tiêu Thần tiền bối không muốn bạo lộ thân phận, hôm nay nói cho sư tôn cũng là được tiền bối lão nhân gia cho phép, nhưng mà sư tôn ngàn vạn lần không nên nói cho người khác biết. Nếu không tất sẽ khiến cho Tiêu Thần tiền bối giận dữ.
Chung quy tu vi của Phổ Dương Tử cũng thâm hậu, tâm tính trầm ổn, giờ phút này miễn cưỡng đè xuống sóng to gió lớn trong lòng, trầm giọng nói:
- Điểm này vi sư biết rõ, Tiêu Thần tiền bối đã không muốn bại lộ thân phận thì vi sư cũng không dám nhiều lời.
- Linh nhi, con đã có cơ duyên quen biết với Tiêu Thần tiền bối, như vậy cũng nên nắm chắc cơ hội trước mắt, nhất định phải đủ kính cẩn có lễ với Tiêu Thần tiền bối. Nếu như có chuyện gì không thể xử lý thì có thể trực tiếp tới tìm ta ra mặt.
Nói tới đây Phổ Dương Tử đứng dậy, thoáng suy nghĩ một chút rồi lại ngồi xuống.
- Tiêu Thần tiền bối kia không muốn bạo lộ thân phận, như vậy vi sư cũng không thể tới bái phỏng. Linh Nhi, con thay vi sư chuyển lời hỏi thăm tới tiền bối.s
Phong Linh Nhi khẽ gật đâuù, đối với phản ứng cẩn thận của sư tôn, nàng cũng không kinh ngạc chút nào.
Tu sĩ Hợp Thể kỳ chính là nhân vật như thần long thấy đầu không thấy đuôi như chưởng giáo chân nhân. Thân có đại uy năng, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều có thể tề thiên liệt địa, thân phận địa vị so với trưởng lão Phổ Hoa tông còn cao hơn vô số lần.
Chừng gần nửa canh giờ sau, Phong Linh Nhi mang theo Thanh Mi rời đi. Phổ Dương Tử tự mình tiễn tới cửa, nhìn đại đệ tử La Thành đang khó hiểu, lão quái này chần chờ một lát rồi vẫn thấp giọng phân phó.
- Ngầy sau nếu như có cơ hội thì nên giữ quan hệ với Thanh Mi sư muội cho tốt, đối với con sẽ có lợi rất lớn.
Nhìn sư tôn vội vàng rời đi, tâm thần của La Thành hơi chấn động, đôi mắt nghiêm nghị.
- Xem ra thân phận của Thanh Mi sư muội này không tầm thường, lại có thể khiến cho sư tôn đại nhân cẩn thận ứng phó như vậy. Đã như vậy ngày sau ta cũng nên cẩn thận một chút..
...
Thanh Mi bái Phổ Dương Tử làm sư phụ, chuyển tới Đông phong ở lại. Tiêu Thần một mình ở trong tiểu viện trong sơn cốc, ba ngày không ra ngoài.
Khi ánh rạng đông ngày thứ tư vừa rơi xuống, cả Phổ Hoa tông triệt đển náo nhiệt, vô số độn quang phóng lên trời, nhìn đám độn quang rậm rạp chằng chịt ít nhất cũng phải có mấy vạn. Một cỗ đại thế chậm rãi được ngưng tụ, bao phủ cả ngọn núi.
Đối với đệ tử Phổ Hoa tông mà nói, khảo hạch luyện đan mỗi năm một lần chính là thời gian quan trọng nhất, biểu hiện những tu sĩ ưu dị sẽ một bước lên trời, từ đó về sau được tông môn ưu ái, một bước lên mây.
- Tiêu Thần tiền bối, đệ tử La Sâm của Đông phong nhất mạch thay Phong sư muội tới dẫn đường cho tiền bối tới địa điểm hảo hạch luyện đan.
Bên ngoài tiểu viện, một đệ tử Phổ Hoa tông kính cẩn mở miệng, thanh âm lộ ra đủ kính sợ.
Két...
Cửa tiểu viện mở ra, Tiêu Thần mặc một bộ thanh sam, sắc mặt bình tĩnh đi ra, hắn ngửa đầu nhìn độn quang ngập trời, lập tức thản nhiên nói
- Đi thôi.
La Sâm kính cẩn gật đầu, đi trước dẫn đường:
- Mời tiền bối.
Tuy rằng hắn không có cảm nhận được một chút khí tức mạnh mẽ nào từ trên người vị Tiêu Thần tiền bối này, thế nhưng sư tôn nhắc nhở thế nào hắn còn chưa quên. Đại nhân vật có thể khiến cho sư tôn cẩn thận đối đãi như vậy đương nhiên không phải là tồn tại mà hắn có thể trêu vào.
Một đường tiến về phía trước, hai người đi thẳng tới quảng trường trên đỉnh chủ phong.
Đệ tử chân truyền của Phổ Hoa tông có ba ngàn người, đệ tử ngoại tông có hơn năm vạn, có thể nói là mênh mông vô cùng, thực lực rất mạnh mẽ. Mười bốn trưởng lão đều có tu vi Bất Trụy, chưởng giáo chân nhân lại là tu sĩ Hợp Thể kỳ, trong phương viên mười mấy vạn dặm chung quanh chính là tông môn cự đầu.
Hôm nay đệ tử tông môn khảo hạch luyện đan, ngoài tu sĩ tông môn ra cũng có không ít tu sĩ của các thế lực giao hảo với Phổ Hoa tông bên ngoài tới xem lễ, khiến cho cục diện ngày hôm nay càng thêm náo nhiệt.
Từng đạo khí tức mạnh mẽ phát tán ra khiến cho cả phiến không gian dường như có vẻ ngưng trọng, lộ ra vẻ nghiêm túc, trang trọng.
Ánh mắt Tiêu Thần chớp động, toát ra vài phần kinh ngạc. Tiêu chuẩn chỉnh thể của tu sĩ Mạc La Tu chân giới này quả nhiên bất phàm, giờ phút này khí tức của tu sĩ Bất Trụy trên đỉnh núi này cũng có hơn ba chục đạo. Trong đó có không ít người thâm trầm, hiển nhiên thực lực không dễ khinh thường.
Thực lực như vậy so với Tu Chân giới chỗ Tiêu Thần mà nói, cho dù là Lục đại cổ tộc cũng không theo kịp.
Bình luận