Đạo (Dịch) – Chương 632

Tiêu Thần quát:

- Xuất phát!

Quân đội lập tức xuất phát, hai vạn binh sĩ cùng điều khiển huyết quang chậm rãi tăng tốc xuyện nhanh qua quân doanh. Trong các ánh mắt kính sợ, hâm mộ của chiến sĩ quân đoàn địa phương bọn họ vào vùng đất hội chiến.

Một nơi bị máu và thịt thấm ướt.

Vào vùng đất hội chiến, áp lực vô hình bao phủ quân đoàn, đội người giảm chậm tốc độ đi đường gấp đôi. Tất cả binh sĩ người căng cứng như gặp đại địch. Loại trạng thái này sẽ hao tổn nhiều tinh lực nhưng có thể nhanh chóng trợ giúp binh sĩ hòa nhập vào chiến trường, thích ứng không khí trên chiến trường, bởi vậy tướng quân các cấp không ngăn cản.

Trên chiến trường phải luôn giữ sự cẩn thận, không thì ngay sau đó sẽ mất mạng.

Hai mươi đội thám báo gồm tiểu đội mười người đi quanh đội, nhanh chóng điều tra dò xét tình huống trong phạm vi ngàn dặm để bảo đảm không bị kẻ địch đột nhiên tập kích.

Vị sĩ quan truyền tin mỗi cách nửa canh giờ sẽ truyền tin cho Thị Sát Chiến Tướng trung quân một lần. Tả, hữu phong mỗi cách một canh giờ trao đổi tin tức một lần. Mười vạn tướng sĩ như như cự thú tùy thời vọt lên bị thương người, chậm rãi đi trên mặt đất màu đỏ, đại thế thu giấu càng áp lực, cuồng bạo hơn.

Mặt đất màu đỏ, bầu trời đỏ rực hoang vắng tĩnh mịch. trong năm tháng vô tận không biết đã bao nhiêu chiến sĩ Huyết Mạch Chi Địa chết đi, số lượng cỡ vạn vạn không thể tính toán. Sát khí đậm đặc tràn ngập không gian, loại người tâm trí không kiên cường tiến vào sẽ bị sát khí xâm nhập, sức chiến đấu bị giảm mạnh.

Chiến sĩ Ni Long quân đoàn có sức chiến đấu mạnh mẽ, ý niệm vững vàng nên không bị sát khí quấy nhiễu.

Đây là lý do tại sao vùng đất hội chiến chỉ có quân đoàn mạnh nhất của các bộ lạc đi vào, quân đoàn địa phương bình thường vào trong dù đông nhưng cũng không thể hình thành sức chiến đấu có hiệu quả, chẳng bằng lui về phòng tuyến thứ hai. Nếu chiến sự tiền tuyến thật sự xấu thì có thể phòng ngự ngăn cản bộ lạc khác thừa dịp tấn công, hoặc tiếp ứng quân đoàn tiền tuyến rút về.

Tiêu Thần đứng ở đằng trước, xung quanh có trăm chiến sĩ yên lặng đứng thẳng, hơi thở đều đến đỉnh Huyết Linh, cách Huyết Vương chỉ một bước. Cảm ứng sát khí đậm đặc ngoài người bọn họ thì đều là binh sĩ tinh nhuệ nhất quân đoạn.

Đây là đội hộ vệ, trăm thống lĩnh, năm trăm phó quân đoàn trưởng, ngàn quân đoàn trưởng.

Thành viên đội hộ vệ là Ni Long quân đoàn chọn lựa chiến sĩ thực lực mạnh nhất, trung tâm nhất huấn luyện nghiêm ngặt, ai nấy sức chiến đấu mạnh mẽ không sợ chết. Nhiệm vụ trên chiến trường của bọn họ là theo sát bên đại nhân, không tiếc mọi giá bảo vệ an toàn cho đại nhân.

Dù sao tướng lĩnh là nhân vật linh hồn của toàn quân đoàn, nếu chết sẽ tạo thành tổn thất lớn không thể cứu vãn, thậm chí khiến sức chiến đấu nguyên quân đoàn rớt xuống mấy bậc. Nên trên chiến trường các bộ lạc bảo vệ quan quân cao tầng nghiêm ngặt tránh cho xảy ra ngoài ý muốn.

Tả phong mở đường chậm rãi đẩy sâu vào chiến trường, Tiêu Thần nheo mắt nhìn bầu trời đỏ máu, lòng bỗng nghĩ: Chiến đấu rất nhanh sẽ bắt đầu.

***

Chiến đấu đến đột ngột không chút báo trước.

A Khốn lau máu nóng dính trên mặt, mới rồi gã đâm mũi nhọn vào ngực một thám báo Hắc Sơn bộ lạc.

A Khốn nhìn đôi mắt giật mình, không cam lòng trước khi chết của đối phương, gã cười cười, thì ra tạp chủng Hắc Sơn bộ lạc cũng có máu nóng như gã.

Đây là thám báo Hắc Sơn bộ lạc thứ ba chết trong tay A Khốn, hốc mắt gã đau rát, không biết phụ thân đại nhân có nhìn thấy không? Nhi tử đang từ từ báo thù giúp phụ thân.

A Khốn lẩm bẩm mấy câu, nhanh chóng dọn dẹp thám báo Hắc Sơn bộ lạc đã chết, nhanh tay gọn gàng không để lại manh mối gì.

Gió nhẹ thổi qua, rất nhanh thổi tan mùi máu tanh ở đây.

A Khốn phất tay ra hiệu tiểu đội thám báo tiếp tục tiến lên, mãi đến bây giờ đã là đợt thám báo Hắc Sơn bộ lạc thứ ba bọn họ đụng phải, đều nhanh chóng giết chết chấm dứt.

Cách kẻ địch đã không còn xa.

A Khốn khom người hóa thành ảo ảnh cực nhanh lẻn đi.

Còn nhiều Hắc Sơn bộ lạc chó chết chờ gã giết, sao có thể làm biếng được. Khóe môi A Khốn nhếch cao.

Đột nhiên một luồng đao quang sáng rực vụt qua hư không, chẳng chút báo trước xẹt qua cổ A Khốn. Cách làm quen tay quen thuộc, dao găm không run, dù đang chiến đấu thì hơi thở vẫn giấu kín trong cơ thể không lộ ra chút gì.

Cao thủ!

Lòng A Khốn không hãi hùng, cơ thể khẽ run vì kích động, nhanh nhẹn nghiêng cổ thoát khỏi dao găm lấy mạng trong đường tơ kẽ tóc. A Khốn cầm ngược dao nhọn đâm mạnh vào ngực kẻ đánh lén.

Làm thám báo bọn họ ở trong hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm, tùy thời sẽ đánh nhau sống chết. Nên bọn họ chuyên đánh nhau đơn giản trực tiếp tàn nhẫn, giết chết kẻ thù trong thời gian ngắn sau đó rời đi.

Đây chính là thám báo.

Nên A Khốn bôi kịch độc chuyên dụng của quân đoàn vào lưỡi dao, dù là cường giả Huyết Vương nếu bị rạch trúng cũng phải chết thảm. Tuy nhiên dao găm của Hắc Sơn bộ lạc chó chết chắc cũng bôi kịch độc? A Khốn mím môi, mắt tràn đầy thận trọng, còn chưa đi theo thống lĩnh đại nhân giết đủ kẻ địch, gã không thể chết bây giờ.

Hai người đánh nhau, để lại vết thương nhỏ trên người đối phương là đủ lấy mạng.

Trong không gian nhỏ hẹp A Khốn và thủ lĩnh thám báo Hắc Sơn bộ lạc rón rén tay chân đánh nhau, động tác nhanh nhẹn vô cùng. Dao găm và mũi nhọn liên tục va chạm ở góc độ nhỏ lướt qua người kẻ địch nhưng không ai làm gì đối thủ được.

Bóc!

Vũ khí va chạm, hai bóng người tách ra ngoài xa ba trượng, đối diện nhau, thấy vẻ kiêng dè trong lòng nhau.

Kỳ phùng địch thủ, lực lượng tương đương.

Hai người đánh nhau đến bây giờ không ai chiếm được ưu thế, kẻ địch rất khó chơi cũng rất đáng sợ, một chút xíu sai sót đều có thể mất mạng.

Bùm!

Rầm bịch!

Khu vực xung quanh có tiếng va chạm trầm đục khẽ khàng mà dồn dập, thuộc hạ hai bên đã đánh nhau. A Khốn hay thủ lĩnh thám báo Hắc Sơn bộ lạc khó chơi đều không rảnh quan tâm mấy chuyện khác.

Trong tình huống này hơi phân tâm là tự tìm đường chết.

Ánh mắt hai người nhìn nhau chằm chằm, đột ngột ra tay, động tác hung hãn, ánh mắt lạnh băng không chút độ ấm đánh đợt cuối trong phạm vi nhỏ. Thực lực của hai người ngang ngửa, nếu thăm dò đánh dây dưa thì thật lâu không thể phân ra thắng thua. Nhưng bọn họ là thám báo, tuyệt đối không thể rơi vào chiến đấu thời gian dài.

Nên hai người chọn cách tử chiến tàn nhẫn nhất, mãi khi một người gục xuống mới chấm dứt chiến đấu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...