Mắt Mục Huyền Thanh lộ tia giật mình tức giận nói:
- Kết giới châu! Xem ra hôm nay Mặc đạo hữu thật sự muốn không tiếc mọi gía giết tại hạ. Mục mỗ sẽ không khoanh tay chịu chết, liều mạng chống cự thì Mặc đạo hữu đừng hòng an toàn rút lui. Khi đó dù đạo hữu cướp về cục đá đen thì sao? Tu sĩ bốn tộc khác tuyệt đối sẽ không để đạo hữu bình an rời đi! Hay là đạo hữu và ta hợp tác? Tại hạ thề bằng tâm ma sau này thoát khỏi Huyết Mạch Chi Địa thì báu vật cục đá đen thành vật sở hữu của hai chúng ta, không biết ý của Mặc đạo hữu thế nào?
Mục Huyền Thanh chọn thỏa hiệp.
Mục Huyền Thanh không còn cách nào, bản thân đã bị thương nặng, nếu dốc hết sức đấu với Mặc Thâu Bàn thì khả năng chết rất lớn. Thỏa hiệp chia báu vật một nửa thì Mục Huyền Thanh vốn không định thực hiện, chỉ là kế tạm thời, chờ gã lành vết thương trong người thì tùy thời sẽ giết Mặc Thâu Bàn.
- Liên hợp? Ha ha, Mục đạo hữu tưởng tại hạ là con nít ba tuổi sao? Nếu hai chúng ta thật sự hợp tác sợ là chờ ngày đạo hữu lành vết thương rồi đối phó người đầu tiên là tại hạ. Hơn nữa cứ cho là Mục đạo hữu nói thật từ tận đáy lòng nhưng tại hạ một mình một người lấy được báu vật càng hoàn mỹ hơn, tại sao phải chia chung với đạo hữu? Đúng là nực cười.
Mục Huyền Thanh nghe thế biểu tình cực kỳ khó xem, mắt lóe tia sáng lạnh trầm giọng nói:
- Nếu vậy thì hành động đi, dù tại hạ có chết cũng phải để Mặc đạo hữu trả giá đắt. Lúc đó ở sâu trong Huyết Mạch Chi Địa ngươi bị thương nặng, ta chống mắt xem các tu sĩ gia tộc khác có bỏ đá xuống giếng không. Dù hôm nay tại hạ chết cũng chỉ đi trước đạo hữu một bước, khi đó hai ta gặp lại dưới lòng đất!
Khi đã xác định không còn đường cứu vãn thì tàn nhẫn trong lòng Mục Huyền Thanh bùng nổ, nếu liều một phen chưa chắc gã không sống nổi. Cho dù chết cũng phải làm Mặc Thâu Bàn trả giá đắt.
Khuôn mặt Mặc Thâu Bàn bình tĩnh nghe đến đây lắc đầu, mắt lóe tia đắc ý.
Khóe môi Mặc Thâu Bàn cong lên bình tĩnh nói:
- Nghe đồn Mục đạo hữu luôn chú ý cẩn thận, nhưng giờ xem ra chỉ có thế. Tại hạ đã đến đây tại sao không ra tay lúc đạo hữu tu luyện? Bày ra kết giới châu, ngăn cách hơi thở lộ ra, tại hạ làm gì có nhiều thời gian rảnh chơi với đạo hữu. Ha ha, có lẽ Mục đạo hữu vì tranh thủ thời gian thi triển bí thuật cưỡng ép dằn vết thương xuống để có thể phát ra sức chiến đấu mạnh nhất, nhưng tại hạ không phải không có chuẩn bị gì, chắc bây giờ nó phát tác rồi.
Mục Huyền Thanh nghe thế hoàn toàn thay đổi sắc mặt, gã chưa kịp há mồm thì người căng cứng, gã hét thảm té lăn xuống đất, co giật.
- Ha ha ha! Mùi vị cổ độc của Miêu Vu thế nào? Có phải là rất sướng không? Lần trước hai ta đánh nhau tại hạ đã thả cổ trùng vào người đạo hữu, nếu không thì sao tại hạ có thể dễ dàng xác định chỗ ở của đạo hữu? Dọc đường đi tại hạ nhẫn nhịn không ra tay vì chờ cổ độc phát tác. Qua ba ngày độc này đã âm thầm thẩm thấu vào máu thịt toàn thân đạo hữu, bây giờ nó bộc phát ra dù là tu sĩ Bất Trụy cũng không chạy thoát được. Mục đạo hữu đừng đau khổ giãy dụa nữa, ngoan ngoãn giao nguyên thần ra cho cổ trùng ăn để tránh chịu nhiều đau đớn đi.
Mặc Thâu Bàn nhếch mép đắc ý, sự việc tiến triển thuận lợi đến bất ngờ.
Chờ thêm giây lát Mục Huyền Thanh chết đi là gã không tốn công sức nhẹ nhàng thu cục đá đen vào tay. Có kết giới châu ngăn cách hơi thở, tuyệt đối không người nào phát hiện dao động hơi thở tại đây. Mặc Thâu Bàn chỉ cần dọn dẹp xác Mục Huyền Thanh là chẳng ai biết chí bảo rơi vào tay gã rồi.
Nghĩ đến chỗ đắc ý Mặc Thâu Bàn cười dài.
Lát sau xác Mục Huyền Thanh ở dưới đất sưng lên đổi màu đen sậm, hơi thở trong người tan biến, không lâu sau cổ độc sẽ làm xác chết thành bãi máu hoàn toàn biến mất. Cách xác Mục Huyền Thanh không xa có một cục đá màu đen yên lặng nằm dưới đất.
Mắt Mặc Thâu Bàn nóng cháy không thể kiềm chế, gã tiến lên chộp hướng cục đá đen.
Nhưng vào lúc này Mục Huyền Thanh nằm dưới đất đã tắt thở đột nhiên bật dậy chỉ vào khí hải đan điền của Mặc Thâu Bàn.
Ầm!
Chỉ đâm trúng, Mặc Thâu Bàn vừa kinh vừa giận mặt trắng bệch, gã bay ra sau đập trúng kết giới trượt xuống đất. Ánh mắt Mục Huyền Thanh độc ác, bùng nổ một kích cuối cùng rốt cuộc không thể ngăn cản cổ độc xâm nhập nữa, nguyên thần bị cổ trùng nháy mắt cắn nuốt, chết hẳn.
Mặc Thâu Bàn phun ngụm máu, hơi thở nhanh chóng suy yếu:
- Phụt!
Mục Huyền Thanh chỉ ngay khí hải đan điền của Mặc Thâu Bàn, sắp chết dốc hết một kích bùng nổ uy lực cực kỳ mạnh, khiến Nguyên Anh của gã bị trùng kích thương nặng.
Mặc Thâu Bàn cười ác độc:
- Thứ đáng chết, sắp chết còn muốn cắn ngược ta một cái! Nhưng dù vậy người thắng cuối cùng vẫn là ta! Ngươi thì chỉ có kết cục hình thần đều diệt!
Mặc Thâu Bàn miễn cưỡng ổn định vết thương, đứng dậy đi hướng xác chết Mục Huyền Thanh. Tốn bao công sức, trả gía bị thương nặng, cục đá đen cuối cùng thuộc về gã.
- Giới tử giới! Nếu ta có được trọng bảo như vậy thì thế giới to lớn mặc cho ta tung hoành ngang dọc!
Ánh mắt Mặc Thâu Bàn bỗng biến đổi, gã chưa kịp xoay người thì cơ thể căng cứng, ánh mắt tan rã trống rỗng, gã té cái bịch xuống đất.
Một bóng áo xanh chậm rãi hiện ra sau lưng Mặc Thâu Bàn, nhếch mép.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở phía sau.
Tả Mi Đạo Tràng vốn là đồ của Tiêu Thần, người ngoài không thể đưa thần thức vào trong, hắn thì có thể cảm ứng sơ tình hình bên ngoài, tuy không quá chính xác nhưng đã đủ dùng trong tình huống này. Từ lúc Mục Huyền Thanh định đi là Tiêu Thần đã muốn hiện hình giết gã. Nhưng Mặc Thâu Bàn đột nhiên đến, Tiêu Thần đành bỏ ý định đó.
Ngồi xem hai người tranh chấp một chết một bị thương, rồi thừa dịp Mặc Thâu Bàn chưa chuẩn bị lập tức ra tay, dùng Hủy Diệt Ba trong Hỗn Nguyên Thần Kinh bộc phát ra nguyên thần trùng kích, Mặc Thâu Bàn bất ngờ không kịp đề phòng dù có nhiều thủ đoạn thần thông thì nguyên thần bị nghiền nát trong tích tắc, đành ôm hận chết.
Mục Huyền Thanh, Mặc Thâu Bàn chết.
Khuôn mặt Tiêu Thần âm lạnh, ánh mắt hờ hững không chút dao động. Khi hai người này xuống tay giết hắn là đã định trước kết cục hôm nay. Người muốn giết ta đương nhiên không thể nương tình chút nào.
Tiêu Thần quen thuộc thu trữ vật giới chỉ của hai người vào tay, nếu là trữ vật giới chỉ của tu sĩ Nguyên Anh bình thường thì tầm mắt hiện tại của Tiêu Thần không thèm quan tâm. Nhưng thân phận của hai người này không nhỏ, trong trữ vật giới chỉ chứa báu vật sẽ là thu hoạch lớn.
Bình luận