Nên A Khốn A Khốn bình thường rất hiền hoàn nhưng khi chấp hành nhiệm vụ thì như thay đổi thành người khác, thái độ cẩn thận, tuyệt đối không cho phép xuất hiện có sai lầm nào.
Vèo!
Năm thám báo ở lại lòng vòng quanh hướng đại quân đi tới, A Khốn mang theo bốn đội viên nhanh chóng vòng ra sau.
Thấy đội người khổng lồ từ xa, A Khốn nhìn thống lĩnh đại nhân, khuôn mặt lộ vẻ kính sợ và cảm kích. Phụ thân của A Khốn chết trong tay tạp chủng Hắc Sơn bộ lạc trong bộ lạc hội chiến, nên gã tham gia Ni Long quân đoàn, chịu nhiều đau khổ vì muốn báo thù cho phụ thân.
Ở trong mắt A Khốn vì đi theo thống lĩnh đại nhân mới có cơ hội ngay mặt đấu với tạp chủng Hắc Sơn bộ lạc, gã mới có thể giết kẻ địch báo thù cho phụ thân. Vì theo quân báo có Ám Hắc quân đoàn của Hắc Sơn bộ lạc trú đóng vào khu vực biên duyên Hắc Hà.
Tuy đại nhân không biết điều này nhưng không sao, A Khốn biết là được.
A Khốn mang theo bốn thám báo thuộc hạ kính cẩn thi lễ nói:
- Đại nhân, phía trước đã đến biên giới, chúng ta trinh sát được biên duyên quân doanh phòng ngự biên giới. Chúng ta không hành động lỗ mãng, cố ý quay về bẩm báo với đại nhân.
Khi đối mặt thống lĩnh đại nhân thì bọn họ cố gắng thẳng sống lưng, khuôn mặt trang nghiêm kính cẩn.
Tiêu Thần ngước đầu lên, mới tham gia quân lữ không lâu nhưng bị hơi thở quân đội mãnh liệt thẩm thấu, ánh mắt dịu dàng giờ nhuộm chút lạnh lùng sát phạt. Khuôn mặt bình tĩnh có chút trẻ trung nhưng không ai can đảm dám coi thường thống lĩnh đại nhân.
Vì hôm đó bóng dáng điên cuồng oanh giết Hắc Ma vạn phu trưởng in sâu trong đầu tất cả binh sĩ, trừ quân đoàn trưởng, mười vị phó quân đoàn trưởng đại nhân ra Lưu Vân thống lĩnh là tồn tại mạnh nhất trong quân đoàn.
Không ai nghi ngờ điều này.
Biên giới Ni Long bộ lạc giao nhau với Hắc Sơn bộ lạc, từ chỗ giao giới tiếp tục đi lên sẽ vào vùng đất hội chiến, nơi đó cũng là khu vực Lưu Hóa, tạm nằm trong tay Hắc Sơn bộ lạc. Điều bọn họ phải làm là cưỡng ép chen qua, chặt chẽ cắm rễ chỗ giao giới khu vực Lưu Hóa, Hắc Hà, kiềm chặt điều động quân lực của Hắc Sơn bộ lạc, tranh thủ thời gian cho đại quân đi sau bài bố phòng ngự, bố trí chiến trận.
Trước khi bố trí chiến trận xong xuôi mười vạn chiến sĩ dưới trướng Thị Sát Chiến Tướng và chiến tướng thứ tám Ngô Quý trú đóng doanh địa cách nhau vạn dặm nương tựa vào nhau phòng thủ, lại như hai nắm tay tùy vào tình hình chiến đấu biến đổi mà đánh một kích hung mãnh vào kẻ địch.
Đến biên cảnh tức là bọn họ sắp bước vào chiến trường, đi ra lãnh địa bộ lạc thì bốn phía không còn an toàn nữa, phải chú ý cẩn thận một trăm hai mươi phần trăm.
Tiêu Thần khẽ nói:
- Ừm! Các ngươi làm rất tốt, tiếp tục giám sát xung quanh tránh cho quân đội Hắc Sơn bộ lạc xâm nhập mai phục. Chúng ta đi thẳng đến đại doanh biên cảnh, nghỉ ngơi một lúc rồi vào chiến trường!
Mệnh lệnh thông qua các tầng quan quân nhanh chóng truyền xuống.
A Khốn kính cẩn thi lễ dẫn thám báo thuộc hạ nhanh chóng rời đi.
Các chiến sĩ biến đến nơi này thì không còn an toàn nữa, chiến đấu tùy thời bùng nổ. Bọn họ sắp đối mặt không phải diễn tập mà là chém giết máu và lửa thật sự. Hoặc giết kẻ địch hoặc mình mất mạng, không có lựa chọn nào khác.
Đại quân tiến lên giảm chậm tốc độ, khi đến quân doanh biên cảnh, quân đội biên cảnh sớm nhận được tin thám báo đã xếp hàng đón chào.
Tạp Tây khuôn mặt kính sợ kính cẩn thi lễ nói:
- Tạp Tây quân đoàn trưởng biên cảnh nhị khu kính chào Lưu Vân thống lĩnh đại nhân!
Tạp Tây không vì Tiêu Thần còn trẻ mà lộ ra chút coi thường.
Ni Long quân đoàn luôn là thực lực tối cao, được địa vị cao phải trải qua tranh giành bằng chính sức mình, không có con đường nào khác. Lưu Vân đại nhân trước mặt tuy trẻ tuổi nhưng thực lực chắc chắn rất mạnh, không thì đã chẳng nhận chức vị quan trọng thống lĩnh còn mở đường tiên phong.
Nên Tạp Tây mới kính sợ.
Hơn nữa phẩm cấp quân đoàn trưởng địa phương vốn thấp hơn thống lĩnh Ni Long quân đoàn nửa cấp, Tạp Tây thi lễ không có gì bất mãn.
Tiêu Thần lạnh nhạt nói, không có hùng hổ dọa người nhưng cũng không nồng nhiệt:
- Tạp Tây quân đoàn trưởng không cần đa lễ, chúng ta chỉ hơi nghỉ ngơi trong quân doanh rồi đi chiến trường ngay. Tuân theo mệnh lệnh quân đoàn trưởng đã ra, chúng ta phải đến địa điểm chỉ định trú đóng trong thời gian quy định.
Tạp Tây thầm thở phào. Tuy có mười vạn chiến sĩ trú đóng ở quân đoàn biên cảnh địa phương nhưng kém xa Ni Long quân đoàn sức chiến đấu mạnh mẽ, vừa đụng phải Ám Hắc quân đoàn Hắc Sơn bộ lạc là đã bị xé nát. Dạo gần đây không khí đại chiến càng lúc càng đậm, trong quân đã lan tràn không khí lo âu bất an. Giờ bọn họ có thể yên tâm, Ni Long quân đoàn đến, họ có thể giao lại, rút về phòng tuyến thứ hai, tuy vẫn ở tiền tuyến nhưng mức độ nguy hiểm giảm thấp nhiều.
- Lưu Vân đại nhân và các vị đồng liêu xin mời vào trong, ta đã lệnh cho người chuẩn bị tiệc rượu chiêu đãi.
Có thể tiếp xúc cao tầng Ni Long quân đoàn ở khoảng cách gần nên Tạp Tây muốn bắt lấy cơ hội nịnh bợ làm quen. Trẻ tuổi như vậy đã thành thống lĩnh đại nhân chắc Tiêu Thần được xem trọng tiềm lực trưởng thành sau này, gã phải thừa dịp nịnh bợ một phen.
Tiêu Thần đoán được suy nghĩ của Tạp Tây, mắt lóe tia sáng thản nhiên nói:
- Sắp đại chiến, chúng ta không thể rời khỏi quân đội. Xin nhận ý tốt của Tạp Tây quân đoàn trưởng, chúng ta nghỉ ngơi trong quân doanh một lúc rồi đi.
Tiêu Thần giơ tay lện hạ xuống.
Hai vạn tướng sĩ phía sau hiểu động tác tay của thống lĩnh đại nhân, tập thể khoanh chân tĩnh tọa phục hồi ngay bên ngoài quân doanh. Bọn họ phát ra hơi thở lạnh lùng khiến người thầm sợ.
Bị Tiêu Thần từ chối nhưng Tạp Tây không dám càu nhàu, gã nuốt nước miếng cẩn thận lùi sang một bên, không nói nhiều nữa.
Hai canh giờ sau, Tiêu Thần mở mắt ra đứng lên, hai vạn tướng sĩ đứng dậy, tiếng khôi giáp va lạch cạch chấn nhiếp tâm lý.
Tiêu Thần ra lệnh:
- Liên lạc với phó quân đoàn trưởng đại nhân tả phong ta sắp đến vùng đất hội chiến, dò đường đi trước, mỗi cách một canh giờ báo tin một lần nhận an toàn.
Có sĩ quan truyền tin bắt đầu bận rộn, thi triển bí pháp nhanh chóng truyền quân báo về.
Lát sau.
- Đại nhân, phó quân đoàn trưởng đại nhân đồng ý với ý kiến của đại nhân!
Mắt Tiêu Thần sáng rực. Huyết Mạch Chi Địa cường đại, bộ lạc hội chiến nghiền giết, vô số chiến sĩ chết đi, chiến trường rộng lớn bao la, kích động lòng người biết mấy.
Tiêu Thần từ trong đó có thể thu hoạch vô số huyết tinh, vậy còn chờ gì nữa?
Chương 632vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận