Đạo (Dịch) – Chương 719

Người này đang muốn phát tác, muốn giáo huấn thuộc hạ một phen. Dù thế nào cũng phải cho Phong Linh Nhi một câu trả lời a.

Nhưng lúc này Phong Linh Nhi lại phất tay ngăn cản, thản nhiên nói.

- Sư thúc bớt giận, việc này là do ta chủ quan.

- Tiểu nha đầu này tuy rằng tu vi không cao nhưng lại đi theo một Luyện Đan sư ngũ phẩm, há có thể không có vài phần thủ đoạn cơ chứ? Để đối phương chạy thoát cũng không phải là lỗi do thủ hạ chúng ta. Cũng may ba ngày sau nữ nhân này lại hiện thân, đến lúc đó kính xin sư thúc tự mình ra tay, cùng ta xác định vị trí ẩn thân của vị cao thủ này.

- Còn không mau tạ ơn Linh Nhi tiểu thư đi? Nếu không phải tiểu thư cầu tình cho các ngươi thì ta sẽ không tha thứ cho các ngươi lần này đâu.

Đối với cách làm của Phong Linh Nhi Thành Vu Thang cực kỳ thỏa mãn, dù sao mấy tên thuộc hạ này từ trước tới nay cực kỳ trung thành, bôn ba khổ cực. Bởi vậy nếu như hắn ra tay trừng phạt cũng sẽ làm mất đi nhân tâm.

Bánh ít đi, bánh chưng lại a. Những thủ hạ của hắn nghe vậy lập tức cười khẽ rồi gật đầu.

- Linh Nhi tiểu thư yên tâm, ba ngày sau tại hạ nhất định sẽ ra tay cùng với tiểu thư, sẽ khiến cho tiểu nha đầu này không còn chỗ nào lẩn trốn, ẩn giấu.

Phong Linh Nhi gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Thanh Mi biến mất, khóe miệng vểnh lên, có chút vui vẻ nói:

- Ngươi đã trốn ở đây nhất định sẽ không thoát khỏi lòng bàn tay của bổn tiểu thư, ta nhất định sẽ bắt ngươi lại.

Thanh âm cực thấp, duy chỉ có mình nàng nghe được.

- Một vạn, một vạn, lại một vạn.

- Một đống, một đống, lại thêm một đống.

- Thật là nhiều linh thạch a. Tỷ tỷ ta muốn mua pháp bảo, dùng một ném một. Thứ như linh khí tỷ tỷ ta không thèm đặt vào mắt. Tỷ tỷ ta còn muốn mua pháp y do Thiên Tàm ti thượng phẩm chế tạo mà thành, đông ấm hè mát thủy hỏa bất xâm, phiêu dật xinh đẹp. Tỷ tỷ muốn mua cả Luyện dược phẩm hoàn chỉnh, mua hai bộ, một bộ dùng để học, một bộ khác đốt cho lão đầu tử dưới suối vàng. Người số khổ qua đời, ngay cả khi chết cũng không đủ tiền mua một phần để học. Tỷ tỷ ta còn muốn mua một phần Kim Cảnh thảo, tất cả đều đốt cho lão đầu tử. Năm đó nếu không phải lão đầu tử tham một chút lợi nhỏ đó thì sao lại khiến cho mẫu thân cùng chết, để lại ta một mình cơ khổ, không nơi nương tựa chứ?

- Lão đầu tử, người thấy không? Nữ nhi của người hiện tại cũng đã có tiền, linh thạch, rất nhiều linh thạch. Đủ để chất đầy nhà chúng ta. Bây giờ nhà chúng ta có thể nằm trên linh thạch mà ngủ. Đây chính là mộng tưởng trước đây người từng suy nghĩ tới a.

- Bây giờ tỷ tỷ ta đã có linh thạch, sao hai người không còn sống cơ chứ? Sao có thể bỏ lại một mình ta mà đi?

Từ lúc mười hai tuổi nàng đã một mình sinh hoạt trong Thất Lý thành, nếu không phải có mấy khỏa linh thạch phụ mẫu lưu lại cùng với một gian tiểu viện thì chỉ sợ Thanh Mi đã sớm chết ở ngoài đường. Tuy nhiên, mặc dù còn sống sót nhưng mà nàng cũng phải chịu đựng sự lừa lọc, dối trá của Tu Tiên giới. Tất cả âm mưu quỷ kế âm hiểm nàng đều từng chịu đựng qua.

Những năm này nàng cố gắng làm cho bản thân mình không nghĩ nữa, nhưng mà hiện tại tiểu nha đầu đã không có cách nào thừa nhận, tất cả những sự ủy khuất tích tụ trong đáy lòng bộc phát, nước mắt chảy xuống má làm cho nàng nhìn qua rất là xinh đẹp.

Từ khi Thanh Mi từ chợ đêm trở về lập tức vùi đầu vào trong gian phòng của mình, từ lúc cuồng hỉ hoan hô cho tới lúc thấp giọng khóc thút thít. Toàn bộ đều lọt vào trong tai Tiêu Thần. Giờ phút này thấy trong phòng dần dần yên tĩnh lại, trong lòng hắn không khỏi chậm rãi thở dài một hơi.

Một người ở trong tầng chót nhất của Tu tiên giới đau khổ giãy dụa, những năm gần đây tiểu nha đầu này có lẽ đã ăn không ít đau khổ a.

Tiêu Thần lắc đầu, rót một chén trà rồi ngồi xuống bàn. Không lâu trước đó hắn đã từng giống như Thanh Mi, tuy rằng dưới cơ duyên cho nên mới có phong quang như ngày hôm nay, nhưng mà vì muốn đạt được một thân tu vi này, hắn trả giá bao nhiêu, có ai thấu hiểu được lòng hắn cơ chứ?

Đặt chân vào đại đạo, nơm nớp lo sợ, chú ý mọi thứ. Đoạn đường này tràn ngập sát cơ trùng trùng điệp điệp. Mỗi khi bước đi về phía trước một bước về cần phải vượt qua núi thây biển máu, giết là giết người khác nhưng lại làm tim mình lạnh lại.

Tiêu Thần nhìn hai tay mình, trắng nõn, tinh tế, không nhiễm một chút bụi nào. Nhưng mà bên trên đã nhiễm máu tươi, cho dù dùng hết nước một con suối cũng khó có thể cọ rửa sạch sẽ. Vừa vào đại đạo, thân bất do kỷ, ta không biết người thì người sẽ giết ta.

Vì hôm nay Tiêu Thần bị ép rời khỏi gia tộc, may mà còn có cơ hội phụng dưỡng song thân sống nốt quãng đời còn lại cho nên cũng không có tiếc nuối quá lớn.

Nhưng mà hiện tại Tử Yên, Nguyệt Vũ đều đang chờ mong hắn trở lại, cầm sắt giao hợp, song túc song phi, hắn chỉ có thể đi tha hương nơi xa, đi tới Mạc La giới lạ lẫm này. Trong lòng Tiêu Thần đã từng hối hận, tự mình hỏi lòng, nếu như năm đó không bước vào đại đạo thì hôm nay sẽ thế nào?

Có lẽ đã là một ông lão râu tóc bạc phơ, dưới gối có nữ nhi hầu hạ, rồi sau đó chết đi, hóa thành một đống đất vàng.

Loại quỹ tích tính mạng này phải chăng mới thực sự là hạnh phúc?

Vô tri đồng nghĩa với việc không có u sầu, mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, đây không phải là một loại yên bình, vui vẻ hay sao?

Nhưng giờ phút này tất cả đã quá muộn.

Đặt chân lên đại đạo, tiến vào thế giới cuồn cuộn này, trên người có quá nhiều nhân quả khúc mắc, Tiêu Thần đã không còn đường để lui. Nếu không hắn sẽ phải chết. Mà một khi hắn chết, thân nhân hắn, hồng nhan hắn, sư môn, bằng hữu đều phải chịu khổ.

Cho nên Tiêu Thần không có lựa chọn nào khác, không chỉ vì bản thân mình mà càng là vì người bên cạnh, hắn cũng chỉ có thể đem tất cả khổ cực, mệt mỏi dằn xuống đáy lòng mà trầm mặc đi về phía trước.

Đây là một loại trách nhiệm không có cách nào chối bỏ được.

Tuy rằng sẽ có một ngày cuối cùng hắn sẽ trở về, mang theo lực lượng vạn quân khó có thể ngăn cản, đem tất cả mọi thứ ngăn cản trước mặt hắn, chặt đứt tất cả thành bột mịn.

Tiêu Thần đặt chén trà xuống, lật tay lấy ra hai hũ rượu ngon, một bình đặt lên mặt bàn, một bình thì rót vào ly.

Rượu vào trong bụng, miệng cảm thấy đắng chát.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...