Đạo (Dịch) – Chương 701

Dù vậy ngoài mặt Tiêu Thần không dám lộ vẻ gì, kính cẩn thi lễ nói:

- Huyết Vương tiền bối, Lưu Vân không phụ kỳ vọng đã hoàn thành ước hẹn, đặc biệt đến hoàn thành giao dịch với tiền bối.

Nếu Tiêu Thần có suy nghĩ đó thì chắc Huyết Vương cũng vậy, lòng hắn âm trầm, chờ xem huyết mạch trong cơ thể hắn hay huyết tinh của bốn người Hoàng Cực Cương Vân, Thượng Thành Đức, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm cái nào quan trọng với lão quỷ này hơn.

Nếu người này trực tiếp ra tay, tuy Tiêu Thần tự nhận không đánh lại nhưng hắn sẽ liều mạng thử một keo, cá chết lưới rách.

May mắn cục diện nguy hiểm nhất không xảy ra.

Huyết Vương mắt lóe tia sáng, khóe môi cong lên bình tĩnh nói:

- Tiểu tử nhà ngươi có cơ duyên lớn, đã hoàn thành truyền thừa tộc mạch giờ được đến nhiều ích lợi, tu vi tăng đến đỉnh Đại Năng Nhân Giới.

Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh nói:

- Tiền bối quá khen, vãn bối tăng lên chút thực lực nhưng so với tiền bối thì như mây và bùn, trong lòng không dám có chút ý tưởng gì.

Huyết Vương gật đầu, rất vừa lòng câu trả lời của Tiêu Thần.

Huyết Vương vung tay trầm giọng nói:

- Nếu vậy sao không mau đưa bốn huyết tinh cho bản vương?

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng, bình tĩnh nói:

- Huyết Vương tiền bối, vãn bối và tiền bối đã hoàn thành giao dịch. Vốn là tiền bối chiếm địa vị chủ đạo, nếu tiền bối có ý tưởng khác, với tu vi của Lưu Vân không có chút sức chống lại. Vãn bối không nghi ngờ gì tiền bối nhưng quen tính cẩn thận, không quen dể cục diện nằm ngoài tầm kiểm soát. Lưu Vân có thể giao huyết tinh cho tiền bối nhưng tiền bối phải hoàn thành lời hứa, thả vãn bối an toàn rút ra.

Tiêu Thần tạm dừng rồi nói tiếp:

- Theo Lưu Vân biết thì trong điện có một truyền tống trận đi thông Nhân Gian giới khác, Mạc La giới. Chỉ cần Huyết Vương tiền bối mở ra truyền tống trận, vãn bối tiến vào trong đó rồi sẽ để lại huyết tinh, không thì xin lỗi, vãn bối sẽ không đưa.

Huyết Vương sắc mặt âm trầm, cười lạnh gằn giọng:

- Tiểu tử, với tu vi của ngươi không có tư cách mặc cả với bản vương. Giao huyết tinh ra, không thì bản vương không ngại giết ngươi sau đó tự lục tìm.

Tiêu Thần nhếch mép trào phúng:

- Huyết Vương tiền bối ra tay tất nhiên Lưu Vân không có chút sức chống cự. Nhưng vãn bối sớm bày cấm chế trên bốn khối huyết tinh, Lưu Vân động ý niệm một cái là làm chúng nát bét hết. Ta nghĩ Huyết Vương tiền bối nên biết với tu vi của Lưu Vân không khó khăn làm được điều này.

Tiêu Thần đang đánh cuộc, hắn cược Huyết Vương xem trọng bốn khối huyết tinh hơn.

Ánh mắt Huyết Vương âm trầm, một lát sau hừ lạnh một tiếng vung ống tay áo. Góc điện xuất hiện một truyền tống trận cỡ ba trượng, tuy truyền tống trận không lớn nhưng hoa văn cấm đạo phức tạp hơn xa người thường tưởng tượng, cách bài bố khác hẳn thủ đoạn Tu Chân giới hiện giờ sử dụng, là vật từ thời thượng cổ.

Giờ phút này truyền tống trận tỏa ra linh quang mờ nhạt, đang trong trạng thái vận chuyển.

Huyết Vương làm ra lựa chọn:

- Bản vương đã mở ra truyền tống trận, ngươi có thể lấy bốn khối huyết tinh ra.

Bốn khối huyết tinh quan trọng với Huyết Vương hơn nên y không thể mạo hiểm, nếu không tất cả kế hoạch đều có khả năng thất bại trong gang tấc, muốn lại có cơ hội giống như vậy không biết mất bao lâu. Đáy mắt Huyết Vương lóe tia sắc bén, trong lòng vẫn muốn giết Tiêu Thần.

Tiêu Thần dễ dàng cảm ứng được điều đó, cười thầm trong bụng, ngoài mặt hắn không lộ vẻ gì. Tay Tiêu Thần lóe linh quang, bốn khối huyết tinh nằm trong tay.

Mắt Huyết Vương cực nóng cháy.

Huyết Vương cảm ứng bốn khối huyết tinh đúng là vật y đang cần, nhưng y cũng phát hiện cấm chế bày ra trên huyết tinh. Huyết Vương nhíu chặt mày, sắc mặt càng thêm âm trầm.

Tiểu tử này quả nhiên cẩn thận, cấm chế trên huyết tinh không phức tạp nhưng kết nối với hơi thở của Tiêu Thần, có dao động trên diện rộng là cấm chế sẽ bị kích phát. Uy năng không mạnh nhưng đủ làm bốn khối huyết tinh thành phấn.

Huyết Vương nắm chắc năm mươi phần trăm cướp lại bốn khối huyết tinh nguyên vẹn trước khi Tiêu Thần hành động, xác suất không thấp nhưng y vẫn không mạo hiểm.

Huyết Vương cười dữ tợn, tràn đầy tự tin thầm nghĩ:

- Hừ! Tạm thời khiến tiểu tử này yên lòng, bản vương chờ xem hắn có thủ đoạn gì mơ mộng trốn khỏi tay bản vương?

Với trở nên của Huyết Vương tấtn hiên không sợ gì.

Lòng Tiêu Thần có tính toán, mặt ngoài không lộ ra chút gì. Vào truyền tống trận, trận pháp mở ra, ba giây chắc đã đủ.

Tiêu Thần lộ vẻ mặt nhẹ nhàng chắp tay nói:

- Vậy xin Huyết Vương tiền bối hãy giải phong chú huyết văn trong người vãn bối đi.

Có thứ đó thì dù vào truyền tống trận cũng không cách nào rời đi.

Mặt Huyết Vương không biểu tình phất tay, phong chú huyết văn trong người Tiêu Thần nháy mắt tán loạn.

Khoảnh khắc huyết văn tán loạn Tiêu Thần liền hành động, hắn giơ tay ném mạnh. Bốn khối huyết tinh bay nhanh như sao băng hướng vách đá, Tiêu Thần ném mạnh tay không chút giữ sức nên huyết tinh bay rất mau, rất mạnh, nếu để chúng đập vào vách đá sẽ vỡ ngay.

Mắt Huyết Vương lóe sát khí, nhưng giờ y không rảnh xuống tay với Tiêu Thần. Huyết Vương vươn một tay ra khép hờ hút bốn khối huyết tinh vào tay. Tất cả chỉ chậm một giây, Tiêu Thần chỉ mới lao vào truyền tống trận.

Huyết Vương cười khẩy nói:

- Tiểu tử, con mồi bản vương nhìn trúng chưa từng trốn thoát đươc, ngươi nghĩ dựa vào chút trò vặt là có thể sống sót sao? Ở lại cho bản vương!

Mắt Huyết Vương tràn đầy nóng bỏng.

Lưu Vân thành công kế thừa tộc mạch!

Huyết mạch tinh thuần này vô cùng quan trọng với Huyết Vương, chỉ cần ăn Tiêu Thần là thực lực của y sẽ tăng vọt, hoàn toàn luyện hóa Huyết Vương áo trắng. Dù Huyết Vương áo trắng tự bạo căn nguyên thì lúc đó Huyết Vương không sợ. Nếu không phải Huyết Vương càng cần bốn khối huyết tinh gỡ bỏ trói buộc thì vừa rồi y đã ăn Tiêu Thần. Bây giờ Huyết Vương không còn e ngại gì nữa nên hết sức ra tay trấn áp.

Với tu vi của Huyết Vương dù truyền tống mở ra cũng có thể cưỡng ép đảo ngược.

Mặc kệ thế nào hôm nay Lưu Vân tuyệt đối không trốn thoát được.

Đại trận lấp lánh linh quang, có thể truyền tống trong chớp mắt, nhưng Huyết Vương đã đánh ra thần thông. Tiêu Thần ngẩng đầu lên, khuôn mặt bình tĩnh, đáy mắt lạnh băng. Nếu Đa La Na Già Thừa Quân không để lại huyết tinh thì e rằng Tiêu Thần dữ nhiều lành ít.

Nhưng hiện tại. . .

Tiêu Thần nhìn Huyết Vương trên ngai vàng khuôn mặt dữ tợn, hắn thầm cười nhạt, trong ống tay áo, bàn tay dứt khoát bóp nát huyết tinh.

Ong ong ong ong ong!

Một thân hình ảo ảnh xuất hiện, ánh mắt cảm khái liếc qua Tiêu Thần sau đó ngăn lại thần thông của Huyết Vương, thế đi không giảm trực tiếp dung nhập vào người y.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...