Có thể sử dụng pháp bảo đỉnh cấp, Đạo khí thiên phẩm như vậy, người này cũng có khả năng là tu sĩ Bất Trụy. Trong lòng Thốn Sơn tự nhiên không dám có một chút chủ quan nào.
Nhưng mà giờ phút này mặc cho thần thức hắn tìm tòi thế nào nhưng vẫn không phát giác ra được một chút khí tức khác thường nào. Nhưng mà chính bởi vì cục diện quỷ dị, có chút yên tĩnh này lại làm cho đối thủ càng thêm khó có thể phỏng đoán, làm cho hắn kiêng kỵ hơn.
- Hừ, lén lén lút lút giả thần giả quỷ, đợi ta trấn áp kiện pháp bảo này, lại bắt giữ tiểu nha đầu này. Đến lúc đó để tại hạ xem ngươi còn có thể trốn đi đâu được?
Trong lòng Thốn Sơn lạnh lùng cười, giờ phút này hắn không có chút dấu hiệu lập tức ra tay.
Oanh.
Uy năng của tu sĩ Bất Trụy bộc phát, sắc mặt tu sĩ Nguyên Anh kỳ trắng bệch nhưng vẫn có thể miễn cưỡng chống đỡ. Tu sĩ Kim Đan kỳ thì lùi về phía sau chừng trăm trượng để tránh liên lụy. Về phần vô số tu sĩ Trúc Cơ kỳ thì gặp nạn, giờ phút này sắc mặt trắng bệch, hốt hoảng tránh đi.
Trên đài cao, thần quang màu vàng nâu lập tức bộc phát, quang mang nồng đậm, sền sệt như là thực chất, tạo thành chấn động như thủy triều bảo vệ tiểu nha đầu Thanh Mi vào bên trong.
Tiểu chuyên có thể cảm ứng được Thốn Sơn này mạnh mẽ, nhưng mà trong lòng tiểu gia hỏa không có một chút sợ hãi nào. Hôm nay nó muốn thể hiện sự uy phong của mình, cũng để cho chủ nhân biết rõ Tiểu chuyên nó lợi hại, về sau phải mang theo nó bên người a.
Dùng tư duy đơn giản của Tiểu chuyên, muốn cho chủ nhân coi trọng thì phải bộc phát ra lực lượng đủ cường đại mới được. Cho nên hiện tại nó liều mạng công kích, ỷ vào da dày thịt thô cho nên không thèm phòng ngự, tất cả công kích đều hung tàn, tàn nhẫn.
Trong lúc nhất thời, dưới công kích cuồng bạo của Tiểu chuyên khiến cho Thốn Sơn bị đánh cho rớt xuống hạ phong, tùy ý để cho đối phương gào thét liên tục nhưng mà vẫn không có cơ hội xoay người.
Thổ hệ trầm trọng, chủ phòng ngự, vững chắc như núi. Nhưng mà khi lực lượng thuộc tính triệt để bộc phát thì lực sát thương tạo thành cũng khiến cho người ta trố mắt. Nhìn thấy một khối gạch lớn không ngừng giơ lên rồi đập xuống, đập cho mặt đất rung chuyển, mà tu sĩ Bất Trụy phía dưới lại chỉ có thể mệt mỏi ngăn cản. Kết quả này khiến cho vô số tu sĩ nhìn nhau, tất cả đều không nhịn được âm thầm nuốt một ngụm nước bọt.
Bảo bối thật là lợi hại, rất có khí độ có một cục gạch trong tay ta có thiên hạ. Người bình thường chỉ cần hai ba lượt đập đã tan thành mây khói rồi.
Thốn Sơn xuất chiến lại không có tác dụng, bị tiểu chuyên nghịch thiên liên tục công kích, tình hình như vậy tự nhiên đã vượt quá dự kiến của Tầm Tử Đan và các tu sĩ Kim Ngọc tông. Giờ phút này sắc mặt cả đám khẽ biến, càng thêm âm trầm.
- Các ngươi ra tay, bắt giữ tiểu nha đầu kia. Ta muốn nhìn xem ngươi còn có thể ẩn nhẫn được bao lâu?
Tầm Tử Đan cười lạnh, Luyện Đan sư ẩn giấu kia càng không lộ diện càng khiến cho trong lòng hắn cảm thấy nóng bỏng. Người này chỉ sợ đang bị thương, nếu không trước mắt đã sớm lộ diện.
Hơn mười tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Kim Ngọc tông đều hóa thành độn quang bắn thẳng tới đài cao. Mặc dù có phòng hộ mà tiểu chuyên bố trí, nhưng hơn chục tu sĩ Nguyên Anh kỳ liên thủ công kích cũng không có cách nào kiên trì quá lâu.
Tiểu chuyên phát giác được biến cố, lại bị Thốn Sơn kia gắt gao cuốn lấy, không có cách nào thoát thân được.
Sắc mặt tiểu nha đầu Thanh Mi lập tức trắng bệch, chỉ là lại cố gắng ngậm miệng làm cho bản thân không được sinh ra tiếng kinh hô.
Đột nhiên một tiếng hừ lạnh truyền tới, tiếp đó một cỗ uy áp mênh mông hàng lâm. Linh lực trong hư không nhọn nhạo, điên cuồng hội tụ thành một bàn tay mang theo lực lượng vạn quân ầm ầm đánh xuống, giống như là thần ma thượng cổ ra tay, uy thế kinh người.
Oanh...
Một chưởng đánh xuống, thân thể hơn chục tu sĩ Nguyên Anh kỳ bị đập thành bột mịn, chỉ có Nguyên Anh là rít gào, điên cuồng chạy ra, cả dám uể oải, ảm đạm, hiển nhiên đã bị trọng thương.
Sắc mặt Tầm Tử Đan khẽ biến, trong đồng tử hiện lên vẻ kính sợ.
- Người phương nào dám can đảm ra tay với tu sĩ Kim Ngọc tông ta? Chẳng lẽ không sợ rước họa vào thân, phải chịu kết cục người thân một nơi hay sao?
Một chưởng đánh ra hủy đi thân thể của hơn chục tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Uy thế như vậy tất nhiên chỉ có tu sĩ Bất Trụy mới có thể làm được.
Cục diện lại xảy ra biến cố, vị Bất Trụy thần bí nhúng tay vào.
- Hừ, đạo hữu nhiều lần ra tay bức bách không phải là vì muốn cho tại hạ hiện thân hay sao?
Thanh âm từ bốn phương tám hướng truyền tới làm cho người ta không dò xét được ngọn nguồn, tự nhiên trong lòng càng thêm kính sợ.
Tầm Tử Đan đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt hiện lên vẻ khiếp sợ. Người vừa mới ra tay không ngờ lại là Luyện Đan sư thần bí kia. Chuyện này không nằm trong dự đoán của hắn, từ thần thông ra tay hắn đã biết được đối phương nào có chút suy yếu nào chứ?
Chuyện này có chút phiền phức.
Xem ra toan tính lần này của hắn đã thất bại, pháp bảo cục gạch kia cuốn lấy Thốn Sơn, bản thân Luyện Đan sư kia lại có tu vi Bất Trụy. Như vậy Kim Ngọc tông lần này tới đây cũng không làm gì được đối phương.
Trong lòng Tầm Tử Đan âm thầm tức giận, mặc dù trước mắt rơi xuống thế hạ phong nhưng mà trong lòng hắn vẫn không có một chút kinh hoảng nào. Cần biết bọn hắn là tu sĩ Kim Ngọc tông, mặc dù thực lực của tán tu Luyện Đan sư này mạnh mẽ nhưng chẳng lẽ dám lưu lại tất cả bọn hắn hay sao?
Từ một chưởng phá hủy thân thể hơn mười tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Kim Ngọc tông lại lưu lại Nguyên Anh là có thể nhìn ra vị Luyện Đan sư thần bí này cũng có chỗ cố kỵ, không muốn triệt để xé rách da mặt với Kim Ngọc tông, nếu không đã sớm hạ sát thủ.
Tầm Tử Đan nghĩ thông suốt điểm ấy, một tia kiêng kỵ cuối cùng cũng tiêu tán. Ánh mắt âm lệ, miệng nở nụ cười lạnh, vô cùng dữ tợn.
Bọn hắn là tu sĩ Kim Ngọc tông, huống hồ bản thân Tầm Tử Đan lại là Luyện Đan sư ngũ phẩm. Phong Nhược Vũ sau lưng lại là chất nhi có quan hệ huyết thống với Đại trưởng lão Kim Ngọc tông. Thân phận địa vị của hai người đều không tầm thường, chẳng lẽ Luyện Đan sư tán tu này dám gây ra bất lợi với bọn hắn hay sao?
Bình luận