Nam nhân cười khẽ:
- Tiểu tử thú vị, công kích đẳng cấp này Huyết Đế bình thường cũng không ngăn hắn được. Vậy ta phải đích thân ra tay mới bắt giữ ngươi được. Ha ha, đã hơi sốt ruột rồi đây, mau tới đi tiểu tử, bản vương ở đây chờ ngươi.
Tiếng cười quanh quẩn trong điện âm u kỳ lạ.
Ánh mắt tan biến, toàn trường tĩnh lặng.
Bốn vị chiến tướng, Huyết Hoàng chết hết.
Tám vạn chiến sĩ liên hợp ra tay không người sống sót.
Loại uy năng này . . .
Mặc Tra rất cẩn thận nuốt nước miếng nhìn kỹ thống lĩnh đại nhân hồi lâu, gã thở phào nhẹ nhõm. May mắn đại nhân dù trắng mặt bị hao tổn không nhẹ nhưng trên người không có thay đổi gì, không mọc thêm cái đuôi nào.
Nhưng thủ đoạn của đại nhân thật khiến người rung động, đánh ra một kích không ngờ sinh ra sức sát thương mạnh như vậy.
Ma Qua nam nhân lạnh lùng bất giác há hốc mồm mà không nhận ra.
Thì ra đây mới là sức chiến đấu thật sự của thống lĩnh đại nhân sao? Mạnh đến làm nguyên thần người run rẩy. Lựa chọn đi theo đại nhân thật là sáng suốt, không chừng ngay cả Huyết Tổ đại nhân cũng không lợi hại bằng thống lĩnh của chúng ta.
Nghĩ đến đây nam nhân lạnh lùng gật gù, dường như rất vừa lòng phán đoán của mình.
Thủy Nguyên lén nhéo mình một cái, đau nhe răng trợn mắt, trong lòng gã siêu hưng phấn.
Thủy Nguyên hớn hở nghĩ:
- Ưm, thống lĩnh đại nhân lợi hại như vậy nếu ra tay giúp chúng ta không biết chừng có thể khiến ta thăng cấp vào Huyết Hoàng? Hưm, ta cảm thấy rất có thể.
Huyết Hoàng, nếu có thể đến cảnh giới đó thì quá hoàn mỹ.
Luân Tả, Điệp Sơn là mất mặt nhất, ánh mắt nóng bỏng nhìn Tiêu Thần, suýt chảy nước miếng. Xem bộ dạng nếu không phải bị Mặc Tra hung tợn trừng mắt nhìn bọn họ thì hai vị này đã chạy lại xoa bóp thống lĩnh đại nhân.
Lợi hại như vậy có phải là quái vật không vậy? Cũng có thể.
Tiêu Thần bất đắc dĩ lắc đầu, nói với năm người:
- Lau nước miếng đi, không thì ta bảo đảm sau này các ngươi không được thứ tốt gì.
Hai người kia lập tức biến sắc mặt, chính khí nghiêm nghị điển hình tấm gương quân nhân.
Tiêu Thần bất đắc dĩ xua tay:
- Thanh lý chiến trường, tập trung xác huynh đệ đã chết đốt đi, sau đó chúng ta rời khỏi đây ngay.
Nói đến việc chính thì khuôn mặt Tiêu Thần trở nên nghiêm túc.
- Tuân lệnh thống lĩnh đại nhân!
Tuy đã rời khỏi Ni Long quân đoàn nhưng mọi người xưng hô vẫn thích kêu Tiêu Thần là thống lĩnh đại nhân, có lẽ là thói quen của bọn họ, đến chết cũng không thay đổi.
Tiêu Thần đứng cạnh chiến trường, cau mày suy tư vài việc. Thân phận thật sự bị vạch ra, dù hôm nay Tiêu Thần dựa vào thần thông tộc vân miễn cưỡng vượt qua một kiếp, nhưng nếu là Huyết Tổ đẳng cấp cao nhất ra tay thì chắc còn thủ đoạn khác, sau này sẽ không yên tĩnh.
Trên chiến trường, xác của bốn phương chiến tướng tám vạn quân địch nguyên vẹn, khôi giáp không bị phá hoại chút nào, nhưng nguyên thần đã bị hoàn toàn nghiền nát, không sống sót nổi.
Chiến sĩ dưới trướng đều là tay già đời trên chiến trường, dọn dẹp sửa sang rất nhanh. Thu thập mấy thứ như huyết tinh, túi trữ vật không mất bao lâu. Xác kẻ địch thì xin lỗi, bọn họ không rộng lượng như thế, không ngược xác đã là may. Muốn bọn họ nhặt xác? Không có cửa đâu.
Lúc này rời khỏi Ni Long quân đoàn không được bổ sung vật phẩm, nên Mặc Tra dẫn dắt cả đám vơ vét triệt để. Trừ áo mỏng che người ra còn lại thứ gì dùng được đều bị lấy hết.
Tiêu Thần nhìn xác đầy đất bộ dạng như bị ăn cướp trấn lột sạch, hắn rất ngạc nhiên sau đó cười khổ lắc đầu.
Mặc Tra kính cẩn thi lễ:
- Đại nhân, đã thu thập xong xuôi!
Năm vạn chiến sĩ lặng im đứng, ánh mắt vô cùng kính sợ nhìn Tiêu Thần. Từ hôm nay vận mệnh của họ đã hoàn toàn gắn liền với đại nhân, nhất vinh câu vinh nhất tổn câu tổn.
Tiêu Thần gật đầu phất tay nói:
- Đi!
Vèo!
Trong tiếng xé gió, đại quân năm vạn người từ từ tăng tốc lao vào sâu trong hoang nguyên mất hút.
Huyết quang bao bọc người Mặc Thâu Bàn lao nhanh tới trước, tốc độ như tia chớp. Mặt Mặc Thâu Bàn hơi trắng, ánh mắt bình tĩnh nhưng khó nén đáy mắt vừa kinh vừa giận.
Thân phận đột ngột bị lộ làm Mặc Thâu Bàn không có chút cơ hội phản ứng.
Nhưng người này dù sao cũng là thủ lĩnh tu sĩ Mặc gia, thực lực rất mạnh, dù không thể cứng rắn đánh với cường giả Huyết Hoàng nhưng bằng vào cơ quan tinh diệu, khôi lỗi này nọ không khó thoát thân. Bởi vậy đối mặt đại quân đông đúc nghiền giết Mặc Thâu Bàn dẫn theo tu sĩ Mặc gia giết ra.
Dù vậy có mười một người Mặc gia bị giết chết trong chiến đấu. Dù sao là quân đoàn hợp kích, đội ngàn người bộc phát ra sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ đủ để oanh giết đẳng cấp Huyết Vương.
Tu sĩ Mặc gia theo sau lưng mở miệng hỏi, mặt tái xanh hiển nhiên rất sợ:
- Sư huynh, chúng ta bây giờ nên làm sao đây?
Trong vùng đất hội chiến có các đại quân bộ lạc trú đóng, bọn họ muốn trốn e rằng muôn vàn khó khăn, một khi rơi vào đại quân vây giết thì mặc cho ngươi có thủ đoạn lớn đến đây cũng sẽ bị mài tới chết.
Mặc Thâu Bàn nghe hỏi nhíu chặt mày, thấp giọng quát:
- Sợ cái gì? Chúng ta vào Huyết Mạch Chi Địa vốn nên chuẩn bị sẵn sàng với tất cả, dù chết cũng là lựa chọn của mình. Huống chi chúng ta biết rõ cục diện lúc này, mặc dù nguy hiểm nhưng cẩn thận một chút chưa chắc không thể an toàn rút ra.
Mấy tu sĩ Mặc gia vẻ mặt xấu hổ, trải qua đánh nhau dữ dội vừa rồi nhìn tu sĩ cùng tộc bên cạnh gục ngã làm bọn họ thấy hoảng sợ. Bị Mặc Thâu Bàn nạt làm cả đám miễn cưỡng tỉnh táo lại.
Thực lực của họ đều ở đẳng cấp Nguyên Anh, là người nổi bật trong gia tộc, nếu dốc hết sức thì sức chiến đấu rất gần với vô địch Huyết Vương. Nếu mấy người liên hợp, miễn không quá xui xẻo bị đại quân vây khốn có lẽ thật sự có cơ hội thoát thân. Trong lòng nghĩ vậy mấy tu sĩ Mặc gia bình tĩnh lại.
Mặc Thâu Bàn khẽ thở phào, giờ phút này tình hình nguy cấp, nếu tự rối loạn vị trí thì chết chắc.
Không phải Mặc Thâu Bàn không sợ mà là không thể sợ.
Mặc Thâu Bàn hít sâu, ánh mắt lấp lóe giây lát chợt ngước đầu nhìn sâu trong vùng đất hội chiến. Tương lai mờ mịt nhưng ánh mắt Mặc Thâu Bàn kiên quyết.
- Đi, chúng ta tiếp tục vào sâu!
Mặc Thâu Bàn dẫn các tu sĩ Mặc gia lao nhanh đi.
Trong lúc tiến lên mấy người hết sức nâng cao tinh thần, nếu xảy ra biến cố sẽ ứng biến lại ngay.
***
- Đại ca, có mười lăm huynh đệ chết vào tay Sí Hỏa quân đoàn, thù này chúng ta không thể không báo!
- Đáng chết! Đáng chết! Rõ ràng ẩn giấu rất tốt, mỗi vị tộc nhân đều hết sức cẩn thận nhưng tại sao bị lộ thân phận?
Bình luận