Đạo (Dịch) – Chương 669

Bùm!

Nắm đấm đánh ra, quyền ảnh trăm trượng, thiên địa chấn động khiến không gian vỡ nát.

Cú đấm chồng chất uy năng của năm vạn chiến sĩ lấy sức chiến đấu của Tiêu Thần làm trung tâm ngưng tụ, tuy không phải đẳng cấp Tôn Giả ra tay nhưng không thua kém gì uy năng thật sự.

Đủ cứng rắn đỡ thần thông Mục Huyền Thanh thi triển!

Quyền ảnh, bàn tay va chạm, dao động hủy diệt lặng lẽ khuếch tán. Đại năng Nhân Giới cũng đừng hòng bình an trong dao động này.

Mặt Mục Huyền Thanh trắng bệch, mắt lộ tia kinh hoàng. Tiêu Thần đã mạnh đến trình độ này! Đối mặt dao động hủy diệt ập đến Mục Huyền Thanh không dám lơ là, bị dính vào một chút cũng phải chết chắc.

Mục Huyền Thanh lật tay lấy ra một pháp bảo tấm thuẫn, pháp lực điên cuồng rót vào trong. Thuẫn nhỏ tăng vọt thể tích, bộc phát ra dao động trúc trắc.

Ngay sau đó dao động hủy diệt giáng xuống.

Tuy mặt Mục Huyền Thanh trắng bệch nhưng trong lòng không quá kinh hoàng, vì pháp bảo tấm thuẫn này được lão tổ ban cho, uy năng mạnh mẽ dư sức ngăn cản dư ba đánh nhau. Nên Mục Huyền Thanh tập trung nhìn vào Tiêu Thần.

Trước có thần thông hai người cứng rắn va chạm sinh ra dao động hủy diệt, sau có năm người Hoàng Cực Cương Vân đánh ra thần thông. Uy năng hai bên chồng chất giải phóng sức sát thương dù là đại năng Nhân Giới cũng phải chết chứ nói gì Tiêu Thần.

Người này chết chắc.

Mục Huyền Thanh cười gằn, lòng nóng bỏng.

Năm vạn tướng sĩ chớp mắt xuất hiện không chút báo trước đủ biết Tiêu Thần có mang chí bảo không gian, phạm vi cực lớn.

Giới tử giới.

Một món báu vật tồn tại trong truyền thuyết, một mình mở ra một phương không gian dung nhập vào báu vật, nếu nhận chủ là có thể sử dụng nhẹ nhàng như túi trữ vật bình thường. Nhưng phạm vi giới tử giới khác với thứ trữ vật, bởi vì trong đó đơn độc phong ấn một phương không gian có thể chứa sinh linh sống, giống như một thế giới thu nhỏ. Loại báu vật truyền thuyết này lưu truyền từ thời kỳ viễn cổ, bên trong ẩn chứa cơ duyên lớn.

Trên người Tiêu Thần rất có thể giấu món chí bảo như vậy! Thế thì tu vi mạnh mẽ cũng có giải thích hợp lý, Tiêu Thần được cơ duyên tạo hóa trong giới tử giới. Nếu cướp báu vật này vào tay thì . . .

Càng nghĩ lòng Mục Huyền Thanh càng nóng bỏng.

Mục Huyền Thanh thầm quyết tâm, mắt nhìn chằm chằm hư không trước mặt:

- Ta phát hiện ra khác lạ trong đó và suy đoán được một chút thì tu sĩ gia tộc khác rất nhanh cũng sẽ phản ứng lại. Phải tranh thủ thời gian, lấy giới tử giới vào tay trước khi tu sĩ khác chưa phản ứng lại, vậy có thua trong tranh cướp huyết mạch cũng được cơ duyên lớn.

Không gian tràn ngập năng lượng mạnh mẽ, cuồng bạo bá đạo tàn phá tứ tung, không gian dao động tan vỡ thành màu đen kịt, không thể thấy tình hình trong đó.

- Là lúc này!

Ngay khi năng lượng tàn phá tan biến, Mục Huyền Thanh lập tức bay tới trước, lòng mừng như điên:

- Báu vật giới tử giới thuộc về ta!

Tầm mắt rõ ràng hơn, một cục đá màu đen lơ lửng trong không trung chưa kịp rơi xuống.

- A, xem ra Tiêu Thần đã bị oanh giết hình thần đều diệt, đã thành bột phấn. Có thể nguyên vẹn trong dao động năng lượng mạnh mẽ như vậy thì cục đá đen này không đơn giản, không chừng là bản thể của giới tử giới đó!

Tu sĩ mấy gia tộc khác cũng phản ứng lại, biểu tình cực kỳ khó xem. Mục Huyền Thanh vốn gần Tiêu Thần hơn chút, giờ gã đột nhiên ra tay, bọn họ không có cơ hội tranh giành, dù không cam lòng nhưng đành trơ mắt nhìn người này cuỗm mất cục đá.

Cục đá vào tay lạnh lẽo, không phát ra chút dao động khác lạ nào nhưng nó bị mấy thần thông cùng oanh giết mà vẫn bình yên đã nói lên sự bất phàm. Mục Huyền Thanh dùng nguyên thần quét qua không có phát hiện gì nhưng không thấy thất vọng, ngược lại gã càng vui vẻ hơn.

Cục đá này quả nhiên không phải vật phàm! Đã rơi vào tay gã thì sẽ có cơ hội phá giải nó.

Mục Huyền Thanh vừa lòng gật đầu, lật tay lại nhưng phát hiện không thể cất vào trữ vật giới chỉ. Sắc mặt Mục Huyền Thanh hơi đen, mắt lấp lóe âm trầm.

Hoàng Cực Cương Vân tiến lên trước, hơi thở của Tiêu Thần đã biến mất khỏi không gian này, hình thần đều diệt rồi. Tuy rằng không cách nào thi triển nhiều thủ đoạn hành hạ Tiêu Thần làm Hoàng Cực Cương Vân thấy tiếc, nhưng tâm trạng vẫn rất thoải mái.

Hoàng Cực Cương Vân mắt lóe tia sáng nhìn cục đá trong tay Mục Huyền Thanh, giả bộ vô tình nói:

- Mục đạo hữu không biết đang cầm cái gì vậy? Cho tại hạ xem được không?

Đám người Vân Động, Thượng Thành Đức không nói nhưng nhìn chằm chằm Mục Huyền Thanh, hơi thận trọng.

Mặc Thâu Bàn làm bộ bình tĩnh nói:

- Đúng rồi, chúng ta hợp sức oanh giết Tiêu Thần, hắn đã hình thần đều diệt không để lại lực lượng huyết mạch, cục đá đen này là chiến lợi phẩm duy nhất, chúng ta nên cùng phân phối. Mục đạo hữu hãy giao thứ đó ra, chờ chúng ta giám định đã.

Mắt Mặc Thâu Bàn rực lửa, nuốt nước miếng.

Giới tử giới!

Tuy báu vật như vậy chỉ có trong truyền thuyết, trong sáu cổ tộc chưa từng nghe nói tộc nào có chí bảo như vậy, nhưng với thân phận của bọn họ có tư cách biết được điểm thần kỳ của báu vật.

Trong truyền thuyết mỗi giới tử giới đều là đại năng thượng cổ thật sự tu vi đến cảnh giới không thể đo lường thi triển thần thông nghịch thiên tập trung luyện chế ra, nó vốn là món chí bảo, bên trong còn chứa truyền thừa công pháp, vật đại năng thượng cổ gom góp cả đời. Nếu lấy vào tay đại biểu cho cơ duyên tạo hóa vô tận.

Nếu cục đá đen thật sự là giới tử giới, chỉ bằng vào nó đủ dẫn đến sáu cổ tộc tranh cướp kịch liệt, lan truyền ra ngoài thậm chí khiến toàn Tu Chân giới chìm trong chấn động dẫn đến gió tanh mưa máu.

Mặc Thâu Bàn đáp xuống, Thượng Thành Đức, Hoàng Cực Cương Vân, Vân Động, Cơ Lạc Nhiễm âm thầm tiến lên mơ hồ bao vây Mục Huyền Thanh lại.

Thế cục biến đổi làm Mục Huyền Thanh sầm mặt xuống, đáy mắt lóe tia sáng lạnh.

Mục Huyền Thanh lạnh lùng hỏi:

- Các vị đạo hữu làm vậy là sao? Vừa rồi còn hợp tác giết Tiêu Thần bây giờ định bắt tay nhau đối phó tại hạ sao?

Vân Động mắt lóe tia sáng nhẹ nhàng nói, hơi thở lạnh băng khuếch tán:

- Ha ha, Mục đạo hữu nói đùa, chúng ta không hề muốn làm khó đạo hữu. Miễn đạo hữu đồng ý giao cục đá đen này ra thì mọi chuyện dễ nói, không thì đừng trách chúng ta trở mặt không nói chuyện tình cảm!

Thượng Thành Đức gật đầu nặng nề nói:

- Vân đạo hữu nói có lý, xin Mục đạo hữu hãy đưa cục đá ra, đừng khiến chúng ta tranh đấu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...