Đạo (Dịch) – Chương 687

- Ha ha ha! Hoàng Cực Cương Vân ta cũng có ngày hôm nay! Loại lực lượng này ít nhất đến đại năng Nhân Giới, cách Tôn Giả cảnh không xa. Nếu ta được huyết tinh thứ hai thì thực lực sẽ lại tăng vọt, một hơi đến đẳng cấp Tôn Giả. Tuy không phải lực lượng của ta nhưng được loại lực lượng này là ta có thể sống sót rời khỏi nơi chết tiệt này rồi! Hôm nay người có thể sống cuối cùng là Hoàng Cực Cương Vân ta!

Hoàng Cực Cương Vân gầm rống lao đi, chợt dừng lại, mắt lóe tia kỳ lạ nhìn đằng trước, khóe môi cong lên lạnh lùng.

Lát sau một độn quang từ đằng trước bay nhanh đến, cách hơn mười trượng thì ánh sáng vụt tắt lộ ra một tu sĩ, là Thượng Thành Đức.

Thượng Thành Đức thấy Hoàng Cực Cương Vân, mắt lóe tia sáng mỉm cười nói:

- Thì ra người đầu tiên được Huyền Thiên huyết tinh là Hoàng Cực đạo hữu, xin chúc mừng.

Thượng Thành Đức định nói gì nữa nhưng Hoàng Cực Cương Vân không có kiên nhẫn, tấn công ngay.

Vèo!

Huyết hoang chợt lóe, Thượng Thành Đức nổ tung thành máu thịt tung tóe. Hoàng Cực Cương Vân sốt ruột muốn cướp Huyền Thiên thủy tinh khác, không rảnh tốn thời gian vào Thượng Thành Đức. Huống chi sau khi dung hợp Huyền Thiên huyết tinh thực lực của Hoàng Cực Cương Vân tăng vọt, không thèm để mắt tới Thượng Thành Đức bình thường. Hoàng Cực Cương Vân chớp mắt tấn công làm Thượng Thành Đức không có sức chống cực đã bị đánh chết.

Hoàng Cực Cương Vân vươn tay lấy túi trữ vật của Thượng Thành Đức, và huyết tinh sau khi ngưng tụ thu vào trữ vật giới chỉ. Hoàng Cực Cương Vân tiếp tục chạy tới chỗ Huyền Thiên thủy tinh khác, cảm giác nhẹ nhàng giết cùng đẳng cấp làm gã say mê.

Một ngày trước Thượng Thành Đức còn ngang ngửa gã giờ bị gã giết trong tích tắc, cảm giác thật tuyệt vời.

Cùng lúc đó Hoàng Cực Cương Vân càng khao khát Huyền Thiên thủy tinh còn lại hơn.

Bỗng Hoàng Cực Cương Vân sầm mặt xuống, một cột sáng đỏ bắn vọt lên trời, lại có người được đến Huyền Thiên thủy tinh.

Hoàng Cực Cương Vân thầm cười nhạt:

- Hừ hừ, dù bây giờ có được thì sao, chúng nó sớm muộn gì thuộc về ta!

Hoàng Cực Cương Vân tăng tốc điên cuồng lao đi, thực lực đại năng Nhân Giới bộc phát ra khí kình đủ đánh tan chướng ngại dọc đường đi, đây là sự khủng bố của lực lượng tuyệt đối.

***

Hoàng Cực Cương Vân sắc mặt âm trầm nói:

- Chết tiệt, huyết thú thật khó chơi, ta cách Huyền Thiên huyết tinh đã không xa nhưng bị đám yêu vật bám chặt!

Mắt Vân Động đầy sát khí, gã đang bị đám đông huyết thú vây khốn, thần thông có sức sát thương rất lớn nhưng trong thời gian ngắn không thể thoát đi.

Vân Động cảm ứng một khối Huyền Thiên huyết tinh đang nhanh chóng đến gần, hiển nhiên lại có kẻ cạnh tranh.

Vân Động thầm cười nhạt:

- Hừ! Mặc kệ người đến là ai thì ta phải lấy được Huyền Thiên huyết tinh, nếu có dịp sẽ giết luôn người này, lấy hai khối huyết tinh càng tuyệt.

Vân Động đã oanh giết huyết thú trước mặt, gã hoảng sợ ngước dầu lên, mắt tràn ngập rung động.

Tu sĩ mang theo huyết tinh chạy tới, hơi thở tàn phá xuất hiện trong cảm ứng của gã, hơi thở mạnh mẽ khiến Vân Động sợ, không dám sinh ra chút ý nghĩ chống cự.

Đại năng Nhân Giới!

Làm tu sĩ Vân gia đương nhiên Vân Động không xa lạ gì hơi thở đẳng cấp này.

Không chỉ là đại năng Nhân Giới còn tới đỉnh, cách cảnh giới Tôn Giả chỉ một lằn chỉ.

Chết tiệt, tại sao nơi này xuất hiện tồn tại đẳng cấp khủng bố như thế tham gia tranh cướp huyết tinh? Nếu người này muốn hại gã thì phải làm sao ứng đối đây?

Ngay sau đó tay Vân Động lóe linh quang, một ngọc điệp nằm trong tay gã. Đây là báu vật giữ mạng thật sự Lão Tổ Vân gia ban cho, có thể phát ra một kích thần thông đẳng cấp Tôn Giả.

Bởi vậy Vân Động còn giữ được bình tĩnh. Dù người đó là đỉnh đại năng Nhân Giới nhưng có thần thông lão tổ ban cho trong tay, Vân Động không e ngại. Nên biết đỉnh đại năng Nhân Giới tuy cách Tôn Giả cảnh chỉ một lằn chỉ nhưng cách biệt thực lực thật sự thì một rời một vực.

Tôn Giả ra tay giết đại năng Nhân Giới dễ như chơi.

Vân Động đứng thẳng người, dù đối mặt đại năng Nhân Giới thì gã có tư cách không cúi đầu.

Vèo!

Một huyết quang bay nhanh đến, chợt dừng lại lộ ra thân hình.

Vân Động nhìn rõ người đến, biến sắc mặt, đôi mắt đầy khó tin hét chói tai:

- Tiêu Thần? Không thể nào! Rõ ràng ngươi đã bị giết!

Tinh thần Vân Động hỗn loạn, cứ tưởng Tiêu Thần đã chết nhưng ai ngờ hắn còn sống, thực lực tăng vọt đến cảnh giới đỉnh đại năng Nhân Giới.

Vân Động không biết bên trong có bí ẩn gì, hiện gã không rảnh suy nghĩ sâu xa. lúc trước sáu tộc hợp tác vây giết Tiêu Thần, lòng Vân Động sinh ra lạnh lẽo, lưng dựng đứng lông tơ.

Nhưng siết chặt ngọc điệp khiến lòng Vân Động bình tĩnh lại, dù tu vi của Tiêu Thần đến đại năng Nhân Giới thì sao? Gã cầm ngọc điệp lão tổ ban cho, nếu ép gã vận dụng bảo bối này thì Tiêu Thần có bản lĩnh lớn đến mấy cũng khó thoát chết.

Vân Động lên tiếng:

- Ha ha ha! thì ra là Tiêu Thần đạo hữu, hôm đó không biết dùng thủ đoạn gì mà trốn được một mạng trong vòng chém giết của tu sĩ sáu tộc chúng ta, thật khiến người khâm phục.

Ngữ điệu bình tĩnh nhưng trong lòng Vân Động hết sức cảnh giác, có chút gì khác lạ là gã sẽ tấn công ngay. Tuy tiêu hao báu vật lão tổ ban cho sẽ bất lợi trong cuộc tranh cướp Huyền Thiên huyết tinh, nhưng vì giữ được mạng sống, Vân Động không có lựa chọn khác.

Tiêu Thần cau mày, ánh mắt lạnh lùng nhìn Vân Động. Tiêu Thần lắc đầu không nói một tiếng lao đến chỗ Huyền Thiên huyết tinh thứ hai.

Vân Động thả lỏng, lòng thầm đắc ý. Tay cầm báu vật đẩy lùi đỉnh đại năng Nhân Giới khiến Vân Động rất sung sướng, nhưng rất nhanh gã sa sầm nét mặt, đáy mắt lóe tia sắc bén.

- Chết tiệt, tốn bao công sức giết lại đây không ngờ cuối cùng bị Tiêu Thần nhặt của rơi cướp mất Huyền Thiên huyết tinh. Hừ, nhưng thế thì sao, miễn Tiêu Thần không gom đủ năm khối huyết tinh thì ta có thể dùng thần thông của lão tổ oanh giết hắn. Thủy tinh Tiêu Thần thu được đều sẽ là của ta!

Mắt Vân Động nóng bỏng, mới rồi gã không ra tay là vì vậy. Hai khối Huyền Thiên thủy tinh quá ít không đáng để gã ra tay. Thần thông Tôn Giả cảnh chỉ có thể phát ra một lần, Vân Động phải dùng vào phút then chốt.

Lát sau chân trời phía trước bắn lên cột sáng màu đỏ đâm trời.

Mắt Vân Động lóe tia hâm mộ, lòng đầy sát khí:

- Trước tiên cho ngươi đắc ý một lúc, chờ chính thức tranh cướp Huyền Thiên huyết tinh mới cho ngươi ra bã!

Vân Động mới nghĩ vậy bỗng mặt trắng bệch, vụt ngẩng đầu rung động nhìn đằng trước. Nơi đó sinh ra uy áp bàng bạc bắn thẳng lên trời, tuy nguyên thần bị ức chế nhưng Vân Động cảm ứng rõ hơi thở đó.

Chương 688vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...