Châm độc ngập trời phóng tới, tuy nhiên lại không thể tới gần nàng. Đồng thời từ khí tức trên châm độc nàng có thể nhận thấy đây tuyệt đối không phải là ảo ảnh. Thế nhưng tại sao chúng lại không có chút lực sát thương nào vậy? Thanh Mi có chút hoang mang nhìn tầng linh quang mỏng kia, không ngờ vật này lại có thể ngăn cản tất cả công kích lại.
Châm độc hung hãn rơi xuống, nhưng lại không có cách nào tạo thành một chút thương tổn nào cho tầng linh quang mỏng này. Thậm chí còn không có cách nào tạo ra chút chấn động, biến hóa nào.
Không chỉ có một mình tiểu nha đầu, giờ phút này vô số tu sĩ trên đỉnh Văn Đạo Phong nhìn vào một màn này, trên mặt đồng thời hiện lên vẻ khó có thể tin nổi. Nhất là vẻ hoang mang trên mặt Thanh Mi cũng khiến cho trong lòng mọi người giật thót... Chẳng lẽ.... Vị đại tiểu thư này cũng không biết uy lực bộ pháp bảo trên người mình đó chứ?
Trong lòng sinh ra ý niệm như vậy trong đầu, ánh mắt những người này lập tức trở nên cực kỳ quái dị.
Giờ phút này đối mặt với Thanh Mi, bọn hắn đã thu liễm lại vẻ mỉa mai, đùa giỡn. Pháp bảo này phát ra linh quang ngăn cản công kích của Phương Lăng rất là hời hợt, không có một chút khói lửa nào. Một chút ba động cũng không có.
Điều này nói rõ cái gì? Điều này nói rõ đẳng cấp pháp bảo của người ta thực sự rất cao, cho dù là công kích của Kim Đan hậu kỳ cũng không có cách nào tạo thành một chút hao tổn nào với nó. Loại uy năng này chỉ sợ ít nhất cũng phải là pháp bảo cấp độ cực phẩm mới có thể có được.
Nhìn một tiểu nha đầu Trúc Cơ sơ kỳ, trên người không ngờ lại mang theo pháp bảo cực phẩm, hơn nữa bảo vật này rõ ràng là trang sức phòng ngự. Chuyện này khiến cho những tu sĩ tự nhận tu vi mạnh mẽ, xuất thân bất phàm làm sao có thể chịu đưng nổi?
Nhìn xem, đây mới thực sự là đại thủ bút a. Pháp bảo trang sức cực phẩm, cho dù đứng bất động cho người ta đánh cũng không thể làm gì được bản thân. Trên đời này chỉ sợ không có chuyện nào làm cho người ta nghẹn khuất hơn chuyện này.
Nhưng mà giờ phút này, người có cảm xúc càng sâu hơn chính là mấy tên tu sĩ cảnh giới Bất Trụy đứng trên đỉnh Văn Đạo phong, tuy rằng bọn hắn không phải là tu sĩ Phổ Hoa tông nhưng mà lại có địa vị không nhỏ. Tầm mắt, kiến thức đương nhiên không phải là thứ tu sĩ tầm thường có thể so sánh.
Pháp bảo cực phẩm tuy rằng cũng có thể có loại uy thế này, nhẹ nhõm ngăn cản chiến lực Kim Đan hậu kỳ bộc phát. Nhưng mà mấu chốt là ở chỗ pháp bảo cực phẩm đối với bản thân tu sĩ có thương tổn không nhỏ. Nếu như muốn phát huy ra uy năng cũng cần pháp lực của tu sĩ chống đỡ. Mà Thanh Mi bất quá chỉ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, điểm ấy trong lòng bọn hắn cực kỳ rõ ràng. Nếu như thực sự dùng tu vi Trúc Cơ sơ kỳ làm cơ sở, nào có thể thúc dục được pháp bảo cực phẩm cơ chứ?
Chẳng lẽ bộ pháp bảo phòng ngự này là... đạo khí?
Chỉ có Đạo khí tự mình sinh ra linh trí, có thể tự hấp thu linh khí thiên địa bổ sung năng lượng hao tổn, không cần tu sĩ điều khiển cũng có thể tự mình ngăn địch, sẽ không tạo ra bất kỳ hao tổn nào cho tu sĩ.
Mấy tên tu sĩ cảnh giới Bất Trụy nhìn nhau, mặc dù có suy đoná này nhưng mà trong lòng bọn hắn vẫn không thể nào tin tưởng được.
Phải biết rằng đây chính là đạo khí, không phải là rau cải trắng có thể tùy tiện ngắt được ở bên đường. Nhất là trong Mạc La Tu chân giới có tiêu chuẩn luyện khí hơi thấp. Đạo khí là pháp bảo mà chỉ tu sĩ Bất Trụy mới có thể có được. Nghĩ tới việc có người giao một bộ trang sức đạo khí phòng ngự trân quý cho một tiểu nha đầu tu vi Trúc Cơ kỳ, bọn hắn lập tức bác bỏ suy đoná trong lòng mình.
Loại chuyện điên cuồng này chỉ sợ sẽ không có ai đi làm.
Chỉ là ...
Mấy người liếc nhìn nhau, tất cả đều nìn ra vẻ đắng chát trong mắt nhau. Chỉ sợ suy đoán của bọn họ rất có khả năng là thật a. Nghĩ tới việc bảo vật bọn hắn coi trọng như tính mạng lại bị một tiểu nha đầu Trúc Cơ kỳ coi là pháp bảo hộ thân, trong lòng mọi người không khỏi sinh ra một suy nghĩ...
Phá sản a.
Tuy nhiên lúc này mấy tên tu sĩ cảnh giới Bất Trụy lại có chút kiêng kỵ. Người có thể tiện tay xuất ra trang sức đạo khí giao cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ sử dụng, chỉ cần phần đại khí này cũng đủ để chứng minh thân phận, bối cảnh của nữ nhân này không đơn giản.
Có lẽ lần này Phương gia quả thực đã trêu vào một tồn tại không thể động vào nổi.
Phương Lăng khó tin trợn mắt, Hỏa Châm thần thông này chính là thứ do áp súc pháp lực lại rồi bắn ra, tuyệt đối không yếu như bề ngoài. Cho dù là tuu sĩ đồng cấp đối mặt với loại thần thông này ccura nàng cũng phải luống cuống tay chân.
Nhưng giờ phút này Hỏa Châm của nàng không ngờ lại không thể phá vỡ pháp bảo phòng ngự của tiểu nha đầu này.
Nghĩ tới bản thân vừa lớn lối ra sao, Phương Lăng đột nhiên cảm thấy mặt mình nóng rát lên, phát nóng, tiếp đó hàn ý trong lòng lại càng thêm lớn.
Đáng chết, bất quá chỉ dựa vào uy năng của pháp bảo mà thôi. Chẳng lẽ chỉ mình ngươi có pháp bảo hay sao? Bản tiểu thư cũng không phải là ăn chay mà lớn lên a.
Phương Lăng cười lạnh, thần thông thủ đoạn của nàng rất nhiều, trước mắt mới chỉ biểu lộ một góc của băng sơn mà thôi. Trận đối chiến này nàng tất thắng.
- Tật.
Nàng vươn tay đập vào túi trữ vật rồi dương một ngón tay ra, điếm về phía Thanh Mi.
Sưu...
Trong tiếng xé gió, một pháp bảo toàn thân tràn ngập phong mang màu xanh lập tức bắn ra, khí tức sắc bén ở bên trong ầm ầm bộc phát, uy thế cường hãn vô cùng.
Pháp bảo, hơn nữa từ uy năng của nó có thể cảm nhận ra được phẩm giai của kiện pháp bảo này cực cao, chỉ sợ là cấp độ thượng phẩm. Hơn nữa, thứ làm cho người ta kiêng kỵ nhất chính là phong mang phát ra từ bên trên kiện pháp bảo này, sắc bén vô cùng.
Tuy rằng là pháp bảo thượng phẩm, nhưng nếu như có thêm khí tức sắc bén cùng với thuộc tính phá phòng thủ, như vậy lực sát thương do pháp bảo bộc phát ra đủ để đạt tới cấp độ Cực phẩm, thậm chí là vượt qua cấp độ Cực phẩm.
Loại pháp bảo đẳng cấp này trong Mạc La Tu chân giới chỉ có tu chân giả Nguyên Anh hậu kỳ mới có thể có được. Mà giờ phút này Phương Lăng lại tiện tay xuất ra, đủ biết được thân gia nàng phong phú thế nào.
Vật này tốc độ cực nhanh, vừa mới lóe lên, khi lần nữa xuất hiện đã xuất hiện trước mặt Thanh Mi.
Bình luận