- Với tốc độ nhanh nhất cướp một Huyền Thiên huyết tinh vào tay!
Tiêu Thần không chút nghi ngờ lời thân hình vạn trượng nói, hơn nữa mới rồi lực lượng hút hắn vào mạnh mẽ như vậy, muốn giết bọn họ dễ như nghiền con kiến.
Tiêu Thần không muốn lấy mạng mình ra đùa, nên hắn phát ra tốc độ nhanh nhất lao đi Huyền Thiên huyết tinh cách hắn gần nhất. Ít ra thu một Huyền Thiên huyết tinh vào tay, nếu để người gom đủ năm khối thì chẳng phải là bị người xóa sổ.
Khuôn mặt Tiêu Thần lạnh băng lặng im tién lên.
Trong cảm ứng nguyên thần thì khối Huyền Thiên huyết tinh cách Tiêu Thần không quá xa, tối đa hai canh giờ sẽ đến, hy vọng sẽ không sinh ra mặt khúc chiết gì. Nhưng Tiêu Thần đã coi thường truyền thừa tộc mạch tàn khốc, nếu chỉ để bọn họ tranh cướp năm khối Huyền Thiên huyết tinh thì dễ dàng quá.
Huyết thú!
Huyết thú rậm rạp đến không thể đếm hết, ban đầu chỉ có vài con, sau đó là trăm ngàn thành đàn, cuối cùng đầy khắp núi đồi, đưa mắt nhìn khiến người da đầu tê dại. Những huyết thú này cảm ứng cực nhạy, thu giấu hơi thở hay dùng cách khác xuyên qua chúng nó là điều không thể nào.
Chặng đường hai canh giờ bị vô số huyết thú ngăn cản kéo dài vô hạn.
Mặt Tiêu Thần không biểu tình, hắn đã hiểu rõ nếu gặp huyết thú thì là kết cục không chết không ngừng. Trừ phi giết hết chúng nó nếu không đừng mơ rời đi.
Huyết thú không mạnh, yếu cỡ Kim Đan, mạnh cỡ Nguyên Anh. Tiêu Thần chưa gặp loại Bất Trụy. Tuy rằng thực lực yếu kém nhưng số lượng cộng lại phát ra tổn thương rất khó chơi.
Sức chiến đấu như Tiêu Thần cũng phải chú ý cẩn thận, nếu bị hao tổn nghiêm trọng thì không thể tưởng tượng được hậu quả.
Bùm!
Gió âm, mây ác, mưa máu, ba thần thông lập tức tung ra, sát thương diện tích lớn thì dùng loại thần thông này là thích hợp nhất. Tay Tiêu Thần liên tục đánh ra mấy pháp quyết cấm đạo tổ thành một cấm chế giáng xuống. Uy năng cấm chế không mạnh nhưng có thể ngăn cản đám huyết thú vài giây, đã đủ cho Tiêu Thần, hắn tính toán kín kẽ kiểm soát tiết tấu ra tay, ngăn cách huyết thú xung quanh không để chúng cùng ùa lên, ứng đối nhẹ nhàng rất nhiều.
Tung nắm đấm oanh giết một con huyết thú cuối cùng rồi Tiêu Thần giơ tay lên, huyết tinh rậm rạp bay lên bị hắn thu vào túi trữ vật. Năng lượng huyết tinh trong người huyết thú nơi này không cuồng bạo như huyết thú ở bên ngoài, rất tinh thuần, xem như thu hoạch ngoài ý muốn.
Tiêu Thần chợt cau mày ngước nhìn một hướng, một cột sáng màu đỏ bắn lên trời làm gió mây biến sắc. Một vòng xoáy màu đỏ to lớn chậm rãi hình thành trên bầu trời, năm Huyền Thiên huyết tinh ở yên tại chỗ bây giờ có một khối di chuyển, đã có người lấy được.
Trong đầu Tiêu Thần nổi lên tên của bốn người:
- Người này là ai?
Tiêu Thần lắc đầu bỏ qua suy đoán, người thứ nhất lấy được huyết tinh không có nghĩa là cười đến cuối cùng.
Vèo!
Tiêu Thần lấy ra mấy hạt Huyết Ngọc Long Nha Mễ nuốt xuống, hóa thành kinh hồng bay nhanh. Chỉ có cướp một huyết tinh vào tay thì Tiêu Thần mới thả lỏng được, giao sống chết vào tay người khác là loại cảm giác rất khó chịu.
Một ngày sau.
Tiêu Thần lấy Huyền Thiên thủy tinh xuống tế đàn, thứ đó lập tức biến mất dung nhập vào người hắn. Cùng lúc đó cột sáng màu đỏ phát ra từ tế đàn, Tiêu Thần tẩm trong cột sáng đỏ, mắt lộ ra rung động vô tận.
Thực lực của Tiêu Thần tăng vùn vụt trong cột sáng, nháy mắt tăng vọt lên một đẳng cấp.
Lực lượng, một loại cảm giác lực lượng không gì không làm được tràn ngập trong lòng, khiến Tiêu Thần gần như mê say. Hắn có thể cảm ứng được lực lượng này phát ra từ Huyền Thiên thủy tinh, tạm thời dung nhập vào cơ thể khiến thực lực của hắn tăng vọt. Nếu sau này thật sự dung hợp năm khối Huyền Thiên thủy tinh thì lực lượng này sẽ biến mất, nhưng dù vậy Tiêu Thần đã thỏa mãn.
Thì ra đây là lực lượng của đỉnh đại năng Nhân Giới.
Tiêu Thần chậm rãi nhắm mắt, cảm ứng lực lượng mới trong cơ thể, như là giơ tay nhấc chân đánh nát muôn vàn trói buộc trên đời này.
Đại năng Bất Trụy hậu kỳ Nhân Giới và Bất Trụy trung kỳ cực hạn, hai bên chỉ cách một lằn chỉ nhưng cách biệt thực lực thật sự thì không khác chi một trời một vực.
Tiêu Thần hít sâu dằn xuống nỗi lòng rung động, hắn vốn định lấy một khối Huyền Thiên thủy tinh rồi âm thầm chờ xem, để mặc cho bốn người khác điên cuồng tranh cướp chém giết. Chờ đến cuối cùng hắn mới ra tay nhẹ nhàng cướp bốn Huyền Thiên thủy tinh vào tay. Nhưng cách nghĩ này hiện giờ không thể tiếp tục.
Chỉ được một Huyền Thiên thủy tinh đã khiến tu vi của Tiêu Thần lên đỉnh đại năng Nhân Giới, cách Tôn Giả cảnh huyền diệu chỉ một bước. Nếu để mặc ai trong bốn người Hoàng Cực Cương Vân, Thượng Thành Đức, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm được bốn Huyền Thiên huyết tinh thì thực lực của bọn họ sẽ tăng vọt lên cảnh giới không thể tưởng tượng.
May mắn bây giờ phản ứng lại còn không muộn, Tiêu Thần bước ra một bước mau hơn trước gấp mấy lần xé gió bay đi.
Đã biết điểm khủng bố của Huyền Thiên thủy tinh tất nhiên Tiêu Thần phải vận dụng thủ đoạn nhanh chóng cướp bốn khối Huyền Thiên thủy tinh khác vào tay. Nếu Tiêu Thần không đoán sai mỗi khi có thêm một khối Huyền Thiên thủy tinh là thực lực của hắn sẽ tăng vọt, khả năng sống sót càng lớn.
Lúc trước Tiêu Thần tự nhận tu vi hơn xa nhóm Cơ Lạc Nhiễm nên hơi thả lỏng, dù biết trong năm người có một người sống sót hắn vẫn không quá lo. Vì Tiêu Thần tự tin người sống sót cuối cùng là hắn. Nhưng với công hiệu của Huyền Thiên thủy tinh đã xóa bỏ ưu thế tu vi của Tiêu Thần, trừ được một khối Huyền Thiên thủy tinh sớm hơn người khác vài phần ra không còn ưu thế nào khác.
Mắt Tiêu Thần lóe tia sáng lạnh, lòng đầy sát khí:
- Phải nhanh chóng cướp Huyền Thiên thủy tinh thứ hai!
Lần này phải liều mạng rồi.
Trong hoang dã. Hoàng Cực Cương Vân hưng phấn cuồng cười, cảm giác vô cùng sung sướng tràn ngập trong lòng.
Lực lượng!
Lực lượng vô cùng cường đại không gì không làm được chuyển động trong cơ thể Hoàng Cực Cương Vân, gã cảm nhận cảnh giới chưa bao giờ có, say mê trong đó.
Vì tu luyện khiến cơ thể để lại vết thương cũ, làm tu vi không thể tiến bộ là đau đớn mãi mãi trong lòng Hoàng Cực Cương Vân. Bao nhiêu đêm Hoàng Cực Cương Vân một người ngồi xếp bằng trên bồ đoàn cứ vận chuyển tâm pháp, nhưng tất cả chỉ là tốn công. Giờ cục diện thay đổi, Hoàng Cực Cương Vân cảm giác trói buộc đã tan nát.
Bình luận