Đạo (Dịch) – Chương 749

Tiêu Thần khẽ cười, trong mắt hiện lên vài phần nghiêm túc. Tuy rằng hắn có lòng tin với Thanh Mi, nhưng mà cũng nên chuẩn bị cho tốt. Có hắn ở đây, bất luận kẻ nào đừng mong làm tổn thương tiểu nha đầu.

- Tiểu nha đầu, ngươi đi chết đi.

Phương Lăng oán độc hét lớn một tiếng, lập tức ra tay.

Tuy rằng nữ tử này chỉ có tu vi Kim Đan trung kỳ, nhưng mà khí thế toàn lực bộc phát lúc này lại không dưới tu sĩ Kim Đan hậu kỳ tầm thường. Hiển nhiên phẩm chất Kim Đan của nàng không thấp. Giờ phút này lại nén giận ra tay, nàng càng không có chút lưu tình nào, một chưởng đánh ra cũng có vài phần uy thế.

Một chưởng này lại thể hiện toàn bộ sát cơ của nàng, đừng nói là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, chỉ sợ Kim Đan sơ kỳ tầm thường dưới một chưởng này cũng lành ít dữ nhiều.

Sắc mặt tu sĩ quanh thân khẽ biến, hiển nhiên sự ngoan độc của Phương Lăng cũng vượt quá dự đoán của bọn họ.

Phong Linh Nhi xoắn xuýt, trên mặt hiện lên vẻ khẩn trương.

Trong lòng La Thành hừ lạnh, trong mắt có tinh mang lập lòe, hiển nhiên trong lòng cực kỳ bất mãn với Phương Lăng này. Giờ phút này hắn đã vận sức chờ phát động, đủ để vào thời khắc cuối cùng ra tay cứu người.

Cục diện trước mắt không ai cho rằng Thanh Mi có thể chống đỡ được, dù sao tu vi chênh lệch cực lớn như một cái hào rộng không thể vượt qua.

Nhưng mà giờ phút này lại không có ai phất hiện ra, dưới một chưởng này tuy rằng sắc mặt Thanh Mi càng thêm tái nhợt, thậm chí là thân thể lạnh run nhưng mà trong mắt nàng lại có vẻ kiên định, không có chút sợ hãi, không có chút lui bước nào.

- Bảo vật mà Tiêu Thần đại ca ban thưởng ta còn chưa sử dụng, cũng không biết rốt cuộc có thể chống đỡ dược thủ đoạn của tu sĩ Kim Đan kỳ hay không. Bất quá ta cảm thấy Tiêu Thần đại ca có nắm chắc tuyệt đối, nếu không đại ca đã sớm ra tay đánh cho hung bà nương này chạy rẽ đất.

- Đúng, nhất định là như vậy, tuy rằng tu vi ta kém hơn, nhưng mà có bảo vật Tiêu Thần đại ca ban thưởng, trận chiến này nhất định không thể thua. Bằng không sẽ mất mặt rất lớn, sau này trở về sẽ bị Tiêu Thần đại ca chê cười.

Tiểu nha đầu thở sâu, mặc dù không có nghiệm chứng qua nhưng mà trong lòng nàng lại tin tưởng bảo vật mà Tiêu Thần đại ca cho nàng, tin tưởng những bảo vật này không tầm thường Phải biết rằng đại ca là tu sĩ Hợp Thể kỳ nha.

Sau một khắc, linh lực vận chuyển, lập tức rót vào trong pháp bảo.

Tay, chân, mắt cá chân, cổ, ở năm nơi khác nhau trên người đều có linh quang tản mát ra, linh quang này cực nhạt, lại tràn ngập toàn thân Thanh Mi, đủ để ngăn cản tất cả công kích.

Đây là bảo vật mà Tiêu Thần đại ca ban thưởng sao? Dường như cũng không có chỗ nào khác biệt a.

Thanh Mi có chút nghi hoặc nhìn qua người mình, sau đó lại nhìn về phía Phương Lăng, chậm rãi nhắm hai mắt lại.

Tiêu Thần đại ca có nói pháp bảo trang sức này là thứ mà đại ca đoạt được trong tay một lão quái Bất Trụy, uy năng mạnh mẽ, cho dù là tu sĩ Bất Trụy sơ kỳ cũng chưa chắc có thể đánh bại. Như vậy... chống đỡ công kích của hung bà nương này có lẽ không thành vấn đề chứ?

Phương Lăng hơi ngây ngốc, tiếp đó lập tức cười dữ tợn. Sao vậy? Hiện tại mới biết sợ hãi sao? Đáng tiếc đã muộn, không ngờ lại dám can đảm làm nhục nàng như vậy, hôm nay tiểu nha đầu này phải chết.

Đối với pháp bảo mà tiểu nha đầu kích phát, Phương Lăng không chút để ý tới, loại bảo vật khí tức yếu ớt này nhiều lắm chỉ là linh khí thượng phẩm. Cho dù vậy thì chiến lực dưới trạng thái bộc phát của nàng cũng có thể đánh nát, tiếp đó lập tức đánh chết Thanh Mi này.

- Chết đi.

Trong mắt nàng có lệ khí lóe lên, thân ảnh chỉ còn cách Thanh Mi chừng hơn mười trượng. Nhưng mà giờ phút này trên tay đột nhiên ngưng tụ ra vô số độc châm chằng chịt bắn ra, tốc độ nhanh như sấm sét, hơi lóe lên đã bắn tới chỗ Thanh Mi.

Phương Lăng này quả nhiên có thủ đoạn khác, giờ phút này đột nhiên ra tay, rõ ràng là đề phòng đám người Phong Linh Nhi ra tay cứu người, nàng quyết định lấy mạng Thanh Mi.

Phong Linh Nhi nhìn thấy vậy, đôi mắt xinh đẹp lập tức trừng lớn. Lúc nhìn thấy châm độc bộc phát, trong lòng nàng chỉ có một suy nghĩ đó là xong rồi. Lửa giận của Tiêu Thần tiền bối nhất định có thể đốt cháy cả thiên địa.

Đồng tử của La Thành co rút lại, tiếp đó trong lòng thở dài, tuy rằng uy năng của châm độc không mạnh, nhưng mà tốc độ lại nhanh chóng vô cùng. Dùng tu vi của hắn không ngờ cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn mà không thể ra tay ngăn cản. Cho dù uy năng của châm độc bình thường nhưng mà muốn diệt sát tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng vô cùng dễ dàng.

Nghĩ tới mệnh lệnh sư tôn Phổ Dương Tử phân phó, sắc mặt hắn lập tức trở nên khó coi.

Về phần những tu sĩ khác, ngoài kinh hô vì tâm tư ngoan độc của Phương Lăng ra thì cũng có âm thầm sợ hãi. Trước kia còn có một ít tu sĩ động tâm với mỹ mạo của nàng, giờ phút này lại không tự chủ được lùi về phía sau. Nực cười, loại nữ nhân như rắn rết, lòng dạ ác độc như vậy vẫn không nên trêu vào thì tốt hơn. Một khi không cẩn thận nhất định sẽ không biết bản thân chết như thế nào a.

Mặt Tiêu Thần không đổi sắc, nhưng mà ở sâu trong mắt lại có một tia hàn mang hiện lên, đủ để làm đóng băng triệt để nguyên thần.

Phương Lăng này thật là độc ác.

Trong mắt Tiêu Thần mặc dù có phân biệt nam nữ, nhưng mà nếu như có uy hiếp với thân nhân hoặc là bản thân hắn, như vậy hắn cũng không quan tâm nhiều như vậy. Phương Lăng này đã động sát cơ với tiểu nha đầu, xem ra không thể để cho nàng ta sống được.

Nữ nhân trong Tu chân giới không có quyền lợi miễn chết.

Tiêu Thần cũng không phải là chính nhân quân tử chính thức, hắn là người tâm ngoan thủ lạt, có thù tất báo, tuy rằng một mình giữ vững quan niệm thiện ác của mình, cố thủ bản tâm cho không rơi vào trong trầm luân. Nhưng nếu như có ai đó nói hắn là quân tử khiêm nhường, như vậy chỉ có thể nói người đó đã nhìn nhầm rồi.

Phanh.

Phanh.

Phanh.

Tiếng va đậm liên tiếp vang vọng, giống như là đất đá liên tục bắn vào, thanh thế to lớn. Thế nhưng... Tại sao lại không có một chút phản ứng nào?

Nghe tiếng nổ vang truyền tới bên tai, Thanh Mi khẽ mở mắt ra, miệng lập tức há hốc... Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...