Đạo (Dịch) – Chương 670

Mục Huyền Thanh lạnh lùng cười, mắt đầy châm biếm:

- Trước khi hành động chúng ta đã nói rõ, sau khi giết Tiêu Thần thì tự dựa vào thủ đoạn tranh giành báu vật. Bây giờ tại hạ có thu hoạch, các vị định bắt tay nhau cướp giật sao? Vậy thì ai có thể mang đi báu vật này? Rơi vào tay bất cứ ai trong các vị e rằng người khác không chịu bỏ qua, ha ha ha, không biết nên giải quyết sao?

Hoàng Cực Cương Vân lắc đầu lạnh băng nói:

- Chuyện này tạm thời không suy xét, điều quan trọng bây giờ là mời Mục đạo hữu giao cục đá đen ra để chúng ta giám định, nếu chỉ là vật bình thường không quan trọng thì tự nhiên thuộc về đạo hữu. Nhưng nếu là báu vật cực kỳ quý giá thì chúng ta bàn bạc quyền sở hữu của nó không muộn.

Mặt Mục Huyền Thanh đen như nhọ nồi, đáy mắt lóe tia sáng lạnh. Không khí bỗng chốc nặng nề, tu sĩ sáu tộc dâng trào hơi thở, nói chuyện không hợp sẽ lao vào đánh.

Từ liên hợp tấn công đến nội chiến giằng co, biến đổi vì ích lợi chỉ trong khoảnh khắc.

Chốc lát sau Mục Huyền Thanh thở dài bất đắc dĩ nói:

- Nếu năm vị đạo hữu đã yêu cầu thì tất nhiên tại hạ đồng ý rồi.

Dứt lời đám người Hoàng Cực Cương Vân khóe môi cong lên lộ vẻ vừa lòng. Bọn họ đã đoán trước được, dù sao đối mặt năm gia tộc uy hiếp, trừ phi Mục Huyền Thanh muốn chết nếu không tuyệt đối hội tuyển chọn thỏa hiệp.

Hoàng Cực Cương Vân cười to bảo:

- Ha ha! Mục đạo hữu thật biết điều, vậy mới tốt.

Mục Huyền Thanh bỗng giơ tay quát:

- Hoàng Cực đạo hữu, tại hạ giao cục đá này cho đạo hữu giám định!

Mục Huyền Thanh nói xong bắn ra một cục đá màu đen.

Hoàng Cực Cương Vân hớn hở vội giơ tay hút, nhưng lúc này một bóng người mau hơn gã chộp cục đá vào tay, đó là Mặc Thâu Bàn của Mặc gia.

Hoàng Cực Cương Vân biểu tình cực kỳ khó xem, ánh mắt tối tăm nhìn mặt Mặc Thâu Bàn.

Hoàng Cực Cương Vân lạnh lùng hỏi:

- Mặc đạo hữu làm vậy là sao? Mục đạo hữu nói rõ giao thứ đó cho ta giám định trước, tại sao đạo hữu ra tay cướp giật?

Ngữ điệu lạnh băng.

Mặc Thâu Bàn không thèm để bụng, tuy Hoàng Cực gia tộc mạnh mẽ nhưng Mặc gia của gã không ngán.

- Ha ha ha! Hoàng Cực đạo hữu đừng nghĩ nhiều, tại hạ chỉ muốn xem trước một chút, chờ ta giám định xong tất nhiên sẽ giao cho đạo hữu.

Đáy mắt Hoàng Cực Cương Vân lóe sát khí, huyết quang vụt sáng trên người gã, chớp mắt lao đến gần Mặc Thâu Bàn:

- Trả cục đá cho ta, nếu không Hoàng Cực Cương Vân tuyệt đối không tha cho ngươi!

Mặc Thâu Bàn cười khẩy nói:

- Hừ! Người ta sợ Hoàng Cực gia tộc ngươi nhưng Mặc Thâu Bàn ta chưa từng để ngươi vào mắt. Không đưa cho ngươi rồi sao?

Mặc Thâu Bàn đột nhiên tấn công, hai người vỗ chưởng không phân thắng thua, cùng thụt lùi.

Hoàng Cực Cương Vân tức giận quát, hơi thở trong người phát ra :

- Ngươi muốn chết!

Mặc Thâu Bàn không lùi bước, hai bóng người đánh túi bụi. Vì kiêng dè nên không dốc hết sức liều mạng sống chết, nhưng bộc phát ra thanh thế vẫn khiến người sợ hãi.

Thượng Thành Đức, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm mặt không biểu tình đứng yên tại chỗ không tham gia vào. Hai người tranh giành cục đá đen, nếu lưỡng bại câu thương càng tốt, tệ nhất có thể loại bỏ một kẻ tranh giành nặng ký, bọn họ vui vẻ bàng quan.

Mọi người toàn tập trung vào Hoàng Cực Cương Vân, Mặc Thâu Bàn, không ai phát hiện Mục Huyền Thanh âm thầm lùi về, đã ra khỏi vòng vây năm người.

Hoàng Cực Cương Vân đang đánh nhau tung một thần thông vào cục đá Mặc Thâu Bàn cầm, cục đá vỡ vụn ngay.

Biến cố khiến hai kẻ đánh nhau sửng sốt sau đó phản ứng lại cục đá là đồ giả.

Mục Huyền Thanh đã lùi ra một khoảng cách, thấy kế hoạch bị vạch trần thì không giấu diếm nữa.

Mục Huyền Thanh cười dài, người phát ra huyết quang đâm đặc bay nhanh vào sâu trong vùng đất hội chiến:

- Ha ha ha! Các vị đạo hữu, tại hạ đi trước một bước, chờ Mục Huyền Thanh nhận chủ báu vật này rồi sẽ là lúc các vị mất mạng! Ta nghĩ sẽ không để các người đợi ngày này quá lâu!

Mục Huyền Thanh đã có sự chuẩn bị, gã vừa chạy trốn vừa bóp nát một viên ngọc, huyết quang ngoài người càng rực rỡ, tốc độ tăng vọt gấp mấy lần xé gió rời đi.

Tu sĩ Mục gia khác không được Mục Huyền Thanh quan tâm, chỉ cần gã có giới tử giới thì đánh đổi bằng mạng sống các tộc nhân vẫn lời to.

Hoàng Cực Cương Vân rống to:

- Chết tiệt, chúng ta bị lừa!

Hoàng Cực Cương Vân giết hết tu sĩ Mục gia ở lại, gã đã tăng vọt vào Bất Trụy sơ kỳ nên giết tu sĩ Nguyên Anh dễ như trở bàn tay.

- Đuổi theo!

Trong tiếng xé gió Hoàng Cực Cương Vân đuổi theo hướng Mục Huyền Thanh chạy trốn.

Mặc Thâu Bàn dữ tợn gầm rú:

- Muốn chạy? Tuyệt đối không được!

Mặc Thâu Bàn lật tay lấy ra một khôi lỗi phi cầm, khôi lỗi bay khỏi tay biến to mấy trượng, miệng sắt vuốt bạc, lông chim đen, phát ra hơi thở đến đỉnh Nguyên Anh.

Mặc Thâu Bàn ngồi xếp bằng trên khôi lỗi bay, tay đánh ra pháp quyết. Phi cầm hét to đập hai cánh, tốc độ nhanh như tia chớp biến mất trong tầm mắt.

Đáy mắt Thượng Thành Đức lóe tia sáng lạnh:

- Mới rồi ta còn hơi nghi ngờ nhưng bây giờ có thể xác định cục đá đen là giới tử giới trong truyền thuyết. Chí bảo như vậy tuyệt đối không thể rơi vào tay Mục gia!

Thượng Thành Đức nháy mắt ra hiệu cẩn thận với tu sĩ bên cạnh, cũng điều khiển độn quang hóa thành kinh hồng xé gió bay đi.

Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm cũng không tụt hậu. Chí bảo như giới tử giới đủ khiến bọn họ tranh cướp không tiếc mọi giá.

Vèo!

Vèo!

Trong tiếng xé gió,thủ lĩnh tu sĩ sáu tộc lần lượt rời đi, liều mạng đánh nhau tranh cướp.

***

Tả Mi Đạo Tràng.

Mặt Tiêu Thần trắng bệch, thở không nổi, hiển nhiên bị thương khá nặng. Dung hợp huyết lực của năm vạn chiến sĩ thi triển hợp kích vượt qua cực hạn cơ thể chịu đựng, mới rồi vì ngăn cản thần thông của Mục Huyền Thanh nên Tiêu Thần miễn cưỡng chống cự, bị huyết lực phản phệ thương càng thêm thương.

May là cơ thể Tiêu Thần mạnh mẽ, năng lực tự phục hồi rất tốt, tuy vết thương khá nặng nhưng không dao động căn cơ.

Còn năm vạn chiến sĩ dưới trướng không bị thương, sau khi ngăn chặn một kích của Mục Huyền Thanh, khi thần thông sau lưng Tiêu Thần bộc phát thì hắn động ý niệm dẫn bọn họ trốn vào Tả Mi Đạo Tràng. Nếu chậm một li là bọn họ sẽ bị uy năng thần thông khủng bố xé rách thành từng mảnh. May mà Tiêu Thần tính toán cực kỳ chính xác, không khiến bất cứ ai nghi ngờ, khiến tu sĩ sáu tộc cho rằng cả đám đã chết trong thần thông nghiền giết.

Tiêu Thần xua tay:

- Các ngươi về Vũ Khí Đạo tu hành truyền thừa đi, sau này nếu cần thiết ta sẽ triệu hoán các ngươi xuất chiến

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...