Đạo (Dịch) – Chương 672

Nam nhân áo trắng bất đắc dĩ nói:

- Mấy lời này lặp lại nhiều lần rồi, ta tuyệt đối không đồng ý chuyện này, ngươi đừng nói nhiều nữa.

- Được rồi, là ngươi ép bản vương. Mặc kệ thế nào thì bản vương không cho phép ai quấy nhiễu kế hoạch, ngươi đã phản đối vậy bản vương sẽ hoàn toàn trấn áp rồi một mình hành động. Trở về cho bản vương!

Nam nhân áo đỏ trên ngai vua gầm rống, nam nhân áo trắng cười khổ, thân thể mất khống chế bị cưỡng ép hút vào người. Tuy nam nhân áo trắng chiếm cứ một nửa ý thức hải, nhưng thực lực kém hơn Huyết Vương nhiều.

Nam nhân áo đỏ rống to:

- Trấn áp!

Khuôn mặt y nhăn nhó đau đớn, y cắn chặt hàm răng không phát ra chút tiếng động.

Nửa canh giờ sau, nam nhân áo trắng bị cưỡng ép đè xuống mọi sự chống cự, lại bị phong ấn sâu trong ý thức hải.

Nam nhân áo đỏ giương mắt, con mắt hẹp dài mơ hồ, vì trấn áp nam nhân áo trắng khiến y bị hao tổn rất lớn.

- Chết tiệt! Xem ra hắn đã phát hiện lần này bản vương rất có thể thoát khốn nên không tiếc mọi giá ngăn cản bản vương, tự hao tổn căn nguyên. Nếu không phải vì bản vương chưa nắm chắc nuốt ngươi mà không bị ảnh hưởng gì thì sao cho phép ngươi sống đến hôm nay! Giờ vì phong ấn hắn làm bản vương không thể sử dụng phần lớn sức mạnh, phải sửa chữa kế hoạch ban đầu rồi. Nhưng dù vậy không ai có thể ngăn cản kế hoạch của bản vương, tuyệt đối không được! Trói buộc phong trấn ta vô số năm tháng lần này phải bị đánh phá!

Tiếng gầm nhỏ dần, trong điện quay về tĩnh lặng.

***

Tả Mi Đạo Tràng.

Tiêu Thần ở trong viện lạc, đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, lông mi run run. Tiêu Thần từ từ mở mắt ra, lộ ra đôi mắt đen láy dịu dàng lấp lóe tia sáng lạnh.

Năm tháng.

Cơ thể Tiêu Thần vô cùng mạnh mẽ nhưng cũng vì vậy mà sau khi bị thương nghiêm trọng muốn chữa lành càng mất thời gian lâu hơn. Nếu Tiêu Thần không hết sức tu luyện, phối hợp luyện hóa Huyết Ngọc Long Nha Mễ thì muốn khỏe lại cần gần một năm.

May mà Tiêu Thần có Tả Mi Đạo Tràng, dù năm tháng đã qua nhưng bên ngoài mới chỉ năm ngày.

Tiêu Thần đứng dậy, đẩy cửa đi ra.

- Giờ ta đã chữa lành vết thương, không biết tình hình bên ngoài thế nào. Chắc vì tranh cướp bản thể Tả Mi Đạo Tràng mà tu sĩ sáu tộc đánh túi bụi.

Theo Tiêu Thần hiểu biết tính cách của họ thì sau khi thấy báu vật chắc chắn sẽ ùa lên cướp giật, tuyệt đối sẽ không dừng tay.

Tiêu Thần cười khẩy nói:

- Đây là việc tốt với ta, tu sĩ sáu tộc nội chiến ta mới có cơ hội lần lượt đánh bại giết chết họ. Nhưng không biết Tả Mi Đạo Tràng đang trong tay ai, hơi bị mong đợi.

Khóe môi Tiêu Thần cong lên lộ ra sát khí lạnh lẽo, bước ra một bước, không gian nổi lên gợn song, bóng dáng hắn biến mất.

***

Sâu trong vùng đất hội chiến, một hang núi ẩn khuất có tu sĩ mặt tái nhợt ngồi xếp bằng, hết sức tu luyện phục hồi vết thương.

Tu sĩ này là Mục Huyền Thanh của Mục gia!

Lát sau Mục Huyền Thanh chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt mơ hồ lộ tia vừa kinh vừa giận:

- Hoàng Cực Cương Vân thật độc ác, nếu ta không phải ta phản ứng nhanh hơn một bước thì một chưởng kia đủ khiến ta đánh mất hơn phân nửa sức chiến đấu.

Hôm đó Mục Huyền Thanh gài bẫy chạy trốn, tu sĩ mạnh nhất năm tộc như Hoàng Cực Cương Vân, Mặc Thâu Bàn, Vân Động, Thượng Thành Đức, Cơ Lạc Nhiễm đuổi theo gắt gao. Mục Huyền Thanh có nhiều thủ đoạn, tâm kế kín đáo nhưng năm ngày qua đã chịu nhiều đau khổ, mấy lần suýt rơi vào vây giết. Mục Huyền Thanh đều có kinh không hiểm né qua hết, nhưng luân phiên chém giết liều mạng khiến cơ thể gã bị thương rất nặng. May mắn có bí pháp Mục gia tạm ức chế, đổi lại tu sĩ khác sợ là không còn sức chống cự.

- Chết tiệt, đám người kia đã phát hiện cục đá đen không tầm thường thì tuyệt đối không ngừng tay, ta phải nhanh chóng tìm cách thoát mới được.

Mục Huyền Thanh nắm chặt một cục đá, xúc giác lạnh lẽo. Năm ngày nay mặc cho Mục Huyền Thanh tốn công sức thử vô số bí pháp thì vẫn không thể khiến nó nhận chủ, nếu không phải vì điều này thì gã có báu vật nghịch thiên như giới tử giới cần gì sợ mấy tu sĩ cùng đẳng cấp.

Thần thức phát ra bao kín cục đá, chậm rãi trượt qua từng tấc nhưng không phát hiện được gì, dù vậy Mục Huyền Thanh không nản lòng chút nào.

Giới tử giới ẩn chứa pháp tắc hoàn chỉnh nên không thể thu vào pháp bảo trữ vật, điều này là căn cứ quan trọng phân rõ báu vật đỉnh cấp như giới tử giới. Cục đá đen này không thể bỏ vào trữ vật giới chỉ là chứng cứ tốt nhất, đương nhiên nó là báu vật giới tử giới. Còn vì tại sao không thể nhận chủ, Mục Huyền Thanh cho rằng do mình dùng không đúng cách.

- Vết thương lại nặng hơn, giờ ta chỉ có thể miễn cưỡng đè xuống, không có thời gian hoàn toàn phục hồi lại. Nhưng không thể ở lại chỗ này nữa, phải đi ngay nếu không sẽ bị bọn họ đuổi theo.

Mục Huyền Thanh đứng dậy, nhưng gã bỗng biến sắc mặt, sau đó nét mặt sa sầm, ánh mắt âm u lạnh như đao nhìn hướng cửa hang núi.

Mục Huyền Thanh lạnh lùng nói:

- Đã đến rồi thì ra mặt đi, cần gì lấp ló!

Một tiếng thở dài phát ra từ cửa hang, một tu sĩ chậm rãi hiện hình, là Mặc Thâu Bàn của Mặc gia.

Mặc Thâu Bàn lên tiếng:

- Trên người tại hạ có chí bảo che giấu hơi thở, hơn nữa tự nhận đủ cẩn thận nên chắc không lộ ra sơ hở gì, không biết Mục đạo hữu làm sao phát hiện được?

Ngữ điệu bình tĩnh không hề hoảng hốt vì bị xuyên thấu hành tung, Mặc Thâu Bàn có khí độ tính trước kỹ càng.

Ánh mắt Mục Huyền Thanh âm trầm, nghe hỏi thì lạnh lùng cười:

- Mục mỗ đương nhiên có thủ đoạn riêng, Mặc đạo hữu không cần biết. Hôm nay chỉ có đạo hữu một mình đến, không lẽ muốn cướp báu vật tại hạ đang giữ? Tuy Mục Huyền Thanh bị thương không nhẹ nhưng nếu liều mạng đánh thì có nắm chắc trăm phần trăm kéo đạo hữu chôn chung với ta. Tốt nhất là đạo hữu để ta bình an rời đi, không thì ngọc đá đều nát, e rằng chỉ khiến người khác nhặt của hời.

Mặc Thâu Bàn nghe vậy không tỏ ý kiến, trầm mặc chốc lát sau đột nhiên ngẩng đầu, khóe miệng cong lên châm biếm.

- Hôm nay tại hạ dám một mình xuất hiện là đã có chút nắm chắc giết đạo hữu cướp báu vật, không cần Mặc đạo hữu nhắc nhở.

Chưa dứt lời tay Mặc Thâu Bàn đã lóe linh quang, một viên kết giới châu xuất hiện trong tay gã.

Rốp!

Mặc Thâu Bàn mạnh tay bóp nát kết giới châu, một kết giới phong ấn hoàn chỉnh hiện ra bao phủ nguyên hang động.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...