Đa La Na Già Thừa Quân dung nhập vào, huyết quang phong trấn kỳ lạ hình thành phong tỏa Huyết Vương.
- Đa La Na Già Thừa Quân, ngươi còn chưa chết? Lão bất tử, ngươi có thể ngăn bản vương một lúc nhưng không thể ngăn cản bản vương cả đời! Bản vương đã gom đủ mười một huyết mạch, sau này nhất định có thể thoát thân ra! A a a a! Bản vương không cam lòng! Không cam lòng!
Trong truyền tống trận, Tiêu Thần không chút sợ hãi nhìn Huyết Vương, mắt lóe tia sắc bén, sau đó bóng dáng hắn biến mất.
Mặt trời trên cao chiếu sáng mặt đất làm cho mọi người cảm thấy nóng nực, rất dễ khiến cho người ta bực bội.
Tu sĩ đi trên đường cái trong Thất Lý thành cực ít, cho dù có đi cũng là vội vội vàng vàng tránh né đi ánh sáng mặt trời, hoặc là ở chỗ mát bên đường thở dốc. Đại đa số thì ở trong trà lâu túm năm tụm ba lại, cùng với các hảo hữu trao đổi tâm đắc tu luyện.
Loại thời tiết này làm sao có thể làm ăn được chứ? Hao hết khí lực luyện chế ra Hóa Linh tán lại không bán được, bởi vậy không biết lúc nào nàng mới có thể gom góp đủ linh thạch mua một bộ ngọc giản luyện dược đơn giản.
Thanh Mi nhíu mày lại, đột nhiên nàng nghĩ tới cái gì đó mà vươn tay lên sờ khuôn mặt mình, lúc này nàng mới hơi thả lỏng người rồi tiếp tục đi.
Thân thể nàng nhỏ nhắn, yêu kiều, bàn tay trắng nõn, nhưng mà không biết vì sao trên mặt lại có những nốt lấm tấm màu đỏ, nhìn qua cực kỳ đáng sợ. Chỉ là cũng bởi vì như vậy cho nên nàng mới có cuộc sống yên tĩnh tới lúc này, bằng không đã sớm bị những người tâm thuật bất chính chiếm lấy thân thể.
Vươn tay che ánh mặt trời, thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của Thanh Mi đứng trên cái bóng ven đường của trà lâu. Lúc này nàng mới cảm thấy có chút mát mẻ, làm cho nàng hơi thoải mái hơn một chút.
- Nghe nói thượng cấp của Trà Mộng Cư mời trận pháp đại sư bố trí Thanh Tân tụ linh trận, có thể khiến cho không khí bên trong lưu thông, mát lạnh như mùa xuân, làm cho người ta sảng khoái tinh thần. Vốn bổn tiểu thư còn tưởng rằng là khoác lác, hiện tại xem ra có lẽ tám chín phần là thật.
Nhìn vào bên trong trà lâu, trong lòng Thanh Mi thầm nghĩ.
- Thanh Tân Tụ linh trận, quang chiếu minh trận, Thanh Bình trừ trần trận, Úy Lam Già Quang trận, Trúc Linh nhạc trận.... Trời ạ, chỉ có uống một chén trà mà thôi, không ngờ lại xa xỉ như vậy. Chỉ sợ đi vào bên trong uống một lần cũng phải tốn mất tiền mấy tháng của ta a.
Thanh Mi tức giận bất bình nói, nhưng mà trong đôi mắt trắng đen rõ ràng không nhịn được hiện lên vài phần hâm mộ.
Trên khuôn mặt xấu xí như vậy không ngờ lại có đôi mắt xinh đẹp, linh động, quả thực khiến cho người ta cảm thấy đáng tiếc.
- Đi đi. Người quái dị như ngươi chớ ở gần Trà Mộng Cư chúng ta. Nếu làm hỏng tâm tình của khách, cho dù bán ngươi đi cũng không đề bù được tổn thất của chúng ta.
- Lập tức đi cho ta, nếu không đừng trách chúng ta đánh ngươi ra.
Bên trong có một gã tiểu nhị chạy ra, trên người mặc y phục màu xanh, không ngờ lại dùng linh tơ thượng hạng dệt mà thành. Giờ phút này hắn đang liên tục khoát tay với Thanh Mi, không chút kiên nhẫn nào.
Thanh Mi rất không phục, hai người đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tên này có thể mặc pháp bào được dệt thành từ linh tơ thượng đẳng, lại được đứng trong tửu lâu mát mẻ mà nàng lại phải hắng nắng dầm mưa bên ngoài. Chỉ là tuy rằng bất mãn, nhưng mà nàng cũng không dám biểu lộ một chút nào, lập tức khúm núm rời đi.
Nhưng lúc này ở phía chân trời đột nhiên có một đạo uy áp nhà nhạt lan truyền tới.
Ngay khi cảm ứng được cỗ uy áp này, sắc mặt Thanh Mi lập tức trắng bệch, thân thể mềm nhũn, ngã xuống đất.
Về phần tên tiểu nhị của Trà Mộng cư kia càng không may, giờ phút này hắn từ trên bậc thang của trà lâu lăn xuống, đập cho gãy mất răng cửa, máu tươi đầm đìa, nhìn qua rất là thê thảm.
Chỉ là lúc này Thanh Mi không có một chút tâm tình hả hê nào, trong đôi mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ nhìn ra phía Tam Phương sơn ngoài thành. Cỗ uy áp mạnh mẽ này là từ phương hướng kia truyền tới.
Trong nháy mắt thời tiết đang nắng chang chang lập tức biến đổi lớn, mây đen cuồn cuộn sinh ra trên bầu trời, cuồng phong rít gào, sấm sét vang dội, thanh thế khiến cho người ta sợ hãi tới cực điểm. Từ trong tầng mây cũng có thể cảm nhận được có một cỗ khí tức lạnh lẽo đang chậm rãi lan tràn.
Thiên kiếp.
Loại khí tức này chỉ cần là tu sĩ đương nhiên sẽ không lạ lẫm, nhưng mà lại có một điểm mấu chốt, đó là cỗ khí tức này cũng quá mạnh mẽ. Trước đó Thanh Mi từng quan sát thiên kiếp của một gã tu sĩ Kim Đan muốn độ lên Nguyên Anh. Lúc ấy nầng đã cảm thấy cỗ khí tức kia giống như hủy diệt thiên địa, không gì có thể ngăn cản. Nhưng mà so với thanh thế của cỗ khí tức hiện tại lại là một trời một vực, căn bản không cùng cấp độ.
Chẳng lẽ là tiền bối Nguyên Anh đỉnh phong trùng kích cảnh giới Bất Trụy hay sao?
Ở sâu trong đôi mắt của Thanh Mi hiện lên vẻ hâm mộ và kính sợ, Bất Trụy, đây chính là tiền bối trên vạn vạn người. Chỉ cần nhổ một cái lông rồi phẩy ra sợ rằng cũng có thể nện sập một nửa trong Thất Lý thành.
Khí tức thiên kiếp này hàng lâm, vô số tu sĩ trong Thất Lý thành từ trong tu luyện tỉnh lại. Giờ phút này bọn họ liên tục đi ra ngoài, sắc mặt kính sợ nhìn về phía Tam Phương sơn, đồng thời trong lòng còn kinh nghi bất định. Tam Phương sơn bất quá chỉ là một ngọn núi bình thường, là sơn mạch loại nhỏ, không có linh mạch cũng không có linh thú, thảo dược, là nơi cằn cỗi vô cùng. Từ trước tới nay tu sĩ nơi này đều không coi nó vào đâu. Nhưng mà lúc này lại có một tiền bối đại năng Nguyên Anh hậu kỳ độ kiếp ở đây, chuyện này lập tức phủ lên màu sắc thần bí cho Tam Phương sơn.
Chẳng lẽ trong ngọn núi này ẩn giấu bí mật gì hay sao? Nếu không làm sao có khả năng hấp dẫn tiền bối Nguyên Anh kỳ bí mật tu luyện mãi tới độ kiếp chứ?
Oanh...
Oanh..
Tiếng sấm vang dội, mây đen liên tục hội tụ tới phía Tam Phương sơn, tiếp đó là sấm sét không hề có dấu hiệu báo trước đánh xuống dưới.
Mặc dù cách xa ngàn dặm nhưng mà từ uy thế tản ra trong sấm sét cũng khiến cho sắc mặt tất cả tu sĩ trong Thất Lý thành trắng bệch, trong mắt hiện lên vẻ kính sợ. Chỉ vẻn vẹn có khí tức thôi cũng khiến cho bọn hắn không chịu đựng nổi. Nếu như bản thân ở dưới lôi kiếp này, chỉ sợ ...
Nghĩ tới đây trong lòng tất cả mọi người không nhịn được co thắt lại.
Bình luận