Đạo (Dịch) – Chương 757

Về phần ngọc điệp đoạt được từ trong tay Phong Nhược Vũ của Kim Ngọc tông cũng bị Tiêu Thần đưa cho tiểu nha đầu làm bùa hộ mạng cuối cùng. Như vậy ngày sau Tiêu Thần rời đi cũng có thể yên tâm hơn rất nhiều.

- Trợ giúp Phong Linh Nhi đoạt được quán quân, đạt được Tử Ngọc Lư Ly đan khôi phục nguyên thần, rồi sau đó mau chóng tăng tiến tu vi, tấn chức Hợp Thể kỳ.

Tiêu Thần xác định kế hoạch ngày sau, trong mắt lập tức có thần mang sáng chói bộc phát. Thế gian này chỉ có Hợp Thể kỳ mới có thể tung hoành không có chỗ cố kỵ, trước mắt tu vi hắn đạt tới Bất Trụy đỉnh phong, nhưng mà vẫn quá yếu.

Phải trở nên mạnh mẽ.

Mục tiêu Hợp Thể Tôn giả cảnh.

...

Tông chủ Phổ Hoa tông đem các ngọn núi phân ra thành sáu ngọn núi lớn, phân biệt do trưởng lão lục mạch nắm giữ. Tam trưởng lão Phổ Dương Tử độc chiếm Đông phong, tuy rằng xưa nay không tham dự tranh đoạt quyền thế, thế nhưng nhất mạch của hắn trong Phổ Hoa tông vẫn có địa vị hết sức quan trọng.

Không giống như ngũ phong khác tu sĩ bên trong như thủy triều, trên Đông phong này lại yên tĩnh và có chút xinh đẹp. Tu sĩ vãng lai ở trên này sắc mặt khiêm cung, hiển nhiên không phải là người tranh quyền đoạt lợi, dốc lòng tu hành đại đạo.

Cũng chính bởi vì như vậy cho nên trưởng lão ngũ mạch mới có thể yên tâm với Phổ Dương Tử như vậy, nếu không một khi hắn biểu lộ thái độ không tham dự liên hợp thì chỉ sợ sẽ bị ngũ mạch liên hợp chè ép.

Tuy rằng tu vi của Phong Linh Nhi không cao nhưng thiên tư tuyệt hảo, lại được Phổ Dương Tử rất là yêu thích, thân phận địa vị không thấp. Tu sĩ vãng lai nhìn thấy nàng, vô luận tu vi cao thấp thế nào đều ngừng chân cười rồi bắt chuyện. Cũng có thể nhìn ra được nàng có quan hệ rất tốt với mọi người.

- Sư tôn, đệ tử Phong Linh Nhi mang theo Thanh Mi sư muội tới cầu kiến.

Trước một đình viện đơn giản, Phong Linh Nhi kính cẩn mở miệng.

Sau đó trong đình viện lập tức truyền ra tiếng cười mắng của một lão giả.

- Tiểu nha đầu con từ trước tới nay coi trời bằng vung, đối với vi sư cũng không biết lớn nhỏ, sao hôm nay đột nhiên trở nên kính cẩn có lễ như vậy chứ? Chẳng lẽ lại có chuyện gì cầu ta hay sao?

- Nhanh vào chút đi, chớ ra vẻ thiện lương trước mặt sư muội.

Nhìn bộ dáng cố nén vui vẻ của Thanh Mi, Phong Linh Nhi bĩu môi, hiển nhiên bản tính trong lòng đã bị Phổ Dương Tử nói toạc ra.

- Vào đi, sư tôn Phổ Dương Tử mới thực sự là dễ nói chuyện, Thanh Mi muội muội không cần khẩn trương.

Phong Linh Nhi không còn cố kỵ, nói xong lập tức đĩnh đạc đẩy cửa đi vào đình viện.

Thanh Mi tiểu nha đầu khẽ cười, cũng không có khẩn trương mà đi theo sau nàng, cất bước tiến vào trong.

Đình viện này không lớn, chỉ rộng bảy tám trượng, bên trong có một gốc hòe già, một cái ghế nằm, một cái bàn vuông. Phổ Dương Tử đang cười tủm tỉm tựa lưng vào ghế ngồi, tay cầm một bình rượu ngon, rất là thích ý.

- Sư tôn, đây là Thanh Mi sư muội.

Phổ Dương Tử cũng không vì thế mà tức giận, hắn cười nói:

- Thanh Mi, ngày sau con nhập môn hạ của ta ngàn vạn lần không nên học nha đầu này, không biết lớn nhỏ khiến cho ta phí không biết bao nhiêu tâm tư a.

Phong Linh Nhi nghe vậy hai mắt tỏa sáng, thúc giục nói:

- Thanh Mi sư muội còn đứng ngây ra đó làm gì, nhanh tiến lên làm lễ bái sư đi.

Thanh Mi hơi ngây ngốc, lập tức phục hồi tinh thần lại rồi nói:

- Đệ tử Thanh Mi bái kiến Phổ Dương Tử sư tôn.

Nói xong nàng cung kính quỳ gối trên mặt đất, hành đại lễ ba quỳ sáu bái chín dập đầu, vẻ mặt kính cẩn, thành khẩn.

Phổ Dương Tử cười gật đầu, hiển nhiên cực kỳ thỏa mãn với biểu hiện của Thanh Mi.

- Vào làm môn hạ của ta, dựa theo lệ cũ vi sư sẽ tặng cho con một vật làm lễ bái sư, tuy nhiên hôm nay ta nghe nói tiểu nha đầu con ở trên Văn Đạo phong xuất ra cả Đạo khí Thiên phẩm, chuyện này khiến cho sư tôn ta hao tổn tâm trí, sợ lấy ra bảo vật không lọt vào trong mắt con. Như vậy chẳng phải sẽ bị người khác chê cười hay sao?

- Đồ vật này chính là thứ trước kia sư tôn ta tự tay đoạt được, tuy rằng không trân quý bằng đạo khí Thiên phẩm, nhưng mà cũng là bảo vật cực kỳ khó có được. Thanh Mi con nên nhận lấy, sau đó đi dạo với La Thành sư huynh trên Đông đỉnh một chút, coi như là bắt chuyện làm quen với chư vị sư huynh sư tỷ.

Trong khi nói chuyện Phổ Dương Tử lấy ra một bảo vật giống như một cái tượng đất đưa cho Thanh Mi.

nhìn thấy Phổ Dương Tử lấy ra bảo vật này, đôi mắt dễ thương của Phong Linh Nhi trừng lớn, cũng không nhịn được mà toát ra vài phần hâm mộ, hiển nhiên cái tượng đất này không tầm thường.

Tuy rằng Thanh Mi không nhìn ra được bảo vật này bất phàm thế nào, nhưng mà nàng cũng có thể nhìn ra vài phần từ phản ứng của Phong Linh Nhi. Lúc này nàng không từ chối mà vui vẻ nhận lấy. Biểu hiện thẳng thắn như vậy rơi vào trong mắt Phổ Dương Tử làm hắn cười ha hả, trong lòng lại có thêm vài phần ưa thích tiểu nha đầu này hơn.

Hắn phất tay, tùy ý bảo Thanh Mi đứng dậy. La Thành đã đứng chờ sẵn ở ngoài cửa, mang tiểu nha đầu đi dạo.

- Được rồi, Linh Nhi nha đầu, chẳng lẽ con không có chuyện gì muốn nói với vi sư sao?

Phổ Dương Tử cười tủm tỉm nhìn qua, ở chỗ sâu trong mắt lại hiên lên vài phần tinh mang.

Phong Linh Nhi trợn trắng mắt, mở miệng nói:

- Nếu như sư tôn đại nhân đã đoán ra vài phần thì cần gì phải hỏi con nữa? Bằng không sao người có thể cam lòng ban thưởng tượng đất được? Phải biết rằng kiện bảo vật này dù con hỏi đã lâu nhưng người cũng không cho con nha.

Phổ Dương Tử cười ha hả:

- Vi sư bất quá chỉ từ chuyện Thanh Mi có được đạo khí Thiên phẩm mà suy đoán được sau lưng nàng chắc chắn có bối cảnh. Thế nhưng tình huống cụ thể lại không quá rõ, còn đang đợi con bẩm báo đây.

Phong Linh Nhi nghe vậy thu hồi nụ cười trên mặt, nghiêm túc, trầm giọng nói:

- Kính xin sư tôn mở cấm chế của đình viện ra, đề phòng tai vách mạch rừng.

Phổ Dương Tử cảm thấy hơi quái dị, xem ra chuyện đã vượt quá dự kiến của hắn. Hắn hiểu từ trước tới nay Phong Linh Nhi là người cực kỳ có chừng mực, lần này yêu cầu đương nhiên phải có đạo lý của nàng. Hắn gật gật đầu, phất tay mở ra cấm chế.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...