Dùng nhãn lực của Phong Nhược Vũ đương nhiên không khó nhận ra cục gạch này bất phàm. Chỉ sợ ít nhất cũng là Đạo khí Thiên phẩm. Nếu không thì khó có thể đuổi giết tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Nếu như hắn có thể thu được, thực lực nhất định sẽ tăng vọt.
Phía sau hai người, thủ lĩnh hộ vệ kia mở mắt ra, đồng tử hơi co rút lại, nhưng mà không có một chút sợ hãi nào, ngược lại trong mắt còn có chiến ý hung hãn.
Về phần những tu sĩ khác thì trợn mắt há hốc mồm nhìn lên trên đài, chỉ cảm thấy sau lưng ứa ra mồ hôi lạnh.
Thật lớn... Một cục gạch thật lớn.
Nếu bị nện một phát, tư vị chắc hẳn sẽ không dễ chịu.
Cái miệng nhỏ nhắn của Thanh Mi nhếch lên, vật này từ đâu tới? Chỉ là tiểu nha đầu vốn rất thông minh, người biết rõ thân phận và bảo hộ nàng tự nhiên chỉ có Tiêu Thần đại ca. Chẳng lẽ khối gạch này chính là pháp bảo của Tiêu Thần đại ca? Rất là uy vũ nha.
Tiểu nha đầu lập tức có dấu hiệu mê trai, nhìn về phía cục gạch thiếu chút nữa chảy nước miếng.
Cái này... Cái này có thể bán được bao nhiêu linh thạch chứ?
Về phần cục diện trước mắt, trong lòng Thanh Mi không quan tâm, lúc này trong đầu chỉ suy nghĩ tới linh thạch của nàng. Nếu như để cho Tiểu chuyên uy phong lẫm lẫm ngăn cản trước mặt nàng biết rõ chuyện này, không biết trong lòng nó sẽ có suy nghĩ thế nào, không biết có lập tức chạy đi hay không.
Thanh Mi lau nước miếng ở khóe miệng, trong lòng lập tức nắm chắc hơn vài phần.
Tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì thế nào chứ? Còn không phải bị cục gạch trâu bò nhà chúng ta đập ngã xuống đất, tám chín phần hít vào thì nhiều mà thở ra không được bao nhiêu a. Để xem các ngươi còn dám có chủ ý với bổn tiểu thư hay không? Dám bắt nạt ta sao? Tỷ tỷ ta không phải là đối thủ, thế nhưng sau lưng tỷ tỷ ta còn có lão đại a.
Đối với việc tu sĩ Nguyên Anh kỳ bị giết trước mặt mình, trong lòng tiểu nha đầu không có cảm thấy không khỏe một chút nào, ngược lại còn sinh ra cảm giác đồng tính, không đành lòng. Quanh năm sinh hoạt trong tầng chót Tu chân giới, Thanh Mi đã gặp đủ loại âm mưu và chém giết. Tính mạng vốn là thứ không bằng mấy khỏa linh thạch. Huống hồ người này không chết, người khổ sở hiện tại chỉ sợ sẽ là nàng.
Đạo hữu không chết bần đạo chết, đã như vậy vì sự an toàn của bổn tiểu thư, ngươi vẫn nên an tâm xuống suối vàng đi thôi.
Tuy nhiên động thủ giết người thì chuyện ngày hôm nay cũng không có cách nào bình yên vượt qua, kế tiếp nên làm thế nào bây giờ?
Chỉ là đúng lúc này sắc mặt Thanh Mi khẽ biến, trong mắt hiện lên vài phần vui mừng. Sau mấy tức nàng ngẩng đầu, thản nhiên nói:
- Tiền bối, sư đồ vãn bối không có ý trêu chọc, kính xin tiền bối đừng bức bách. Nếu không tiền bối thực sự cho rằng chúng ta là quả hồng mềm dễ nắn bóp sao?
Khi nói chuyện ngữ khí trầm ổn, còn có cảm giác lạnh lẽo nhàn nhạt.
Khí tức của tiểu nha đầu lập tức biến đổi, đối mặt với Luyện Đan sư ngũ phẩm cũng có vài phần không kiêu ngạo không siểm nịnh. Phần biểu hiện này rơi vào trong mắt mọi người khiến cho mọi người trầm trồ khen ngợi không thôi, đồng thời trong lòng còn thầm nghĩ, Dược tiên tử quả nhiên bất phàm.
Ánh mắt Tầm Tử Đan âm lãnh, nghe vậy sắc mặt lập tức trở nên khó coi hơn. Dùng thân phận địa vị của hắn, những năm gần đây không có ai dám can đảm mở miệng nói như vậy với hắn. Hôm nay nếu như ngay cả một tiểu nha đầu cũng không đối phó được, ngày sau làm sao còn có mặt mũi đặt chân, không bằng sớm mua một khối đậu hũ rồi đập đầu chết đi cho rồi.
Chỉ là khí tức tản mát ra từ bên trong pháp bảo hình cục gạch này lại khiến cho Tầm Tử Đan kiêng kị vạn phần. Đây chính là Đạo khí pháp bảo hàng thật giá thật a. Hơn nữa vô cùng có khả năng là tồn tại cấp bậc Thiên phẩm, uy năng bộc phát không kém gì tu sĩ Bất Trụy tầm thường.
Tuy rằng nguyên thần hắn tiến vào cấp độ Bất Trụy, nhưng mà tu vi vẫn như cũ, chỉ là Nguyên Anh hậu kỳ đỉnh phong, đối địch với pháp bảo như cục gạch này chỉ sợ sẽ không có một chút lực phản kháng nào.
Tuy rằng hắn không phải là đối thủ, thế nhưng cũng không có nghĩa là không có ai có thể làm gì được vật này.
- Thốn Sơn đạo hữu, vật này giao cho ngươi.
Tầm Tử Đan mở miệng, giọng điệu bình tĩnh, mặc dù không kính cẩn nhưng mà cũng không có nửa phần ngạo ngễ. Hiển nhiên thân phận địa vị của vị tu sĩ gọi là Thốn Sơn này tương đương với hắn.
Phong Nhược vũ nghe vậy cười nhạt một tiếng, nói:
- Tử Đan trưởng lão nói không sai, danh dự của Kim Ngọc tông ta há có thể bị mất ở trên tay một tiểu nha đầu được? Thốn Sơn sư thúc, kính xin người ra tay trấn áp vật này, ta muốn nhìn xem người ẩn giấu kia rốt cuộc là tồn tại thế nào, không ngờ lại dám đối địch với Kim Ngọc tông chúng ta.
Trong khi nói chuyện, ánh mắt thanh niên này có lửa nóng lập lòe.
Thốn Sơn chính là thống lĩnh đám hộ vệ phía sau, là tu sĩ Bất Trụy sơ kỳ đỉnh phong.
Giờ phút này Thốn Sơn cũng không có nhiều lời mà khẽ gật đầu, bước nhanh về phía trước. Trong lúc đi về phía trước có một cỗ khí tức uy áp mạnh mẽ từ trong cơ thể hắn phát ra, dần dần tràn ngập không gian. Sau khi cảm ứng được cỗ khí tức này, những tu sĩ chung quanh lập tức biến sắc, đồng tử co rút lại, trong mắt tản mát ra vẻ kính sợ vô tận.
Tu sĩ Bất Trụy.
Lại là tu sĩ Bất Trụy.
Mặc dù Mạc La Tu Chân giới có tiêu chuẩn cao cấp hơn Tu Chân giới chỗ Tiêu Thần ở, nhưng mà tu sĩ cảnh giới Bất Trụy cũng là cường giả đỉnh phong trong nhân giới. Dù sao một khi may mắn tiến vào cấp độ Hợp Thể kỳ, tu sĩ sẽ không thể tùy ý nhúng tay vào chuyện trong thế gian này. Phần lớn đều là bế quan tiềm tu, cầu mong có thể được chứng nhận đại đạo.
Tu sĩ tầm thường tuy rằng biết được trên Bất Trụy còn có Tôn giả Hợp Thể kỳ càng thêm khủng bố tồn tại, nhưng mà chung quy Hợp Thể kỳ quá hư vô mờ mịt, là những nhân vật trong truyền thuyết. Trước mắt quả thực khó có thể thấy được, cho nên tu sĩ Bất Trụy có lực uy hiếp lớn hơn rất nhiều.
Thốn Sơn bước về phía trước từng bước, nguyên thần mạnh mẽ phá thể mà ra, lập tức bao phủ trọn Thất Lý thành. Dùng tu vi hắn có thể cảm ứng được rõ ràng. Pháp bảo hình cục gạch trước mắt này tuy rằng quả thực có uy năng của tu sĩ Bất Trụy, nhưng mà so với hắn vẫn có một chút chênh lệch. Thứ khiến cho trong lòng hắn kiêng kỵ chính thức chính là Luyện Đan sư thần bí, chủ nhân của kiện pháp bảo này.
Bình luận