Đạo (Dịch) – Chương 657

Không thể thực hiện được, một đống suy nghĩ vừa nổi lên liền bị Tiêu Thần phủ quyết. Năm vạn chiến sĩ gộp lại phát ra sức chiến đấu dù hơi hỗn tạp nhưng uy năng miễn cưỡng đến đại năng Nhân Giới, nhưng bằng vào thực lực mạnh mẽ đó vẫn không cách nào chạy thoát.

Có lẽ chỉ có con đường này!

Tiêu Thần mắt lóe tia sáng lạnh, lúc này tình huống nguy cấp, không thể đắn đo nhiều. Nhưng Tiêu Thần còn cần thi triển một chút thủ đoạn để bộc phát sức sát thương của thần thông đến cực hạn, giải cứu tất cả.

Ầm!

Ầm!

Qua đánh nhau bốn phương chiến tướng nhận ra Tiêu Thần truyền đến lực cản không ngừng giảm bớt chứng minh hắn đã kiệt sức, chỉ cần cố chống thêm một lúc là sẽ viên mãn hoàn thành nhiệm vụ. Nghĩ đến đây mắt bọn họ lóe tia vui mừng.

Một mình dẫn dắt năm vạn chiến sĩ dưới trướng nghênh chiến bốn phương chiến tướng tám vạn chiến sĩ bộc phát ra sức chiến đấu mà vẫn đánh đến lực lượng ngang ngửa, kiên trì thật lâu mới có xu hướng thua.

Sức chiến đấu mạnh mẽ như vậy khiến bốn người thầm sợ, nếu họ không bắt tay nhau đánh thì bất cứ ai dẫn theo sức chiến đấu cùng đẳng cấp đánh nhau với Tiêu Thần đều chết chắc.

Nhưng vậy thì sao, trận chiến này cuối cùng là bọn họ thắng, Tiêu Thần sẽ bị giết chết hoàn toàn, hình thần đều diệt!

Trong nụ cười nanh tranh bốn người ra tay càng hung hãn hơn.

Tám vạn chiến sĩ chia bốn hướng tạo thành chiến trận hợp kích cùng tấn công, huyết lực trong người sôi trào dung nhập vào người chiến tướng dẫn đầu, hơi thở mạnh mẽ phát ra chấn nát không gian quanh người, cách mấy vạn dặm vẫn cảm nhận rõ ràng dao động chiến đấu.

Vô số cường giả quân đội nhận thấy nơi này khác lạ nhưng nhưng cấp trên có mệnh lệnh tuyệt đối không cho phép đến gần. Vì vậy dù bọn họ tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì?

Khuôn mặt Cự Phủ Chiến Tướng hưng phấn, trong mắt tràn đầy lạnh lùng độc ác. Lưu Vân hại gã chịu nhiều đau khổ, Cự Phủ Chiến Tướng chịu bao nhiêu cay đắng trong quân mấy chục năm dựng lên uy tín gần như mất sạch, hoàn toàn tan vỡ! Nhưng hôm nay cuối cùng là gã thắng!

Chỉ cần hoàn thành mệnh lệnh của Huyết Tổ đại nhân giết Lưu Vân, khi đó những gì Cự Phủ Chiến Tướng bị mất sẽ quay về.

Nên Cự Phủ Chiến Tướng chỉ cần một kết quả, đó chính là giết chết Tiêu Thần!

Thời gian dần trôi qua, Cự Phủ Chiến Tướng thấy rõ Ni Long quân đoàn nhanh chóng suy yếu sức chiến đấu, Lưu Vân sắp không kiên trì nổi nữa.

- Giết!

Khi Tiêu Thần dẫn dắt quân đội giảm thấp khí thế đến một mức nào đó thì bốn phương chiến tướng liếc nhau, thấy sát khí lạnh lẽo trong lòng nhau. Kẻ địch đã không còn đủ sức chống cự, bọn họ không cần tiếp tục sử dụng chiến trận cối xay từ từ nghiền giết nữa. Bốn dòng lũ dữ dội như mũi dao đâm mạnh vào.

Chia cắt nghiền giết!

Từ kiểu công kích này không khó nhìn ra đã tấn công là bốn phương chiến tướng sẽ không nương tay, phải giết hết Tiêu Thần, chiến sĩ dưới trướng.

Đám người Mặc Tra, Ma Qua sắc mặt trắng bệch, nhưng trong đôi mắt không có sợ hãi. Được chết chung với đại nhân xem như thù vinh.

Nhưng mấy tên tạp chủng này muốn giết bọn họ phải trả cái giá nào đó!

Năm vạn phu trưởng liếc nhau, thấy ánh mắt lạnh băng âm u như sói. Dù chết cũng phải xé một miếng thịt trên người kẻ địch xuống!

Cự Phủ Chiến Tướng cảm thấy máu nóng sôi trào toàn thân, gã muốn hét to trút ra tất cả oán khí đọng trong lòng. Hôm nay gã phải tự tay giết Lưu Vân mới xóa bỏ bực tức trong lòng được.

Cự Phủ Chiến Tướng ngước lên ánh mắt giao nhau với Tiêu Thần, gã ngây người, có dòng điện chạy dọc sống lưng làm cả người cả cứng ngắc.

Loại cảm giác như bị con huyết thú mạnh nhất theo dõi, không có chút đường sống.

Sao có thể như vậy? Lưu Vân rõ ràng đã vào tuyệt cảnh phải chết sao còn cho gã cảm giác hung hãn vậy?

Ảo giác?

Cự Phủ Chiến Tướng không nghĩ vậy.

Thoáng chốc thế tấn công của Cự Phủ Chiến Tướng giảm chậm lại.

Phá Thương Chiến Tướng thuộc Ám Hắc quân đoàn nhếch mép châm chọc. Cự Phủ Chiến Tướng đã bị Tiêu Thần đánh sợ, rõ ràng chiếm ưu thế tuyệt đối vẫn không dám đánh, buồn cười thật.

Sau chuyến này gã có thể suy xét khiêu chiến thứ hạng Cự Phủ Chiến Tướng, đối với một cường giả nếu đã đánh mất tự tin thực lực của bản thân là hậu quả rất nghiêm trọng, giảm bớt bộc phát sức chiến đấu.

Đối mặt bốn phương chiến tướng công kích nghiền giết, chiến sĩ dưới trướng Tiêu Thần siết chặt chiến đao, mặc dù sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt kiên nghị.

Năm vạn phu trưởng tiến lên một bước, bọn họ làm chiến sĩ dưới trướng của thống lĩnh đại nhân đương nhiên phải thề chết bảo vệ an toàn của đại nhân, có chết thì bọn họ muốn chết trước đại nhân.

Bất cứ ai dám tổn thương thống lĩnh đại nhân phải bước qua xác bọn họ!

Nhưng vào lúc này Tiêu Thần đột nhiên ngước đầu lên, khóe môi vẽ đường cong lạnh lùng. Từ bao giờ tay Tiêu Thần toát ra ngọn lửa không chút bắt mắt, tỏa ra dao động khác lạ. Dao động rất nhẹ nhưng khi phát ra khiến bốn phương chiến tướng hung hãn đánh tới cùng biến sắc mặt, tái mặt kinh hoàng vô biên.

Bọn họ muốn chạy trốn nhưng đã muộn.

Tiêu Thần thầm cười lạnh không chút do dự giơ tay ném đi.

Thượng tộc hỏa diễm tộc văn, thần thông triệu hoán tổ tiên, sánh bằng một kích đẳng cấp Tôn Giả, giết chết tồn tại bên dưới Tôn Giả dễ dàng như bóp chết con kiến.

Tộc vân bộc phát cuộn tranh hư không hiện ra.

Trên núi tuyết cao vô tận có một nam nhân mảnh khảnh ngồi xếp bằng. Nơi này hoàn cảnh âm lạnh, khí lạnh chậm rãi lơ lửng, tuy chỉ là vật trong tranh vẫn khiến người thấy rét lạnh, dường như nguyên thần sắp bị đông cứng.

Khuôn mặt nam nhân bình tĩnh, tộc văn ngọn lửa hiện ra giữa trán, tỏa ra hỏa lực yếu ớt nhưng đủ để xua tan hết hơi thở.

Lúc này nam nhân trong tranh bỗng mở mắt ra, hai luồng thần quang rực rỡ bắn ra từ mắt y.

Hư không đông lại, uy áp hùng hồn giáng xuống bao phủ phạm vi mười vạn dặm, có cách xa mấy chục vạn dặm cũng cảm nhận rõ ràng lực lượng giáng xuống. Hơi thở mạnh mẽ vượt qua cực hạn không gian chịu đựng được.

Vô số chiến sĩ bị cưỡng ép ngã xuống đất, mặt tái nhợt cúi gằm mặt, không dám nhìn hướng truyền đến uy áp.

Dù là chiến tướng Huyết Hoàng cũng mặt trắng bệch, mắt tràn đầy sợ hãi. Với thực lực của bọn họ càng cảm ứng rõ hơn lực lượng này mạnh mẽ không thể chống lại, bọn họ rơi vào trong đó cũng sẽ bị giết ngay lập tức.

Loại lực lượng này làm sao có thể tồn tại?

***

Nơi sâu nhất Huyết Mạch Chi Địa, trong cung điện màu máu. Nam nhân kỳ lạ đẹp trai ngồi trên ngai vàng bỗng mở mắt ra, đôi mắt đỏ hẹp dài lóe tia kinh ngạc.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...