Két...
Cửa phòng đẩy ra, Thanh Mi mang theo hai mắt đỏ tươi lẳng lặng đi tới bên người Tiêu Thần, không nói lời nào rồi ngồi xuống, cầm bầu rượu còn lại rồi uống.
Rượu rất mạnh làm cho Thanh Mi sặc tới mức ho khan không thôi, nước mắt cũng chảy xuống. Tiêu Thần lẳng lặng ở bên cạnh nhìn nàng, cũng không có mở miệng an ủi. Đây là con đường mà nàng lựa chọn, có bao nhiêu đau khổ, đắng chát cũng chỉ có mình bản thân nàng hiểu được, có thể gánh được. Người khác không trợ giúp nổi.
Thanh Mi ho khan cả buổi rồi mới lại tiếp tục uống, đôi mắt xinh đẹp đỏ lên, nàng thấp giọng nói:
- Thật khổ.
Tiêu Thần khẽ cười, thản nhiên nói.
- Rượu không làm khổ người mà người tự chuốc lấy khổ.
Tiểu nha đầu nhíu mi, giống như hiểu rõ điều gì đó, nàng nhìn Tiêu Thần nhưng lại không có nói chuyện.
Hai người uống rượu, Tiêu Thần hào phóng, lấy từng bình ra một. Tiểu nha đầu thì cúi đầu, cái miệng nhỏ nhếch lên, chậm rãi thưởng thức rượu ngon. Ngoài cảm giác đắng chát ra nàng cũng cảm thấy ngọt bùi đắng cay ở trong rượu.
- Mang theo mặt nạ nhiều năm như vậy nhất định rất vất vả, tối nay không có người ngoài, mở ra đi.
Tiêu Thần nhẹ giọng mở miệng, ánh mắt bình tĩnh, nếu có chỉ là thương tiếc nhàn nhạt.
Thanh Mi đột nhiên ngẩng đầu, nhìn ánh mắt ôn hòa của Tiêu Thần, trong lòng lập tức cảm thấy chua xót, đôi mắt ngập nước long lanh, thiếu chút nữa lại khóc ồ lên. Loại cảm giác được người khác quan tâm đã lâu rồi nàng chưa từng được cảm nhận qua.
Tiểu nha đầu cúi đầu, nàng không muốn lộ ra vẻ mềm yếu của mình. Đợi sau khi cảm xúc ổn định lại nàng mới mở miệng cười, nói:
- Được, vậy hôm nay bổn tiểu thư sẽ lộ khuôn mặt thật ra cho Tiêu Thần đại ca nhìn. Tiêu Thần đại ca không nên trợn mắt há hốc mồm a, bổn tiểu thư rất đẹp nha.
Một câu Tiêu Thần đại ca này thiếu đi chút đề phòng, là phát ra từ tận trong lòng, khiến cho người ta cảm thấy ôn hòa từ tận đáy lòng.
Tiêu Thần nhẹ nhàng mỉm cười.
Bất quá lúc Thanh Mi gỡ mặt nạ trên mặt xuống, cả căn phòng dường như sáng lên. Đôi mắt xinh đẹp động lòng người kia trước đó là thứ tiếc nuối nhất trên khuôn mặt của Thanh Mi, nhưng mà bây giờ lại giống như là vẽ rồng điểm mắt, làm cho cả người nàng trở nên chói mắt.
Hoạt sắc sinh hương cũng chỉ có như vậy mà thôi.
Tiêu Thần đã gặp nhiều nữ tử xinh đẹp, Nguyệt Vũ xuất trần thanh nhã, Tử Yên ung dung đẹp đẽ quý giá. Ngu Cơ bá đạo lạnh lùng, Lý Tiểu Nghệ bướng bỉnh cố chấp. Tiểu Ngư Nhi đơn giản chất phác, Mặc Hề sảng khoái nhẹ nhàng, mỗi người đều có một vẻ. Tuy rằng người hắn ái mộ cũng chỉ có vẻn vẹn Nguyệt Vũ, Tử Yên, nhưng mà nữ tử muốn làm hồng nhan của hắn cũng có không ít.
Chỉ là Thanh Mi trước mặt hắn không giống như các nàng, Thanh Mi giống như là một đóa hoa Tường Vi xinh đẹp, gian nan, giãy dụa sinh tồn trong gió lạnh, mảnh mai lại không làm mất đi vẻ đẹp của nàng. Có chút giống phố phường, có ít thiện lương, có chút kiêu ngạo.
Cảm giác rất tốt, lại có chút chua xót.
Tiêu Thần giơ bầu rượu lên.
- Vì Thanh Mi tiểu thư xinh đẹp, uống một chén.
Thanh Mi ngượng ngùng cười cười, hai gò má vô cùng mịn màn đỏ hồng lên, nhìn qua quả thực rất là đáng yêu.
Tiểu nha đầu khẽ lên tiếng, vui vẻ đối ẩm với Tiêu Thần. Nàng chỉ cảm thấy đã qua nhiều năm như vậy chưa bao giờ có ngày nào thoải mái, nhẹ nhàng như ngày hôm nay. Nàng không có chút cố kỵ nào, coi như có chuyện lớn ngập trời thì cũng có người gánh giúp nàng. Loại cảm giác có chỗ dựa vào này khiến cho tiểu nha đầu cảm thấy có chút lạ lẫm nhưng lại có chút vui mừng.
- Tiêu Thần đại ca, ta có thể tâm sự được với đại ca hay không? Chỉ có một mình, giấu mọi chuyện trong lòng quả thực rất là khó chịu, nhiều khi buổi tối có một mình ta rất muốn khóc.
Thanh Mi niết đầu ngón tay, thấp giọng mở miệng.
- Được.
Tiêu Thần không có nhiều lời, lạnh nhạt gật đầu, vô cùng chân thành.
Tiểu nha đầu cảm kích cười cười, thấp giọng mở miệng nói từng chút một. Có khi nàng khóc, có khi vui mừng. Nhiều thứ chất chứa trong lòng lâu như vậy rốt cuộc cũng có ngày nói ra được khiến cho nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, đồng thời cũng cực kỳ mệt mỏi.
Nhìn tiểu nha đầu ngủ gục xuống bàn, Tiêu Thần lắc đầu, đứng dậy ôm nàng về phòng. Hắn cẩn thận kéo chăn rồi mới quay người rời đi.
Một lần nữa lại ngồi xuống, nhìn cảnh đêm mênh mông, Tiêu Thần thở dài một tiếng. Thanh Mi có thể thổ lộ tất cả mọi sự đắng cay, chua xót trong lòng với Tiêu Thần là bởi vì Tiêu Thần đại ca trong lòng nàng là người có thể dựa vào. Nhưng mà sự đau khổ, mệt mỏi trong lòng hắn thì hắn lại không thể thổ lộ hết với ai.
Hắn nâng hũ rượu lên rồi uống, cảnh ban đêm lạnh lẽo như nước, che dấu thanh âm náo nhiệt, ầm ĩ của ban ngày.
Hôm sau...
Thanh Mi rời giường sớm, lại đeo mặt nạ lên. Lúc đối mặt với Tiêu Thần cũng không có chút dị sắc nào, vẫn giống như thường ngày. Nàng hưng phấn đẩy cửa đi ra ngoài. Có thu hoạch trên năm mươi vạn linh thạch ở chợ đêm khiến cho tiểu nha đầu lại chuẩn bị thi triển quyền cước một phen. Đương nhiên nàng chỉ phụ trách dốc sức bán ra linh đan và mua tài liệu về. Sau đó lại ngồi đợi luyện chế ra đan dược, thu về linh thạch. Về phần những chuyện khác sẽ không thuộc phụ trách của Thanh Mi đại tiểu thư.
Hóa Linh tán, Thăng Linh đan và các loại đan dược cấp thấp tuy rằng có lượng tiêu thụ rất lớn nhưng đều nhằm vào tu sĩ cấp thấp. Tuy rằng Tiêu Thần không luyện chế đan dược cao giai nhưng tiểu nha đầu lại cực kỳ thông minh, mua đủ số lượng lớn tài liệu đan dược nhị phẩm, đan dược tam phẩm. Phải biết rằng những linh đan này mới là thứ lãi linh thạch nhiều nhất. Tỷ như Tiểu Huyền đan thượng phẩm kia, môt khỏa có thu hoạch năm vạn linh thạch khiến cho tiểu tham tiền nho nhỏ như nàng kích động tới mức khuôn mặt đỏ lên, toàn thân phát run.
Tiêu Thần nhìn ba túi trữ vật tràn ngập nguyên liệu trước mặt, khóe miệng không nhịn được có chút run rẩy.
Đôi mắt của Thanh Mi tràn ngập trông mong nhìn qua Tiêu Thần, trên mặt cũng không có chút ngại ngùng nào. Cây rụng tiền thô to như vậy nhất định nàng phải nắm chắc thời gian hung hăng nghiền ép a, bằng không không biết sau này đối phương có chạy đi hay không.
Trong lòng Thanh Mi lúc này hiện lên vô số suy nghĩ, tính toán.
Đối với việc Thanh Mi ra vẻ đáng thương, Tiêu Thần đành chịu thua trận, giống như nhận mệnh cầm lấy túi trữ vật rồi đi vào trong phòng, rất giống như là một vị thiếp thất đáng thương vậy.
Bình luận